Thành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha…

Chương 342: Dựa vào cái gì mà vợ anh phải cho kẻ khác ngắm

Cả Đời Này Không Rời Xa Anh!Tác giả: Mạc Vân Trà SữaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha… Dựa vào cái gì mà vợ anh phải cho kẻ khác ngắmPhó Linh Lung nhìn thấy hai người đột nhiên tiến vào, “hai cậu không phải đang ở trên lầu sao? sao lại xuống đây làm gì?”Quấy rầy chị ngắm Tiểu Tinh thử đồ.Tưởng Sâm sững sờ ở sau lưng Phó Cảnh Ngộ, anh ta còn đang cho là mình đến nhầm phòng.Phó Cảnh Ngộ ngồi trên xe lăn, nhớ tới hình ảnh mình mới vừa nhìn thấy... Cùng bộ dạng bình thường của Diệp Phồn t*nh h**n toàn khác nhau.Nhưng mà, hình như...tên Tưởng Sâm chết tiệt kia cũng nhìn thấy?Anh trầm giọng hướng về phía Phó Linh Lung hỏi: “hai người đang làm gì đấy?”Phó Linh Lung nói: “Ngày mai cả nhà đi suối nước nóng, chị giúp Tiểu Tinh mua đồ bơi, mang đến cho con bé trước thử một chút, thế nào?Nhìn Đẹp không?”Phó Cảnh Ngộ cau mày: “không có chút mắt thẩm mỹ nào cả, xấu mù!”Dựa vào cái gì vợ anh phải mặc thứ đồ vớ vẩn đó để cho kẻ khác ngắm chứ, có mặc thì cũng chỉ mình anh được nhìn thôi, có hiểu không?Diệp Phồn Tinh nhanh chóng thay quần áo xong đi ra, nhìn thấy bọn họ, lấy dũng khí hỏi Phó Cảnh Ngộ,“ông xã, anh xong việc rồi hả?”Mới vừa rồi Phó Cảnh Ngộ và Tưởng Sâm ở trên lầu bận rộn cái gì, cô cũng không tiện hỏi.Phó Cảnh Ngộ nhìn cô một cái, cho dù hiện tại cô đã đổi xong quần áo, nhưng trước mắt anh lại toàn hiện ra hình ảnh cô mặc bộ đồ bơi lúc nãy, bụng dưới lại có chút sôi sục,cậu "em trai " như muốn biểu tình!Thật là Yêu Tinh mê hoặc người mà!Tưởng Sâm luôn cảm thấy bầu không khí có chỗ nào không đúng, lại nghĩ đến tính chiếm hữu vô cùng cao của Phó Cảnh Ngộ, vội mở miệng nói: “Tôi có việc phải đi trước,anh Phó ngủ ngon, phu nhân ngủ ngon, đại tiểu thư ngủ ngon.”Anh ta nhanh chóng tẩu thoát, Phó Linh Lung cũng đi ra ngoài, “Chị đi về trước! Sáng sớm ngày mai lên đường, hai đứa phải dậy sớm đấy.”Lời này của Phó Linh Lung có thâm ý khác, phảng phất như đang nói, bọn họ khắc chế một chút.Diệp Phồn Tinh nhìn Phó Cảnh Ngộ, “ông xã?”Cô cùng anh nói chuyện, anh lại còn không trả lời cô!Phó Cảnh Ngộ nhìn Diệp Phồn Tinh một cái, “anh đi tắm.”Diệp Phồn Tinh nói: “em đi lấy quần áo cho anh.”Cô cầm quần áo vào phòng tắm, Phó Cảnh Ngộ đã đang tắm rồi.Phó Cảnh Ngộ ngồi trong nhà tắm, trong đầu không tự chủ nhớ tới bản thân mình trước kia, đột nhiên cảm thấy trong lòng đắng ngắtNhưng hôm nay anh mới biết, thì ra, cho dù phải ngồi trên xe lăn,anh cũng có thể giống bây giờ, tự lo liệu sinh hoạt hàng ngày, có thể giống như bây giờ làm tất cả mọi chuyện.Diệp Phồn Tinh nói: “ông xã, em để quần áo ở chỗ này, anh có cần em giúp gì không?”Mặc dù cô biết bản thân mình cũng không giúp được gì nhiều, còn chẳng bằng để anh tự tắm?“Không cần, em đi ra ngoài đi.” Phó Cảnh Ngộ ngữ khí rất lãnh đạm.Diệp Phồn Tinh nhìn thấy anh như vậy, trong đầu nghĩ anh quả nhiên có có chuyện gì không vui,bèn hỏi thẳng, “Hôm nay anh gặp chuyện gì không vui sao? Hay là ở công ty, gặp phải vấn đề gì? Nếu có chuyện gì, anh có thể nói cho em nghe, mặc dù em không thể giúp gì cho anh, nhưng ít ra cũng để cho em làm người vợ đúng nghĩa cùng chồng mình chia sẻ mọi chuyện chứ?”Phó Cảnh Ngộ ngẩng đầu lên, nhìn Diệp Phồn Tinh một cái, ánh mắt có chút nghiêm túc.Diệp Phồn Tinh bị anh nhìn có chút bất an, thỏa hiệp nói: “em... đi ra ngoài trước.”Cô đi ra cửa, mở máy tính trước mặt ngồi xuống, cảm thấy có chút là lạ, liền gửi tin nhắn hỏi Tưởng Sâm, “Tưởng Sâm, ở công ty Cảnh Ngộ gặp rắc rối gì sao? Tôi thấy anh ấy hình như không vui.”Tưởng Sâm nhận được tin nhắn của Diệp Phồn Tinh, sửng sốt một hồi, hóa ra cô còn không biết Phó Cảnh Ngộ tại sao không vui ư?Chẳng qua là, nhắc tới, Diệp Phồn Tinh cũng không làm gì sai, là Phó Cảnh Ngộ quá nhạy cảm thôi.Tưởng Sâm nói: “Không có việc gì đâu, đàn ông cũng giống như phụ nữ, mỗi tháng cũng có vài ngày không thoải mái như vậy, qua rồi liền tốt ngay ý mà.”Diệp Phồn Tinh nhìn thấy tin nhắn của Tưởng Sâm, cảm thấy có chút ngoài ý muốn, cái gì chứ, đàn ông cũng có vài ngày như vậy thật sao?Phó Cảnh Ngộ tắm xong, đi ra ngoài, nhìn thấy Diệp Phồn Tinh đang ngồi ở trước bàn đọc sách nhìn anh, trông biểu tình trên mặt cô vô cùng phức tạp.Thấy ánh mắt dò xét của cô, anh hỏi, “Sao thế?”Nhớ like và bỏ phiếu cho sữa trước khi đọc chương tiếp theo nhé!

Dựa vào cái gì mà vợ anh phải cho kẻ khác ngắm

Phó Linh Lung nhìn thấy hai người đột nhiên tiến vào, “hai cậu không phải đang ở trên lầu sao? sao lại xuống đây làm gì?”

Quấy rầy chị ngắm Tiểu Tinh thử đồ.

Tưởng Sâm sững sờ ở sau lưng Phó Cảnh Ngộ, anh ta còn đang cho là mình đến nhầm phòng.

Phó Cảnh Ngộ ngồi trên xe lăn, nhớ tới hình ảnh mình mới vừa nhìn thấy... Cùng bộ dạng bình thường của Diệp Phồn t*nh h**n toàn khác nhau.

Nhưng mà, hình như...tên Tưởng Sâm chết tiệt kia cũng nhìn thấy?

Anh trầm giọng hướng về phía Phó Linh Lung hỏi: “hai người đang làm gì đấy?”

Phó Linh Lung nói: “Ngày mai cả nhà đi suối nước nóng, chị giúp Tiểu Tinh mua đồ bơi, mang đến cho con bé trước thử một chút, thế nào?Nhìn Đẹp không?”

Phó Cảnh Ngộ cau mày: “không có chút mắt thẩm mỹ nào cả, xấu mù!”

Dựa vào cái gì vợ anh phải mặc thứ đồ vớ vẩn đó để cho kẻ khác ngắm chứ, có mặc thì cũng chỉ mình anh được nhìn thôi, có hiểu không?

Diệp Phồn Tinh nhanh chóng thay quần áo xong đi ra, nhìn thấy bọn họ, lấy dũng khí hỏi Phó Cảnh Ngộ,“ông xã, anh xong việc rồi hả?”

Mới vừa rồi Phó Cảnh Ngộ và Tưởng Sâm ở trên lầu bận rộn cái gì, cô cũng không tiện hỏi.

Phó Cảnh Ngộ nhìn cô một cái, cho dù hiện tại cô đã đổi xong quần áo, nhưng trước mắt anh lại toàn hiện ra hình ảnh cô mặc bộ đồ bơi lúc nãy, bụng dưới lại có chút sôi sục,cậu "em trai " như muốn biểu tình!

Thật là Yêu Tinh mê hoặc người mà!

Tưởng Sâm luôn cảm thấy bầu không khí có chỗ nào không đúng, lại nghĩ đến tính chiếm hữu vô cùng cao của Phó Cảnh Ngộ, vội mở miệng nói: “Tôi có việc phải đi trước,anh Phó ngủ ngon, phu nhân ngủ ngon, đại tiểu thư ngủ ngon.”

Anh ta nhanh chóng tẩu thoát, Phó Linh Lung cũng đi ra ngoài, “Chị đi về trước! Sáng sớm ngày mai lên đường, hai đứa phải dậy sớm đấy.”

Lời này của Phó Linh Lung có thâm ý khác, phảng phất như đang nói, bọn họ khắc chế một chút.

Diệp Phồn Tinh nhìn Phó Cảnh Ngộ, “ông xã?”

Cô cùng anh nói chuyện, anh lại còn không trả lời cô!

Phó Cảnh Ngộ nhìn Diệp Phồn Tinh một cái, “anh đi tắm.”

Diệp Phồn Tinh nói: “em đi lấy quần áo cho anh.”

Cô cầm quần áo vào phòng tắm, Phó Cảnh Ngộ đã đang tắm rồi.

Phó Cảnh Ngộ ngồi trong nhà tắm, trong đầu không tự chủ nhớ tới bản thân mình trước kia, đột nhiên cảm thấy trong lòng đắng ngắt

Nhưng hôm nay anh mới biết, thì ra, cho dù phải ngồi trên xe lăn,anh cũng có thể giống bây giờ, tự lo liệu sinh hoạt hàng ngày, có thể giống như bây giờ làm tất cả mọi chuyện.

Diệp Phồn Tinh nói: “ông xã, em để quần áo ở chỗ này, anh có cần em giúp gì không?”

Mặc dù cô biết bản thân mình cũng không giúp được gì nhiều, còn chẳng bằng để anh tự tắm?

“Không cần, em đi ra ngoài đi.” Phó Cảnh Ngộ ngữ khí rất lãnh đạm.

Diệp Phồn Tinh nhìn thấy anh như vậy, trong đầu nghĩ anh quả nhiên có có chuyện gì không vui,bèn hỏi thẳng, “Hôm nay anh gặp chuyện gì không vui sao? Hay là ở công ty, gặp phải vấn đề gì? Nếu có chuyện gì, anh có thể nói cho em nghe, mặc dù em không thể giúp gì cho anh, nhưng ít ra cũng để cho em làm người vợ đúng nghĩa cùng chồng mình chia sẻ mọi chuyện chứ?”

Phó Cảnh Ngộ ngẩng đầu lên, nhìn Diệp Phồn Tinh một cái, ánh mắt có chút nghiêm túc.

Diệp Phồn Tinh bị anh nhìn có chút bất an, thỏa hiệp nói: “em... đi ra ngoài trước.”

Cô đi ra cửa, mở máy tính trước mặt ngồi xuống, cảm thấy có chút là lạ, liền gửi tin nhắn hỏi Tưởng Sâm, “Tưởng Sâm, ở công ty Cảnh Ngộ gặp rắc rối gì sao? Tôi thấy anh ấy hình như không vui.”

Tưởng Sâm nhận được tin nhắn của Diệp Phồn Tinh, sửng sốt một hồi, hóa ra cô còn không biết Phó Cảnh Ngộ tại sao không vui ư?

Chẳng qua là, nhắc tới, Diệp Phồn Tinh cũng không làm gì sai, là Phó Cảnh Ngộ quá nhạy cảm thôi.

Tưởng Sâm nói: “Không có việc gì đâu, đàn ông cũng giống như phụ nữ, mỗi tháng cũng có vài ngày không thoải mái như vậy, qua rồi liền tốt ngay ý mà.”

Diệp Phồn Tinh nhìn thấy tin nhắn của Tưởng Sâm, cảm thấy có chút ngoài ý muốn, cái gì chứ, đàn ông cũng có vài ngày như vậy thật sao?

Phó Cảnh Ngộ tắm xong, đi ra ngoài, nhìn thấy Diệp Phồn Tinh đang ngồi ở trước bàn đọc sách nhìn anh, trông biểu tình trên mặt cô vô cùng phức tạp.

Thấy ánh mắt dò xét của cô, anh hỏi, “Sao thế?”

Nhớ like và bỏ phiếu cho sữa trước khi đọc chương tiếp theo nhé!

Cả Đời Này Không Rời Xa Anh!Tác giả: Mạc Vân Trà SữaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha… Dựa vào cái gì mà vợ anh phải cho kẻ khác ngắmPhó Linh Lung nhìn thấy hai người đột nhiên tiến vào, “hai cậu không phải đang ở trên lầu sao? sao lại xuống đây làm gì?”Quấy rầy chị ngắm Tiểu Tinh thử đồ.Tưởng Sâm sững sờ ở sau lưng Phó Cảnh Ngộ, anh ta còn đang cho là mình đến nhầm phòng.Phó Cảnh Ngộ ngồi trên xe lăn, nhớ tới hình ảnh mình mới vừa nhìn thấy... Cùng bộ dạng bình thường của Diệp Phồn t*nh h**n toàn khác nhau.Nhưng mà, hình như...tên Tưởng Sâm chết tiệt kia cũng nhìn thấy?Anh trầm giọng hướng về phía Phó Linh Lung hỏi: “hai người đang làm gì đấy?”Phó Linh Lung nói: “Ngày mai cả nhà đi suối nước nóng, chị giúp Tiểu Tinh mua đồ bơi, mang đến cho con bé trước thử một chút, thế nào?Nhìn Đẹp không?”Phó Cảnh Ngộ cau mày: “không có chút mắt thẩm mỹ nào cả, xấu mù!”Dựa vào cái gì vợ anh phải mặc thứ đồ vớ vẩn đó để cho kẻ khác ngắm chứ, có mặc thì cũng chỉ mình anh được nhìn thôi, có hiểu không?Diệp Phồn Tinh nhanh chóng thay quần áo xong đi ra, nhìn thấy bọn họ, lấy dũng khí hỏi Phó Cảnh Ngộ,“ông xã, anh xong việc rồi hả?”Mới vừa rồi Phó Cảnh Ngộ và Tưởng Sâm ở trên lầu bận rộn cái gì, cô cũng không tiện hỏi.Phó Cảnh Ngộ nhìn cô một cái, cho dù hiện tại cô đã đổi xong quần áo, nhưng trước mắt anh lại toàn hiện ra hình ảnh cô mặc bộ đồ bơi lúc nãy, bụng dưới lại có chút sôi sục,cậu "em trai " như muốn biểu tình!Thật là Yêu Tinh mê hoặc người mà!Tưởng Sâm luôn cảm thấy bầu không khí có chỗ nào không đúng, lại nghĩ đến tính chiếm hữu vô cùng cao của Phó Cảnh Ngộ, vội mở miệng nói: “Tôi có việc phải đi trước,anh Phó ngủ ngon, phu nhân ngủ ngon, đại tiểu thư ngủ ngon.”Anh ta nhanh chóng tẩu thoát, Phó Linh Lung cũng đi ra ngoài, “Chị đi về trước! Sáng sớm ngày mai lên đường, hai đứa phải dậy sớm đấy.”Lời này của Phó Linh Lung có thâm ý khác, phảng phất như đang nói, bọn họ khắc chế một chút.Diệp Phồn Tinh nhìn Phó Cảnh Ngộ, “ông xã?”Cô cùng anh nói chuyện, anh lại còn không trả lời cô!Phó Cảnh Ngộ nhìn Diệp Phồn Tinh một cái, “anh đi tắm.”Diệp Phồn Tinh nói: “em đi lấy quần áo cho anh.”Cô cầm quần áo vào phòng tắm, Phó Cảnh Ngộ đã đang tắm rồi.Phó Cảnh Ngộ ngồi trong nhà tắm, trong đầu không tự chủ nhớ tới bản thân mình trước kia, đột nhiên cảm thấy trong lòng đắng ngắtNhưng hôm nay anh mới biết, thì ra, cho dù phải ngồi trên xe lăn,anh cũng có thể giống bây giờ, tự lo liệu sinh hoạt hàng ngày, có thể giống như bây giờ làm tất cả mọi chuyện.Diệp Phồn Tinh nói: “ông xã, em để quần áo ở chỗ này, anh có cần em giúp gì không?”Mặc dù cô biết bản thân mình cũng không giúp được gì nhiều, còn chẳng bằng để anh tự tắm?“Không cần, em đi ra ngoài đi.” Phó Cảnh Ngộ ngữ khí rất lãnh đạm.Diệp Phồn Tinh nhìn thấy anh như vậy, trong đầu nghĩ anh quả nhiên có có chuyện gì không vui,bèn hỏi thẳng, “Hôm nay anh gặp chuyện gì không vui sao? Hay là ở công ty, gặp phải vấn đề gì? Nếu có chuyện gì, anh có thể nói cho em nghe, mặc dù em không thể giúp gì cho anh, nhưng ít ra cũng để cho em làm người vợ đúng nghĩa cùng chồng mình chia sẻ mọi chuyện chứ?”Phó Cảnh Ngộ ngẩng đầu lên, nhìn Diệp Phồn Tinh một cái, ánh mắt có chút nghiêm túc.Diệp Phồn Tinh bị anh nhìn có chút bất an, thỏa hiệp nói: “em... đi ra ngoài trước.”Cô đi ra cửa, mở máy tính trước mặt ngồi xuống, cảm thấy có chút là lạ, liền gửi tin nhắn hỏi Tưởng Sâm, “Tưởng Sâm, ở công ty Cảnh Ngộ gặp rắc rối gì sao? Tôi thấy anh ấy hình như không vui.”Tưởng Sâm nhận được tin nhắn của Diệp Phồn Tinh, sửng sốt một hồi, hóa ra cô còn không biết Phó Cảnh Ngộ tại sao không vui ư?Chẳng qua là, nhắc tới, Diệp Phồn Tinh cũng không làm gì sai, là Phó Cảnh Ngộ quá nhạy cảm thôi.Tưởng Sâm nói: “Không có việc gì đâu, đàn ông cũng giống như phụ nữ, mỗi tháng cũng có vài ngày không thoải mái như vậy, qua rồi liền tốt ngay ý mà.”Diệp Phồn Tinh nhìn thấy tin nhắn của Tưởng Sâm, cảm thấy có chút ngoài ý muốn, cái gì chứ, đàn ông cũng có vài ngày như vậy thật sao?Phó Cảnh Ngộ tắm xong, đi ra ngoài, nhìn thấy Diệp Phồn Tinh đang ngồi ở trước bàn đọc sách nhìn anh, trông biểu tình trên mặt cô vô cùng phức tạp.Thấy ánh mắt dò xét của cô, anh hỏi, “Sao thế?”Nhớ like và bỏ phiếu cho sữa trước khi đọc chương tiếp theo nhé!

Chương 342: Dựa vào cái gì mà vợ anh phải cho kẻ khác ngắm