Thành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha…
Chương 359: Chủ động làm nũng
Cả Đời Này Không Rời Xa Anh!Tác giả: Mạc Vân Trà SữaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha… Chủ động làm nũngTừ lúc anh về đến giờ luôn ở bên cạnh trấn an cô.Cô Cũng chưa hỏi anh, nếu như thật sự có con thì anh có vui không?Phó Cảnh Ngộ cười một tiếng, "Em còn nhỏ, không cần vội làm gì."Diệp Phồn Tinh nhìn ra được, anh chắc cũng rất chờ mong bảo bảo ra đời.Cô thương lượng nói với anh: "ông xã, nếu em đã nói sẽ sinh con cho anh thì em chắc chắn sẽ sinh. Chẳng qua là... Em cảm thấy mình còn chưa chuẩn bị xong. Chúng ta cũng vừa mới kết hôn,bây giờ có rất nhiều người vừa kết hôn đã kết hôn, sinh con xong lại không nuôi, ném cho ông bà, chỉ cắm đầu đi kiếm tiền, không chăm sóc tốt cho con cái. Phần lớn Những đứa trẻ ấy đều bị thiếu tình thương của cha mẹ. Em không muốn con của chúng ta cũng như vậy. Hiện tại em còn nhỏ, chưa đủ chín chắn, ngay cả bản thân mình em còn lỡ không xong, không biết phải làm sao để lo cho con cái. Cho nên, anh chờ một thời gian có được không?"Phó Cảnh Ngộ nói: "Ừ. Anh biết."Mặc dù, trong mắt anh cô đã rất hiểu chuyện rồi.Cô có thể có ý nghĩ như vậy, chứng minh cô so với rất nhiều người làm cha làm mẹ không chịu trách nhiệm kia có trách nhiệm hơn nhiều.Thật sự cô còn quá nhỏ!Hai người liền như vậy nằm trong chăn, nói một hồi, tâm trạng Diệp Phồn Tinh dần ổn định lại, tất cả mọi chuyện cô gặp phải, đều sẽ nói với Phó Cảnh Ngộ, sẽ chủ động thẳng thắn nói hết ý nghĩ của mình.Diệp Phồn Tinh nói tiếp: "Anh xuống nhanh lên, mẹ mà đi lên, nhìn thấy hai ta nằm ở trên giường như thế này thì xấu hổ lắm?"Phó Cảnh Ngộ nhìn cô,bắt chước làm nũng nói: "Chân anh không đứng dậy được, em nghĩ anh đi lên lại đi xuống dễ lắm sao?""Vừa rồi em thấy anh bò lên giường nhanh lắm cơ mà." Cô còn chưa nhìn rõ, anh đã trèo lên giường xong rồi.Phó Cảnh Ngộ nhìn Diệp Phồn Tinh đang xô mình xuống, không nói nhiều, cúi đầu xuống, hôn lên trán của cô.Anh đã trèo lên giường rồi, làm sao có thể dễ dàng xuống được cơ chứ?Diệp Phồn Tinh khẽ giọng gọi: "ông xã!."Anh đã không chịu xuống thì thôi, còn hôn cô nữa chứ?Cửa phòng hình như không khóa, lúc nãy Phó Linh Lung đi ra chỉ khép hờ cửa lại.Diệp Phồn Tinh thật sự rất lo lắng, lúc này mà đột nhiên có người xông vào,sẽ nhìn thấy một màn này.Phó Cảnh Ngộ vốn chỉ định đơn thuần hôn cô một cái,nhưng hôn xong rồi, lại phát hiện anh đánh giá năng lực tự kiềm chế của bản thân mình quá cao rồi.Tay anh luồn vào bên trong áo của cô, cảm nhận được một mảnh da thịt mềm mại nhẵn nhụi như sờ vào một miếng Đậu hũ vậy... Trong nháy mắt có thứ gì đó cuộn trào ở phía dưới, thúc dục phá lồng giam...Mặt của Diệp Phồn Tinh trong nháy mắt như muốn nổ tung, túm chặt tay của anh đang mò mẫm trong áo cô, "Cảnh Ngộ!"Cô nhớ tới lần trước,đêm mà anh tặng hoa cho cô, anh đặc biệt điên cuồng mất khống chế, hai người quấn lấy nhau h**n ** cả đêm, sau đó khi cô đi tắm phát hiện khắp người cô toàn là những dấu hôn chằng chịt mà anh để lại.Rõ ràng lúc mình tắm, có mò mẫm thế nào cũng không có phản ứng gì, nhưng anh vừa mới đụng chạm nhẹ một chút mà cô đã cảm thấy trong người vô cùng bứt rứt khó chịu, cảm giác phía th*n d*** vô cùng trống rỗng, muốn được lấp đầy bởi thứ quen thuộc kia...Tiếng kháng nghị như muỗi vo ve của cô, cũng không làm cho Phó Cảnh Ngộ dừng lại mà ngược lại anh càng cuồng nhiệt hơn, Diệp Phồn Tinh nhìn anh, phát hiện đôi mắt của anh trở nên thâm trầm, không biết đang suy nghĩ gì.Khả năng đây chính là dáng vẻ d*c v*ng chiến thắng lý trí của đàn ông chăng?Hô hấp của anh dần trở nên nặng nề, không nói gì, tay anh nhanh chóng hành động theo bản năng...Diệp Phồn Tinh nhỏ giọng nhắc nhở: "Mẹ sắp lên rồi. Anh xuống đi nhanh lên!"Diệp Phồn Tinh rất sợ lúc nữa bà Phó đẩy cửa đi vào.Thấy Phó Cảnh Ngộ không phản ứng chút nào,cô ngẩng đầu lên, chủ động hôn lên môi anh làm nũng, "ông xã,bây giờ không được, chờ đêm nay được không... Anh làm gì em cũng được, bây giờ dừng lại có được không?"Cả nhà đều ở đây đó!Lúc này quả thực không ổn chút nào.Phó Cảnh Ngộ nhìn thấy Diệp Phồn Tinh ở trước mặt mình nũng nịu, dừng một chút,cười xấu xa hỏi "Làm cái gì cũng được?"Diệp Phồn Tinh không nói gì!Anh thật muốn nghe "Trọng điểm"!Like đâu, phiếu đâu bỏ ra mua thịt đi các tình yêu
Chủ động làm nũng
Từ lúc anh về đến giờ luôn ở bên cạnh trấn an cô.
Cô Cũng chưa hỏi anh, nếu như thật sự có con thì anh có vui không?
Phó Cảnh Ngộ cười một tiếng, "Em còn nhỏ, không cần vội làm gì."
Diệp Phồn Tinh nhìn ra được, anh chắc cũng rất chờ mong bảo bảo ra đời.
Cô thương lượng nói với anh: "ông xã, nếu em đã nói sẽ sinh con cho anh thì em chắc chắn sẽ sinh. Chẳng qua là... Em cảm thấy mình còn chưa chuẩn bị xong. Chúng ta cũng vừa mới kết hôn,bây giờ có rất nhiều người vừa kết hôn đã kết hôn, sinh con xong lại không nuôi, ném cho ông bà, chỉ cắm đầu đi kiếm tiền, không chăm sóc tốt cho con cái. Phần lớn Những đứa trẻ ấy đều bị thiếu tình thương của cha mẹ. Em không muốn con của chúng ta cũng như vậy. Hiện tại em còn nhỏ, chưa đủ chín chắn, ngay cả bản thân mình em còn lỡ không xong, không biết phải làm sao để lo cho con cái. Cho nên, anh chờ một thời gian có được không?"
Phó Cảnh Ngộ nói: "Ừ. Anh biết."
Mặc dù, trong mắt anh cô đã rất hiểu chuyện rồi.
Cô có thể có ý nghĩ như vậy, chứng minh cô so với rất nhiều người làm cha làm mẹ không chịu trách nhiệm kia có trách nhiệm hơn nhiều.
Thật sự cô còn quá nhỏ!
Hai người liền như vậy nằm trong chăn, nói một hồi, tâm trạng Diệp Phồn Tinh dần ổn định lại, tất cả mọi chuyện cô gặp phải, đều sẽ nói với Phó Cảnh Ngộ, sẽ chủ động thẳng thắn nói hết ý nghĩ của mình.
Diệp Phồn Tinh nói tiếp: "Anh xuống nhanh lên, mẹ mà đi lên, nhìn thấy hai ta nằm ở trên giường như thế này thì xấu hổ lắm?"
Phó Cảnh Ngộ nhìn cô,bắt chước làm nũng nói: "Chân anh không đứng dậy được, em nghĩ anh đi lên lại đi xuống dễ lắm sao?"
"Vừa rồi em thấy anh bò lên giường nhanh lắm cơ mà." Cô còn chưa nhìn rõ, anh đã trèo lên giường xong rồi.
Phó Cảnh Ngộ nhìn Diệp Phồn Tinh đang xô mình xuống, không nói nhiều, cúi đầu xuống, hôn lên trán của cô.
Anh đã trèo lên giường rồi, làm sao có thể dễ dàng xuống được cơ chứ?
Diệp Phồn Tinh khẽ giọng gọi: "ông xã!."
Anh đã không chịu xuống thì thôi, còn hôn cô nữa chứ?
Cửa phòng hình như không khóa, lúc nãy Phó Linh Lung đi ra chỉ khép hờ cửa lại.
Diệp Phồn Tinh thật sự rất lo lắng, lúc này mà đột nhiên có người xông vào,sẽ nhìn thấy một màn này.
Phó Cảnh Ngộ vốn chỉ định đơn thuần hôn cô một cái,nhưng hôn xong rồi, lại phát hiện anh đánh giá năng lực tự kiềm chế của bản thân mình quá cao rồi.
Tay anh luồn vào bên trong áo của cô, cảm nhận được một mảnh da thịt mềm mại nhẵn nhụi như sờ vào một miếng Đậu hũ vậy... Trong nháy mắt có thứ gì đó cuộn trào ở phía dưới, thúc dục phá lồng giam...
Mặt của Diệp Phồn Tinh trong nháy mắt như muốn nổ tung, túm chặt tay của anh đang mò mẫm trong áo cô, "Cảnh Ngộ!"
Cô nhớ tới lần trước,đêm mà anh tặng hoa cho cô, anh đặc biệt điên cuồng mất khống chế, hai người quấn lấy nhau h**n ** cả đêm, sau đó khi cô đi tắm phát hiện khắp người cô toàn là những dấu hôn chằng chịt mà anh để lại.
Rõ ràng lúc mình tắm, có mò mẫm thế nào cũng không có phản ứng gì, nhưng anh vừa mới đụng chạm nhẹ một chút mà cô đã cảm thấy trong người vô cùng bứt rứt khó chịu, cảm giác phía th*n d*** vô cùng trống rỗng, muốn được lấp đầy bởi thứ quen thuộc kia...
Tiếng kháng nghị như muỗi vo ve của cô, cũng không làm cho Phó Cảnh Ngộ dừng lại mà ngược lại anh càng cuồng nhiệt hơn, Diệp Phồn Tinh nhìn anh, phát hiện đôi mắt của anh trở nên thâm trầm, không biết đang suy nghĩ gì.
Khả năng đây chính là dáng vẻ d*c v*ng chiến thắng lý trí của đàn ông chăng?
Hô hấp của anh dần trở nên nặng nề, không nói gì, tay anh nhanh chóng hành động theo bản năng...
Diệp Phồn Tinh nhỏ giọng nhắc nhở: "Mẹ sắp lên rồi. Anh xuống đi nhanh lên!"
Diệp Phồn Tinh rất sợ lúc nữa bà Phó đẩy cửa đi vào.
Thấy Phó Cảnh Ngộ không phản ứng chút nào,cô ngẩng đầu lên, chủ động hôn lên môi anh làm nũng, "ông xã,bây giờ không được, chờ đêm nay được không... Anh làm gì em cũng được, bây giờ dừng lại có được không?"
Cả nhà đều ở đây đó!
Lúc này quả thực không ổn chút nào.
Phó Cảnh Ngộ nhìn thấy Diệp Phồn Tinh ở trước mặt mình nũng nịu, dừng một chút,cười xấu xa hỏi "Làm cái gì cũng được?"
Diệp Phồn Tinh không nói gì!
Anh thật muốn nghe "Trọng điểm"!
Like đâu, phiếu đâu bỏ ra mua thịt đi các tình yêu
Cả Đời Này Không Rời Xa Anh!Tác giả: Mạc Vân Trà SữaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha… Chủ động làm nũngTừ lúc anh về đến giờ luôn ở bên cạnh trấn an cô.Cô Cũng chưa hỏi anh, nếu như thật sự có con thì anh có vui không?Phó Cảnh Ngộ cười một tiếng, "Em còn nhỏ, không cần vội làm gì."Diệp Phồn Tinh nhìn ra được, anh chắc cũng rất chờ mong bảo bảo ra đời.Cô thương lượng nói với anh: "ông xã, nếu em đã nói sẽ sinh con cho anh thì em chắc chắn sẽ sinh. Chẳng qua là... Em cảm thấy mình còn chưa chuẩn bị xong. Chúng ta cũng vừa mới kết hôn,bây giờ có rất nhiều người vừa kết hôn đã kết hôn, sinh con xong lại không nuôi, ném cho ông bà, chỉ cắm đầu đi kiếm tiền, không chăm sóc tốt cho con cái. Phần lớn Những đứa trẻ ấy đều bị thiếu tình thương của cha mẹ. Em không muốn con của chúng ta cũng như vậy. Hiện tại em còn nhỏ, chưa đủ chín chắn, ngay cả bản thân mình em còn lỡ không xong, không biết phải làm sao để lo cho con cái. Cho nên, anh chờ một thời gian có được không?"Phó Cảnh Ngộ nói: "Ừ. Anh biết."Mặc dù, trong mắt anh cô đã rất hiểu chuyện rồi.Cô có thể có ý nghĩ như vậy, chứng minh cô so với rất nhiều người làm cha làm mẹ không chịu trách nhiệm kia có trách nhiệm hơn nhiều.Thật sự cô còn quá nhỏ!Hai người liền như vậy nằm trong chăn, nói một hồi, tâm trạng Diệp Phồn Tinh dần ổn định lại, tất cả mọi chuyện cô gặp phải, đều sẽ nói với Phó Cảnh Ngộ, sẽ chủ động thẳng thắn nói hết ý nghĩ của mình.Diệp Phồn Tinh nói tiếp: "Anh xuống nhanh lên, mẹ mà đi lên, nhìn thấy hai ta nằm ở trên giường như thế này thì xấu hổ lắm?"Phó Cảnh Ngộ nhìn cô,bắt chước làm nũng nói: "Chân anh không đứng dậy được, em nghĩ anh đi lên lại đi xuống dễ lắm sao?""Vừa rồi em thấy anh bò lên giường nhanh lắm cơ mà." Cô còn chưa nhìn rõ, anh đã trèo lên giường xong rồi.Phó Cảnh Ngộ nhìn Diệp Phồn Tinh đang xô mình xuống, không nói nhiều, cúi đầu xuống, hôn lên trán của cô.Anh đã trèo lên giường rồi, làm sao có thể dễ dàng xuống được cơ chứ?Diệp Phồn Tinh khẽ giọng gọi: "ông xã!."Anh đã không chịu xuống thì thôi, còn hôn cô nữa chứ?Cửa phòng hình như không khóa, lúc nãy Phó Linh Lung đi ra chỉ khép hờ cửa lại.Diệp Phồn Tinh thật sự rất lo lắng, lúc này mà đột nhiên có người xông vào,sẽ nhìn thấy một màn này.Phó Cảnh Ngộ vốn chỉ định đơn thuần hôn cô một cái,nhưng hôn xong rồi, lại phát hiện anh đánh giá năng lực tự kiềm chế của bản thân mình quá cao rồi.Tay anh luồn vào bên trong áo của cô, cảm nhận được một mảnh da thịt mềm mại nhẵn nhụi như sờ vào một miếng Đậu hũ vậy... Trong nháy mắt có thứ gì đó cuộn trào ở phía dưới, thúc dục phá lồng giam...Mặt của Diệp Phồn Tinh trong nháy mắt như muốn nổ tung, túm chặt tay của anh đang mò mẫm trong áo cô, "Cảnh Ngộ!"Cô nhớ tới lần trước,đêm mà anh tặng hoa cho cô, anh đặc biệt điên cuồng mất khống chế, hai người quấn lấy nhau h**n ** cả đêm, sau đó khi cô đi tắm phát hiện khắp người cô toàn là những dấu hôn chằng chịt mà anh để lại.Rõ ràng lúc mình tắm, có mò mẫm thế nào cũng không có phản ứng gì, nhưng anh vừa mới đụng chạm nhẹ một chút mà cô đã cảm thấy trong người vô cùng bứt rứt khó chịu, cảm giác phía th*n d*** vô cùng trống rỗng, muốn được lấp đầy bởi thứ quen thuộc kia...Tiếng kháng nghị như muỗi vo ve của cô, cũng không làm cho Phó Cảnh Ngộ dừng lại mà ngược lại anh càng cuồng nhiệt hơn, Diệp Phồn Tinh nhìn anh, phát hiện đôi mắt của anh trở nên thâm trầm, không biết đang suy nghĩ gì.Khả năng đây chính là dáng vẻ d*c v*ng chiến thắng lý trí của đàn ông chăng?Hô hấp của anh dần trở nên nặng nề, không nói gì, tay anh nhanh chóng hành động theo bản năng...Diệp Phồn Tinh nhỏ giọng nhắc nhở: "Mẹ sắp lên rồi. Anh xuống đi nhanh lên!"Diệp Phồn Tinh rất sợ lúc nữa bà Phó đẩy cửa đi vào.Thấy Phó Cảnh Ngộ không phản ứng chút nào,cô ngẩng đầu lên, chủ động hôn lên môi anh làm nũng, "ông xã,bây giờ không được, chờ đêm nay được không... Anh làm gì em cũng được, bây giờ dừng lại có được không?"Cả nhà đều ở đây đó!Lúc này quả thực không ổn chút nào.Phó Cảnh Ngộ nhìn thấy Diệp Phồn Tinh ở trước mặt mình nũng nịu, dừng một chút,cười xấu xa hỏi "Làm cái gì cũng được?"Diệp Phồn Tinh không nói gì!Anh thật muốn nghe "Trọng điểm"!Like đâu, phiếu đâu bỏ ra mua thịt đi các tình yêu