Thành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha…

Chương 362: Cấp dưỡng!

Cả Đời Này Không Rời Xa Anh!Tác giả: Mạc Vân Trà SữaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha… Hai người trò chuyện một hồi, Diệp Phồn Tinh tiếp tục xem phim.Hơn tám giờ, Phó Cảnh Ngộ còn chưa về phòng, ngược lại Diệp Tử Thần lại tới.Diệp Phồn Tinh nhìn thấy cậu ta, cảm thấy có chút ngoài ý muốn, "Sao em lại tới đây?"Không thấy tiếng gõ cửa, cô còn tưởng là Phó Cảnh Ngộ ăn cơm xong trở lại phòng."Nghe nói chị bị bệnh, em cùng đội trưởng ghé thăm chị một chút. " Diệp Tử Thần nói xong, ngồi xuống bên cạnh.Diệp Phồn Tinh biết, đội trưởng của Diệp Tử Thần chính là Cố Vũ Trạch.Diệp Phồn Tinh nói: "Em muốn tới thì nói trước với chị một tiếng, để chị còn biết đường chào hỏi mọi người, đột nhiên chạy tới như thế, dọa chị hú hồn!"Diệp Tử Thần nói: "Thật ra là anh rể gọi điện thoại bảo em qua thăm chị.""..." Phó Cảnh Ngộ chủ động gọi cho Diệp Tử Thần?Diệp Phồn t*nh h**n toàn không tưởng tượng ra tình cảnh kia.Diệp Tử Thần nở nụ cười, hướng về phía Phó Cảnh Ngộ tràn đầy sùng bái: "Anh rể đối xử với chị tốt quá đi mất, thấy chị bị bệnh, liền bảo em sang đây thăm chị. Lúc Trước đến nhà chị em còn tưởng anh ấy rất lạnh lùng khó gần chứ.""Anh ấy không phải như em nói đâu." Diệp Phồn Tinh trừng Diệp Tử Thần một cái.Mũi lại có một loại cảm giác ê ẩm, không nghĩ tới cô không nói gì, mà anh lại nghĩ tới để cho Diệp Tử Thần đến đây.Anh có phần quá chu đáo đi?Diệp Tử Thần đứng lên, nói: "Em đi rửa hoa quả cho chị, chị chờ em một chút."Cậu ta nhanh chóng trở lại, Diệp Phồn Tinh nhìn cậu ta nói, "Em mua trái cây đến sao không để ở dưới kia cho bọn họ cùng ăn, sao lại mang hết lên đây thế này?"Cái này cũng quá thẳng thắn rồi đấy? Em trai ngốc của chị ạ!Diệp Tử Thần nhìn cô một cái, liền biết cô đang lo lắng cái gì, "Em mua đồ ăn cho bọn họ rồi. Đây là đặc biệt mua cho em."Nên lịch sự khi đến nhà người khác, cậu ta vẫn hiểu, dù sao cậu ta cũng gần mười tám tuổi rồi, cũng không ngốc như Diệp Phồn Tinh nghĩ.Nghe cậu ta nói như vậy, Diệp Phồn Tinh mới thở phào một cái, "Không nghĩ tới em cũng không ngốc nhỉ!""Ai ngốc chứ? Chị còn nói em ngốc là em về đấy!"Diệp Phồn Tinh liếc anh một cái, không thèm đoái hoài, "Vậy em cứ về đi!""..." Diệp Tử Thần không còn gì để nói, đây thật sự là chị ruột của cậu ta sao!Trong phòng vô cùng ấm áp, Diệp Phồn Tinh ngồi ở trên giường, Diệp Tử Thần đem thùng rác cầm tới, đặt ở nơi cô chỉ cần đưa tay là có thể ném tới.Cô yên tâm thoải mái hưởng thụ được em trai phục vụ,từ nhỏ đến lớn đều là cô phục vụ nó, hiện tại cảm giác này thật không tệ.Diệp Tử Thần ở bên cạnh nhìn cô, cười nói vài chuyện trong nhà, "Tuần trước em về nhà một chuyến, đưa tiền của chị cho mẹ, để mẹ mua vài thứ trong nhà. Mẹ mặc dù không nói gì, nhưng mẹ rất vui đấy.""Em không nói là tiền chị đưa đấy chứ?" Diệp Phồn Tinh đặc biệt bảo Diệp Tử Thần không nói ra, chính là không muốn để cho mẹ biết là tiền của cô."Em nói rồi." Diệp Tử Thần nói: "Hơn nữa, em có muốn giấu cũng không giấu được! Em lấy đâu ra nhiều tiền như vậy?"Mặc dù lúc trước tuyên bố muốn cùng người nhà đoạn tuyệt quan hệ, nhưng khi Diệp Phồn Tinh kiếm được tiền, vẫn sẽ cố định gửi tiền về cho bà Diệp.Đây là trách nhiệm của cô, dù sao mẹ cũng là người nuôi lớn cô.Diệp Phồn Tinh nói: "không phải chị bảo em không được nói ra sao?"Thật là không nghe lời chút nào!Cô không nhịn được mắng cho Diệp Tử Thần một trận.Nhớ like và bỏ phiếu cho sữa trước khi đọc chương tiếp theo nhé

Hai người trò chuyện một hồi, Diệp Phồn Tinh tiếp tục xem phim.

Hơn tám giờ, Phó Cảnh Ngộ còn chưa về phòng, ngược lại Diệp Tử Thần lại tới.

Diệp Phồn Tinh nhìn thấy cậu ta, cảm thấy có chút ngoài ý muốn, "Sao em lại tới đây?"

Không thấy tiếng gõ cửa, cô còn tưởng là Phó Cảnh Ngộ ăn cơm xong trở lại phòng.

"Nghe nói chị bị bệnh, em cùng đội trưởng ghé thăm chị một chút. " Diệp Tử Thần nói xong, ngồi xuống bên cạnh.

Diệp Phồn Tinh biết, đội trưởng của Diệp Tử Thần chính là Cố Vũ Trạch.

Diệp Phồn Tinh nói: "Em muốn tới thì nói trước với chị một tiếng, để chị còn biết đường chào hỏi mọi người, đột nhiên chạy tới như thế, dọa chị hú hồn!"

Diệp Tử Thần nói: "Thật ra là anh rể gọi điện thoại bảo em qua thăm chị."

"..." Phó Cảnh Ngộ chủ động gọi cho Diệp Tử Thần?

Diệp Phồn t*nh h**n toàn không tưởng tượng ra tình cảnh kia.

Diệp Tử Thần nở nụ cười, hướng về phía Phó Cảnh Ngộ tràn đầy sùng bái: "Anh rể đối xử với chị tốt quá đi mất, thấy chị bị bệnh, liền bảo em sang đây thăm chị. Lúc Trước đến nhà chị em còn tưởng anh ấy rất lạnh lùng khó gần chứ."

"Anh ấy không phải như em nói đâu." Diệp Phồn Tinh trừng Diệp Tử Thần một cái.

Mũi lại có một loại cảm giác ê ẩm, không nghĩ tới cô không nói gì, mà anh lại nghĩ tới để cho Diệp Tử Thần đến đây.

Anh có phần quá chu đáo đi?

Diệp Tử Thần đứng lên, nói: "Em đi rửa hoa quả cho chị, chị chờ em một chút."

Cậu ta nhanh chóng trở lại, Diệp Phồn Tinh nhìn cậu ta nói, "Em mua trái cây đến sao không để ở dưới kia cho bọn họ cùng ăn, sao lại mang hết lên đây thế này?"

Cái này cũng quá thẳng thắn rồi đấy? Em trai ngốc của chị ạ!

Diệp Tử Thần nhìn cô một cái, liền biết cô đang lo lắng cái gì, "Em mua đồ ăn cho bọn họ rồi. Đây là đặc biệt mua cho em."

Nên lịch sự khi đến nhà người khác, cậu ta vẫn hiểu, dù sao cậu ta cũng gần mười tám tuổi rồi, cũng không ngốc như Diệp Phồn Tinh nghĩ.

Nghe cậu ta nói như vậy, Diệp Phồn Tinh mới thở phào một cái, "Không nghĩ tới em cũng không ngốc nhỉ!"

"Ai ngốc chứ? Chị còn nói em ngốc là em về đấy!"

Diệp Phồn Tinh liếc anh một cái, không thèm đoái hoài, "Vậy em cứ về đi!"

"..." Diệp Tử Thần không còn gì để nói, đây thật sự là chị ruột của cậu ta sao!

Trong phòng vô cùng ấm áp, Diệp Phồn Tinh ngồi ở trên giường, Diệp Tử Thần đem thùng rác cầm tới, đặt ở nơi cô chỉ cần đưa tay là có thể ném tới.

Cô yên tâm thoải mái hưởng thụ được em trai phục vụ,từ nhỏ đến lớn đều là cô phục vụ nó, hiện tại cảm giác này thật không tệ.

Diệp Tử Thần ở bên cạnh nhìn cô, cười nói vài chuyện trong nhà, "Tuần trước em về nhà một chuyến, đưa tiền của chị cho mẹ, để mẹ mua vài thứ trong nhà. Mẹ mặc dù không nói gì, nhưng mẹ rất vui đấy."

"Em không nói là tiền chị đưa đấy chứ?" Diệp Phồn Tinh đặc biệt bảo Diệp Tử Thần không nói ra, chính là không muốn để cho mẹ biết là tiền của cô.

"Em nói rồi." Diệp Tử Thần nói: "Hơn nữa, em có muốn giấu cũng không giấu được! Em lấy đâu ra nhiều tiền như vậy?"

Mặc dù lúc trước tuyên bố muốn cùng người nhà đoạn tuyệt quan hệ, nhưng khi Diệp Phồn Tinh kiếm được tiền, vẫn sẽ cố định gửi tiền về cho bà Diệp.

Đây là trách nhiệm của cô, dù sao mẹ cũng là người nuôi lớn cô.

Diệp Phồn Tinh nói: "không phải chị bảo em không được nói ra sao?"

Thật là không nghe lời chút nào!

Cô không nhịn được mắng cho Diệp Tử Thần một trận.

Nhớ like và bỏ phiếu cho sữa trước khi đọc chương tiếp theo nhé

Cả Đời Này Không Rời Xa Anh!Tác giả: Mạc Vân Trà SữaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha… Hai người trò chuyện một hồi, Diệp Phồn Tinh tiếp tục xem phim.Hơn tám giờ, Phó Cảnh Ngộ còn chưa về phòng, ngược lại Diệp Tử Thần lại tới.Diệp Phồn Tinh nhìn thấy cậu ta, cảm thấy có chút ngoài ý muốn, "Sao em lại tới đây?"Không thấy tiếng gõ cửa, cô còn tưởng là Phó Cảnh Ngộ ăn cơm xong trở lại phòng."Nghe nói chị bị bệnh, em cùng đội trưởng ghé thăm chị một chút. " Diệp Tử Thần nói xong, ngồi xuống bên cạnh.Diệp Phồn Tinh biết, đội trưởng của Diệp Tử Thần chính là Cố Vũ Trạch.Diệp Phồn Tinh nói: "Em muốn tới thì nói trước với chị một tiếng, để chị còn biết đường chào hỏi mọi người, đột nhiên chạy tới như thế, dọa chị hú hồn!"Diệp Tử Thần nói: "Thật ra là anh rể gọi điện thoại bảo em qua thăm chị.""..." Phó Cảnh Ngộ chủ động gọi cho Diệp Tử Thần?Diệp Phồn t*nh h**n toàn không tưởng tượng ra tình cảnh kia.Diệp Tử Thần nở nụ cười, hướng về phía Phó Cảnh Ngộ tràn đầy sùng bái: "Anh rể đối xử với chị tốt quá đi mất, thấy chị bị bệnh, liền bảo em sang đây thăm chị. Lúc Trước đến nhà chị em còn tưởng anh ấy rất lạnh lùng khó gần chứ.""Anh ấy không phải như em nói đâu." Diệp Phồn Tinh trừng Diệp Tử Thần một cái.Mũi lại có một loại cảm giác ê ẩm, không nghĩ tới cô không nói gì, mà anh lại nghĩ tới để cho Diệp Tử Thần đến đây.Anh có phần quá chu đáo đi?Diệp Tử Thần đứng lên, nói: "Em đi rửa hoa quả cho chị, chị chờ em một chút."Cậu ta nhanh chóng trở lại, Diệp Phồn Tinh nhìn cậu ta nói, "Em mua trái cây đến sao không để ở dưới kia cho bọn họ cùng ăn, sao lại mang hết lên đây thế này?"Cái này cũng quá thẳng thắn rồi đấy? Em trai ngốc của chị ạ!Diệp Tử Thần nhìn cô một cái, liền biết cô đang lo lắng cái gì, "Em mua đồ ăn cho bọn họ rồi. Đây là đặc biệt mua cho em."Nên lịch sự khi đến nhà người khác, cậu ta vẫn hiểu, dù sao cậu ta cũng gần mười tám tuổi rồi, cũng không ngốc như Diệp Phồn Tinh nghĩ.Nghe cậu ta nói như vậy, Diệp Phồn Tinh mới thở phào một cái, "Không nghĩ tới em cũng không ngốc nhỉ!""Ai ngốc chứ? Chị còn nói em ngốc là em về đấy!"Diệp Phồn Tinh liếc anh một cái, không thèm đoái hoài, "Vậy em cứ về đi!""..." Diệp Tử Thần không còn gì để nói, đây thật sự là chị ruột của cậu ta sao!Trong phòng vô cùng ấm áp, Diệp Phồn Tinh ngồi ở trên giường, Diệp Tử Thần đem thùng rác cầm tới, đặt ở nơi cô chỉ cần đưa tay là có thể ném tới.Cô yên tâm thoải mái hưởng thụ được em trai phục vụ,từ nhỏ đến lớn đều là cô phục vụ nó, hiện tại cảm giác này thật không tệ.Diệp Tử Thần ở bên cạnh nhìn cô, cười nói vài chuyện trong nhà, "Tuần trước em về nhà một chuyến, đưa tiền của chị cho mẹ, để mẹ mua vài thứ trong nhà. Mẹ mặc dù không nói gì, nhưng mẹ rất vui đấy.""Em không nói là tiền chị đưa đấy chứ?" Diệp Phồn Tinh đặc biệt bảo Diệp Tử Thần không nói ra, chính là không muốn để cho mẹ biết là tiền của cô."Em nói rồi." Diệp Tử Thần nói: "Hơn nữa, em có muốn giấu cũng không giấu được! Em lấy đâu ra nhiều tiền như vậy?"Mặc dù lúc trước tuyên bố muốn cùng người nhà đoạn tuyệt quan hệ, nhưng khi Diệp Phồn Tinh kiếm được tiền, vẫn sẽ cố định gửi tiền về cho bà Diệp.Đây là trách nhiệm của cô, dù sao mẹ cũng là người nuôi lớn cô.Diệp Phồn Tinh nói: "không phải chị bảo em không được nói ra sao?"Thật là không nghe lời chút nào!Cô không nhịn được mắng cho Diệp Tử Thần một trận.Nhớ like và bỏ phiếu cho sữa trước khi đọc chương tiếp theo nhé

Chương 362: Cấp dưỡng!