Thành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha…
Chương 332: Ai kỹ thuật diễn xuất tốt hơn!
Cả Đời Này Không Rời Xa Anh!Tác giả: Mạc Vân Trà SữaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha… Cô ta cố ý giả bộ hung dữ, nhưng vẫn vô cùng ôn nhu.Hồ Tiểu Tri gật đầu, "Vâng ạ."Cô Tô thật sự quá tốt bụng rồi!Diệp Phồn Tinh ngồi ở một bên, nhìn Tô Lâm Hoan phen này đánh trả, đột nhiên phát hiện,người phụ nữ này thật cao tay.Tô Lâm Hoan mới đến trường học hai ngày, mà Hồ Tiểu Tri đã khăng khăng giúp đỡ cô ta.Nếu như mình trước mặt nhằm vào cô ta, chỉ có gây bất lợi cho chính mình.Ở trong trường học, Diệp Phồn Tinh cũng không muốn có thêm kẻ thù.Một khi để cho người khác hoài nghi nhân phẩm của bạn, thì sau này bạn làm bất cứ chuyện gì, cũng sẽ không thể thuận lợi.Cô cũng không muốn để Tô Lâm Hoan bị báo ứng, mà bản thân lại tự đâm đầu vào chỗ chết trước!Diệp Phồn Tinh nhìn Tô Lâm Hoan, cười một tiếng, "Được rồi! Là em nghĩ sai rồi, là em nhỏ mọn, cô Tô, cô có thể tha thứ cho em được không?"Aiiii! Không phải chỉ là diễn xuất sao?cô cũng biết.Vậy thì nhìn một chút, xem ai diễn tốt hơn!Diệp Phồn Tinh đột nhiên mỉm cười, lại khiến Tô Lâm Hoan sửng sốt.cô ta cảm thấy Diệp Phồn Tinh là loại người nhanh mồm nhanh miệng, đơn thuần ngu ngốc.Có cái gì không vui đều viết lên mặt.Nhưng mà hiện tại, Diệp Phồn Tinh như vậy, cô ta lại cảm giác mình hình như coi thường Diệp Phồn Tinh mất rồi!Lúc Cố Vũ Trạch tiến vào, nhìn thấy Diệp Phồn Tinh lại ngồi ở bên cạnh Tô Lâm Hoan, hai người còn trò chuyện rất vui vẻ.Cái này làm cho hắn không nhịn được nhíu mày một cái.Bây giờ trong nhà đều hận Tô Lâm Hoan muốn chết, Diệp Phồn Tinh có phải là quên cái gì rồi không?Bữa cơm này Diệp Phồn Tinh ăn rất cơm, Diệp Phồn Tinh cùng Lâm Vi từ phòng ăn đi ra, sau lưng đột nhiên vang lên âm thanh của Tô Lâm Hoan, "Tinh Tinh."Diệp Phồn Tinh cùng Lâm Vi dừng bước lại, rất nhanh, Tô Lâm Hoan liền đi tới,cô ta hướng về phía Lâm Vi cười một tiếng, nói: "Cô muốn nói chuyện riêng với Tinh Tinh một chút, có được không?"Lâm Vi nói: "Được ạ."Lâm Vi đi ra chỗ khác, Diệp Phồn Tinh nhìn Tô Lâm Hoan, Tô Lâm Hoan hướng về phía cô khẽ mỉm cười, "Tinh Tinh.""Cô Tô có chuyện gì sao?" Giọng nói của Diệp Phồn Tinh mang theo vài phần ngụy trang lễ phép.Tô Lâm Hoan nói: "Thật ra cô có chuyện muốn nhờ em giúp một tay.""Giúp?" Diệp Phồn Tinh cảm thấy buồn cười,người phụ nữ này, dựa vào cái gì mà cảm thấy mình sẽ giúp cô ta?Tô Lâm Hoan ôn nhu thỉnh cầu nói, "Em có thể giúp cô nói với Cảnh Ngộ một tiếng về chuyện công ty của bố cô không!"Giống như đây chỉ là một chuyện Diệp Phồn Tinh nên làm, cô ta căn bản không cảm thấy thỉnh cầu này của cô ta, có hợp lý hay không.Diệp Phồn Tinh nhìn sang Tô đại tiểu thư, lãnh đạm thờ ơ nhưng vẫn lễ phép mà từ chối, "Em chưa bao giờ hỏi tới chuyện công việc của anh ấy, anh ấy làm cái gì, em cũng không can thiệp được.""Cô biết, em chỉ là không muốn giúp cô." Tô Lâm Hoan cũng không từ bỏ, chân thành nhìn Diệp Phồn Tinh, "Tinh Tinh, em giúp cô một chút, được không? Đây cũng tính là giúp em! em chẳng lẽ muốn nhìn trở lại bên cạnh anh ấy chứ?""Nếu cô có thể trở lại bên cạnh anh ấy thì hẵng nói tiếp!" bộ dáng này của cô ta làm cho Diệp Phồn Tinh không nhịn được cau mày.Mình mới là vợ của Phó Cảnh Ngộ!Tô Lâm Hoan dựa vào cái gì mà tự tin như vậy?Chẳng lẽ, chỉ bằng bọn họ trước đã từng có hôn ước?Tô Lâm Hoan thấy Diệp Phồn Tinh tức giận, cười nói: "Cô chỉ đùa với em thôi, cô sẽ không bao giờ quay lại với anh ấy, cũng sẽ không tranh cướp với em. Nhưng nếu em giúp cô, khẳng định cô sẽ hậu tạ em!"Cô ta biết nhà Diệp Phồn Tinh điều kiện cũng không tốt, vì tiền, mới gả cho Phó Cảnh Ngộ, mình có thể giúp diệp Phồn Tinh, thì sao Diệp Phồn Tinh từ chối chứ.Diệp Phồn Tinh không chút lưu tình phơi bày cô ta, "Không phải là cô không giành anh ấy với tôi,mà căn bản cô coi thường anh ấy? cô ghét bỏ anh ấy ngồi trên xe lăn, cảm thấy anh ấy không xứng với cô, không phải sao?"Nhớ like và bỏ phiếu cho sữa trước khi đọc chương tiếp theo nhé, dạo này chẳng ai bỏ phiếu với like gì cả!
Cô ta cố ý giả bộ hung dữ, nhưng vẫn vô cùng ôn nhu.
Hồ Tiểu Tri gật đầu, "Vâng ạ."
Cô Tô thật sự quá tốt bụng rồi!
Diệp Phồn Tinh ngồi ở một bên, nhìn Tô Lâm Hoan phen này đánh trả, đột nhiên phát hiện,người phụ nữ này thật cao tay.
Tô Lâm Hoan mới đến trường học hai ngày, mà Hồ Tiểu Tri đã khăng khăng giúp đỡ cô ta.
Nếu như mình trước mặt nhằm vào cô ta, chỉ có gây bất lợi cho chính mình.
Ở trong trường học, Diệp Phồn Tinh cũng không muốn có thêm kẻ thù.
Một khi để cho người khác hoài nghi nhân phẩm của bạn, thì sau này bạn làm bất cứ chuyện gì, cũng sẽ không thể thuận lợi.
Cô cũng không muốn để Tô Lâm Hoan bị báo ứng, mà bản thân lại tự đâm đầu vào chỗ chết trước!
Diệp Phồn Tinh nhìn Tô Lâm Hoan, cười một tiếng, "Được rồi! Là em nghĩ sai rồi, là em nhỏ mọn, cô Tô, cô có thể tha thứ cho em được không?"
Aiiii! Không phải chỉ là diễn xuất sao?
cô cũng biết.
Vậy thì nhìn một chút, xem ai diễn tốt hơn!
Diệp Phồn Tinh đột nhiên mỉm cười, lại khiến Tô Lâm Hoan sửng sốt.
cô ta cảm thấy Diệp Phồn Tinh là loại người nhanh mồm nhanh miệng, đơn thuần ngu ngốc.
Có cái gì không vui đều viết lên mặt.
Nhưng mà hiện tại, Diệp Phồn Tinh như vậy, cô ta lại cảm giác mình hình như coi thường Diệp Phồn Tinh mất rồi!
Lúc Cố Vũ Trạch tiến vào, nhìn thấy Diệp Phồn Tinh lại ngồi ở bên cạnh Tô Lâm Hoan, hai người còn trò chuyện rất vui vẻ.
Cái này làm cho hắn không nhịn được nhíu mày một cái.
Bây giờ trong nhà đều hận Tô Lâm Hoan muốn chết, Diệp Phồn Tinh có phải là quên cái gì rồi không?
Bữa cơm này Diệp Phồn Tinh ăn rất cơm, Diệp Phồn Tinh cùng Lâm Vi từ phòng ăn đi ra, sau lưng đột nhiên vang lên âm thanh của Tô Lâm Hoan, "Tinh Tinh."
Diệp Phồn Tinh cùng Lâm Vi dừng bước lại, rất nhanh, Tô Lâm Hoan liền đi tới,cô ta hướng về phía Lâm Vi cười một tiếng, nói: "Cô muốn nói chuyện riêng với Tinh Tinh một chút, có được không?"
Lâm Vi nói: "Được ạ."
Lâm Vi đi ra chỗ khác, Diệp Phồn Tinh nhìn Tô Lâm Hoan, Tô Lâm Hoan hướng về phía cô khẽ mỉm cười, "Tinh Tinh."
"Cô Tô có chuyện gì sao?" Giọng nói của Diệp Phồn Tinh mang theo vài phần ngụy trang lễ phép.
Tô Lâm Hoan nói: "Thật ra cô có chuyện muốn nhờ em giúp một tay."
"Giúp?" Diệp Phồn Tinh cảm thấy buồn cười,người phụ nữ này, dựa vào cái gì mà cảm thấy mình sẽ giúp cô ta?
Tô Lâm Hoan ôn nhu thỉnh cầu nói, "Em có thể giúp cô nói với Cảnh Ngộ một tiếng về chuyện công ty của bố cô không!"
Giống như đây chỉ là một chuyện Diệp Phồn Tinh nên làm, cô ta căn bản không cảm thấy thỉnh cầu này của cô ta, có hợp lý hay không.
Diệp Phồn Tinh nhìn sang Tô đại tiểu thư, lãnh đạm thờ ơ nhưng vẫn lễ phép mà từ chối, "Em chưa bao giờ hỏi tới chuyện công việc của anh ấy, anh ấy làm cái gì, em cũng không can thiệp được."
"Cô biết, em chỉ là không muốn giúp cô." Tô Lâm Hoan cũng không từ bỏ, chân thành nhìn Diệp Phồn Tinh, "Tinh Tinh, em giúp cô một chút, được không? Đây cũng tính là giúp em! em chẳng lẽ muốn nhìn trở lại bên cạnh anh ấy chứ?"
"Nếu cô có thể trở lại bên cạnh anh ấy thì hẵng nói tiếp!" bộ dáng này của cô ta làm cho Diệp Phồn Tinh không nhịn được cau mày.
Mình mới là vợ của Phó Cảnh Ngộ!
Tô Lâm Hoan dựa vào cái gì mà tự tin như vậy?
Chẳng lẽ, chỉ bằng bọn họ trước đã từng có hôn ước?
Tô Lâm Hoan thấy Diệp Phồn Tinh tức giận, cười nói: "Cô chỉ đùa với em thôi, cô sẽ không bao giờ quay lại với anh ấy, cũng sẽ không tranh cướp với em. Nhưng nếu em giúp cô, khẳng định cô sẽ hậu tạ em!"
Cô ta biết nhà Diệp Phồn Tinh điều kiện cũng không tốt, vì tiền, mới gả cho Phó Cảnh Ngộ, mình có thể giúp diệp Phồn Tinh, thì sao Diệp Phồn Tinh từ chối chứ.
Diệp Phồn Tinh không chút lưu tình phơi bày cô ta, "Không phải là cô không giành anh ấy với tôi,mà căn bản cô coi thường anh ấy? cô ghét bỏ anh ấy ngồi trên xe lăn, cảm thấy anh ấy không xứng với cô, không phải sao?"
Nhớ like và bỏ phiếu cho sữa trước khi đọc chương tiếp theo nhé, dạo này chẳng ai bỏ phiếu với like gì cả!
Cả Đời Này Không Rời Xa Anh!Tác giả: Mạc Vân Trà SữaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha… Cô ta cố ý giả bộ hung dữ, nhưng vẫn vô cùng ôn nhu.Hồ Tiểu Tri gật đầu, "Vâng ạ."Cô Tô thật sự quá tốt bụng rồi!Diệp Phồn Tinh ngồi ở một bên, nhìn Tô Lâm Hoan phen này đánh trả, đột nhiên phát hiện,người phụ nữ này thật cao tay.Tô Lâm Hoan mới đến trường học hai ngày, mà Hồ Tiểu Tri đã khăng khăng giúp đỡ cô ta.Nếu như mình trước mặt nhằm vào cô ta, chỉ có gây bất lợi cho chính mình.Ở trong trường học, Diệp Phồn Tinh cũng không muốn có thêm kẻ thù.Một khi để cho người khác hoài nghi nhân phẩm của bạn, thì sau này bạn làm bất cứ chuyện gì, cũng sẽ không thể thuận lợi.Cô cũng không muốn để Tô Lâm Hoan bị báo ứng, mà bản thân lại tự đâm đầu vào chỗ chết trước!Diệp Phồn Tinh nhìn Tô Lâm Hoan, cười một tiếng, "Được rồi! Là em nghĩ sai rồi, là em nhỏ mọn, cô Tô, cô có thể tha thứ cho em được không?"Aiiii! Không phải chỉ là diễn xuất sao?cô cũng biết.Vậy thì nhìn một chút, xem ai diễn tốt hơn!Diệp Phồn Tinh đột nhiên mỉm cười, lại khiến Tô Lâm Hoan sửng sốt.cô ta cảm thấy Diệp Phồn Tinh là loại người nhanh mồm nhanh miệng, đơn thuần ngu ngốc.Có cái gì không vui đều viết lên mặt.Nhưng mà hiện tại, Diệp Phồn Tinh như vậy, cô ta lại cảm giác mình hình như coi thường Diệp Phồn Tinh mất rồi!Lúc Cố Vũ Trạch tiến vào, nhìn thấy Diệp Phồn Tinh lại ngồi ở bên cạnh Tô Lâm Hoan, hai người còn trò chuyện rất vui vẻ.Cái này làm cho hắn không nhịn được nhíu mày một cái.Bây giờ trong nhà đều hận Tô Lâm Hoan muốn chết, Diệp Phồn Tinh có phải là quên cái gì rồi không?Bữa cơm này Diệp Phồn Tinh ăn rất cơm, Diệp Phồn Tinh cùng Lâm Vi từ phòng ăn đi ra, sau lưng đột nhiên vang lên âm thanh của Tô Lâm Hoan, "Tinh Tinh."Diệp Phồn Tinh cùng Lâm Vi dừng bước lại, rất nhanh, Tô Lâm Hoan liền đi tới,cô ta hướng về phía Lâm Vi cười một tiếng, nói: "Cô muốn nói chuyện riêng với Tinh Tinh một chút, có được không?"Lâm Vi nói: "Được ạ."Lâm Vi đi ra chỗ khác, Diệp Phồn Tinh nhìn Tô Lâm Hoan, Tô Lâm Hoan hướng về phía cô khẽ mỉm cười, "Tinh Tinh.""Cô Tô có chuyện gì sao?" Giọng nói của Diệp Phồn Tinh mang theo vài phần ngụy trang lễ phép.Tô Lâm Hoan nói: "Thật ra cô có chuyện muốn nhờ em giúp một tay.""Giúp?" Diệp Phồn Tinh cảm thấy buồn cười,người phụ nữ này, dựa vào cái gì mà cảm thấy mình sẽ giúp cô ta?Tô Lâm Hoan ôn nhu thỉnh cầu nói, "Em có thể giúp cô nói với Cảnh Ngộ một tiếng về chuyện công ty của bố cô không!"Giống như đây chỉ là một chuyện Diệp Phồn Tinh nên làm, cô ta căn bản không cảm thấy thỉnh cầu này của cô ta, có hợp lý hay không.Diệp Phồn Tinh nhìn sang Tô đại tiểu thư, lãnh đạm thờ ơ nhưng vẫn lễ phép mà từ chối, "Em chưa bao giờ hỏi tới chuyện công việc của anh ấy, anh ấy làm cái gì, em cũng không can thiệp được.""Cô biết, em chỉ là không muốn giúp cô." Tô Lâm Hoan cũng không từ bỏ, chân thành nhìn Diệp Phồn Tinh, "Tinh Tinh, em giúp cô một chút, được không? Đây cũng tính là giúp em! em chẳng lẽ muốn nhìn trở lại bên cạnh anh ấy chứ?""Nếu cô có thể trở lại bên cạnh anh ấy thì hẵng nói tiếp!" bộ dáng này của cô ta làm cho Diệp Phồn Tinh không nhịn được cau mày.Mình mới là vợ của Phó Cảnh Ngộ!Tô Lâm Hoan dựa vào cái gì mà tự tin như vậy?Chẳng lẽ, chỉ bằng bọn họ trước đã từng có hôn ước?Tô Lâm Hoan thấy Diệp Phồn Tinh tức giận, cười nói: "Cô chỉ đùa với em thôi, cô sẽ không bao giờ quay lại với anh ấy, cũng sẽ không tranh cướp với em. Nhưng nếu em giúp cô, khẳng định cô sẽ hậu tạ em!"Cô ta biết nhà Diệp Phồn Tinh điều kiện cũng không tốt, vì tiền, mới gả cho Phó Cảnh Ngộ, mình có thể giúp diệp Phồn Tinh, thì sao Diệp Phồn Tinh từ chối chứ.Diệp Phồn Tinh không chút lưu tình phơi bày cô ta, "Không phải là cô không giành anh ấy với tôi,mà căn bản cô coi thường anh ấy? cô ghét bỏ anh ấy ngồi trên xe lăn, cảm thấy anh ấy không xứng với cô, không phải sao?"Nhớ like và bỏ phiếu cho sữa trước khi đọc chương tiếp theo nhé, dạo này chẳng ai bỏ phiếu với like gì cả!