Thành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha…

Chương 385: Diệp Phồn Tinh = quà sinh nhật

Cả Đời Này Không Rời Xa Anh!Tác giả: Mạc Vân Trà SữaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha… "Đương nhiên phải về chứ!" Diệp Phồn Tinh cười nói: " sinh nhật của ông xã, làm sao lại có thể không về chứ?"Ngữ khí vô cùng hùng hồn,làm người đang dỏng tai nghe vui như mở cờ trong bụng.Anh biết cô không phải là người vô tâm mà.Cúp điện thoại, Tưởng Sâm nhìn Phó Cảnh Ngộ, nói: "anh Phó hài lòng rồi chứ?"Anh ta cảm thấy Phó Cảnh Ngộ quả thực là lo hão rồi.Diệp Phồn Tinh làm sao có thể quên một ngày quan trọng như thế này cơ chứ?Người ta hiện tại đã về nhà làm bánh sinh nhật rồi!Phó Cảnh Ngộ âm thầm dương khóe miệng lên, ra vẻ nghiêm túc nói: "Hôm nay về nhà sớm hơn."Tưởng Sâm cười nói: "vâng, thưa anh."Nhìn thấy Phó Cảnh Ngộ cười lên, tâm tình của Tưởng Sâm cũng được gỡ xuống khỏi bàn chôngTừ công ty đi ra, Phó Cảnh Ngộ trực tiếp trở về Phó gia, Diệp Phồn Tinh cũng đã làm xong bánh sinh nhật.Diệp Phồn Tinh còn chưa cởi tạp giề ra đã ngồi ở trên ghế sa lon nghịch điện thoại di động.Nhìn thấy bộ dáng này của cô, Phó Cảnh Ngộ không nhịn được cười một tiếng.Trong mắt anh, ở tuổi này của Diệp Phồn Tinh thì nên là một đóa hoa tươi tắn, vô lo vô nghĩ như thế này.Diệp Phồn Tinh nhìn thấy Phó Cảnh Ngộ trở lại, chột dạ cất điện thoại di động.Mặc dù Phó Cảnh Ngộ chỉ nói là không cho cô nghịch điện thoại ở trên giường nhưng hiện tại chỉ cần ở trước mặt anh nghịch điện thoại cô đều sẽ theo bản năng chột dạ, luôn cảm thấy đây là chuyện gì vô cùng khuất tất.Phó Cảnh Ngộ nhìn thấy cô như vậy, nghiêm túc hỏi: "em giấu cái gì đấy?""Không có." Mỗi lần nhìn thấy bộ dáng nghiêm túc của Phó Cảnh Ngộ, Diệp Phồn Tinh đều cảm thấy bấn loạn, cô vội vàng đứng lên,nói "Ông xã, sao hôm nay anh về sớm vậy!""Hết việc ở công ty rồi"Với tính cách của Phó Cảnh Ngộ, anh tuyệt đối sẽ không thừa nhận mình là bởi vì sinh nhật, cho nên muốn về nhà thật sớm để gặp cô.Phó Cảnh Ngộ nói với Tưởng Sâm: "Cậu đi ra ngoài trước đi."Tưởng Sâm gật đầu, "vâng."Phó Cảnh Ngộ chuyển xe lăn, đến trước mặt Diệp Phồn Tinh, nhìn cô, hơi hơi cau mày: "Em ăn mặc kiểu gì thế hả?"Diệp Phồn Tinh liếc anh một cái,nói "Đây là mặc đồ tình thú đấy có biết không hả?."Cô cởi tạp giề, giải thích: "Mới vừa làm xong bánh ngọt, em quên cởi"Phó Cảnh Ngộ giả bộ như không biết, hỏi: "Bánh ngọt?""Ừm." Diệp Phồn Tinh nói: " gần đây em học dì Ngô đấy."Nghe được là vừa học, Phó Cảnh Ngộ một mặt hoài nghi, "Có ăn được không đấy?"Diệp Phồn Tinh trừng mắt liếc anh một cái, "Vậy anh đừng ăn nữa, để một mình em ăn thôi."Anh nhìn thấy cô tỏ ra tức giận, nở nụ cười, Cưng chiều mở miệng: "Qua đây nào!."Diệp Phồn Tinh đến trước mặt anh, bị anh ôm vào trong ngực, tay đặt bên hông của cô, nói: "Tối hôm qua em làm gì?"Đương nhiên là chuẩn bị quà sinh nhật cho anh chứ còn làm gì!Diệp Phồn Tinh nhìn anh, cười nói: "Không làm cái gì cả, chỉ ở trong ký túc xá. Làm sao, lo em quên à?"Phó Cảnh Ngộ nói: "anh sợ em ở bên ngoài lạnh bị lạnh."Cô không ở bên cạnh anh, anh sẽ lo lắng cô có phải bị bệnh rồi không, có phải bị tên nào lừa đảo, bị dụ đi mất rồi hay không...!Bây giờ lắm kẻ lừa đảo như thế, mà vợ anh lại còn xinh đẹp, trong sáng, dễ tin người...Không cẩn thận, Phó Cảnh Ngộ càng nghĩ lại càng nhiều."Không lạnh." Diệp Phồn Tinh nói: "Đúng rồi, em chuẩn bị cho anh quà sinh nhật đấy.""Quà sinh nhật?" Phó Cảnh Ngộ trực tiếp coi Diệp Phồn Tinh đang ngồi ở trong lòng mình thành quà sinh nhật, có chút mong đợi hỏi, "Muốn tặng em cho anh à? Vậy giờ chúng ta về phòng luôn đi!.""..." Diệp Phồn Tinh không nhịn được g xì một tiếng. Trong đầu anh đang nghĩ cái gì không biết? Có thể bình thường một chút được không? Nghĩ tới đây, Diệp Phồn Tinh không nhịn được cắn một cái lên chóp mũi anh, " không phải!"Người đàn ông này dây thần kinh thô cỡ nào mà lại nghĩ rằng cô sẽ hiến thân làm quà sinh nhật để tặng cho anh vậy?Không phải dây thần kinh của con rể Phó thô đâu mà đây là tiếng lòng của đám sắc nữ đang biểu tình đòi ăn thịt đấy Tiểu Tinh ạ, mẹ cũng sắp quên mùi thịt mặn luôn rồi, con có cho mẹ ăn thịt không thì bảo?Nhớ like và bỏ phiếu cho sữa trước khi đọc chương tiếp theo nhé!Ps: Những lúc chờ truyện này thì mọi người nhớ ghé sang CHỈ LÀ RỜI XA EM THÔI, ANH ĐỪNG BUỒN ủng hộ sữa với nhé

"Đương nhiên phải về chứ!" Diệp Phồn Tinh cười nói: " sinh nhật của ông xã, làm sao lại có thể không về chứ?"

Ngữ khí vô cùng hùng hồn,làm người đang dỏng tai nghe vui như mở cờ trong bụng.

Anh biết cô không phải là người vô tâm mà.

Cúp điện thoại, Tưởng Sâm nhìn Phó Cảnh Ngộ, nói: "anh Phó hài lòng rồi chứ?"

Anh ta cảm thấy Phó Cảnh Ngộ quả thực là lo hão rồi.

Diệp Phồn Tinh làm sao có thể quên một ngày quan trọng như thế này cơ chứ?

Người ta hiện tại đã về nhà làm bánh sinh nhật rồi!

Phó Cảnh Ngộ âm thầm dương khóe miệng lên, ra vẻ nghiêm túc nói: "Hôm nay về nhà sớm hơn."

Tưởng Sâm cười nói: "vâng, thưa anh."

Nhìn thấy Phó Cảnh Ngộ cười lên, tâm tình của Tưởng Sâm cũng được gỡ xuống khỏi bàn chông

Từ công ty đi ra, Phó Cảnh Ngộ trực tiếp trở về Phó gia, Diệp Phồn Tinh cũng đã làm xong bánh sinh nhật.

Diệp Phồn Tinh còn chưa cởi tạp giề ra đã ngồi ở trên ghế sa lon nghịch điện thoại di động.

Nhìn thấy bộ dáng này của cô, Phó Cảnh Ngộ không nhịn được cười một tiếng.

Trong mắt anh, ở tuổi này của Diệp Phồn Tinh thì nên là một đóa hoa tươi tắn, vô lo vô nghĩ như thế này.

Diệp Phồn Tinh nhìn thấy Phó Cảnh Ngộ trở lại, chột dạ cất điện thoại di động.

Mặc dù Phó Cảnh Ngộ chỉ nói là không cho cô nghịch điện thoại ở trên giường nhưng hiện tại chỉ cần ở trước mặt anh nghịch điện thoại cô đều sẽ theo bản năng chột dạ, luôn cảm thấy đây là chuyện gì vô cùng khuất tất.

Phó Cảnh Ngộ nhìn thấy cô như vậy, nghiêm túc hỏi: "em giấu cái gì đấy?"

"Không có." Mỗi lần nhìn thấy bộ dáng nghiêm túc của Phó Cảnh Ngộ, Diệp Phồn Tinh đều cảm thấy bấn loạn, cô vội vàng đứng lên,nói "Ông xã, sao hôm nay anh về sớm vậy!"

"Hết việc ở công ty rồi"

Với tính cách của Phó Cảnh Ngộ, anh tuyệt đối sẽ không thừa nhận mình là bởi vì sinh nhật, cho nên muốn về nhà thật sớm để gặp cô.

Phó Cảnh Ngộ nói với Tưởng Sâm: "Cậu đi ra ngoài trước đi."

Tưởng Sâm gật đầu, "vâng."

Phó Cảnh Ngộ chuyển xe lăn, đến trước mặt Diệp Phồn Tinh, nhìn cô, hơi hơi cau mày: "Em ăn mặc kiểu gì thế hả?"

Diệp Phồn Tinh liếc anh một cái,nói "Đây là mặc đồ tình thú đấy có biết không hả?."

Cô cởi tạp giề, giải thích: "Mới vừa làm xong bánh ngọt, em quên cởi"

Phó Cảnh Ngộ giả bộ như không biết, hỏi: "Bánh ngọt?"

"Ừm." Diệp Phồn Tinh nói: " gần đây em học dì Ngô đấy."

Nghe được là vừa học, Phó Cảnh Ngộ một mặt hoài nghi, "Có ăn được không đấy?"

Diệp Phồn Tinh trừng mắt liếc anh một cái, "Vậy anh đừng ăn nữa, để một mình em ăn thôi."

Anh nhìn thấy cô tỏ ra tức giận, nở nụ cười, Cưng chiều mở miệng: "Qua đây nào!."

Diệp Phồn Tinh đến trước mặt anh, bị anh ôm vào trong ngực, tay đặt bên hông của cô, nói: "Tối hôm qua em làm gì?"

Đương nhiên là chuẩn bị quà sinh nhật cho anh chứ còn làm gì!

Diệp Phồn Tinh nhìn anh, cười nói: "Không làm cái gì cả, chỉ ở trong ký túc xá. Làm sao, lo em quên à?"

Phó Cảnh Ngộ nói: "anh sợ em ở bên ngoài lạnh bị lạnh."

Cô không ở bên cạnh anh, anh sẽ lo lắng cô có phải bị bệnh rồi không, có phải bị tên nào lừa đảo, bị dụ đi mất rồi hay không...!

Bây giờ lắm kẻ lừa đảo như thế, mà vợ anh lại còn xinh đẹp, trong sáng, dễ tin người...

Không cẩn thận, Phó Cảnh Ngộ càng nghĩ lại càng nhiều.

"Không lạnh." Diệp Phồn Tinh nói: "Đúng rồi, em chuẩn bị cho anh quà sinh nhật đấy."

"Quà sinh nhật?" Phó Cảnh Ngộ trực tiếp coi Diệp Phồn Tinh đang ngồi ở trong lòng mình thành quà sinh nhật, có chút mong đợi hỏi, "Muốn tặng em cho anh à? Vậy giờ chúng ta về phòng luôn đi!."

"..." Diệp Phồn Tinh không nhịn được g xì một tiếng. Trong đầu anh đang nghĩ cái gì không biết? Có thể bình thường một chút được không? Nghĩ tới đây, Diệp Phồn Tinh không nhịn được cắn một cái lên chóp mũi anh, " không phải!"

Người đàn ông này dây thần kinh thô cỡ nào mà lại nghĩ rằng cô sẽ hiến thân làm quà sinh nhật để tặng cho anh vậy?

Không phải dây thần kinh của con rể Phó thô đâu mà đây là tiếng lòng của đám sắc nữ đang biểu tình đòi ăn thịt đấy Tiểu Tinh ạ, mẹ cũng sắp quên mùi thịt mặn luôn rồi, con có cho mẹ ăn thịt không thì bảo?

Nhớ like và bỏ phiếu cho sữa trước khi đọc chương tiếp theo nhé!

Ps: Những lúc chờ truyện này thì mọi người nhớ ghé sang CHỈ LÀ RỜI XA EM THÔI, ANH ĐỪNG BUỒN ủng hộ sữa với nhé

Cả Đời Này Không Rời Xa Anh!Tác giả: Mạc Vân Trà SữaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha… "Đương nhiên phải về chứ!" Diệp Phồn Tinh cười nói: " sinh nhật của ông xã, làm sao lại có thể không về chứ?"Ngữ khí vô cùng hùng hồn,làm người đang dỏng tai nghe vui như mở cờ trong bụng.Anh biết cô không phải là người vô tâm mà.Cúp điện thoại, Tưởng Sâm nhìn Phó Cảnh Ngộ, nói: "anh Phó hài lòng rồi chứ?"Anh ta cảm thấy Phó Cảnh Ngộ quả thực là lo hão rồi.Diệp Phồn Tinh làm sao có thể quên một ngày quan trọng như thế này cơ chứ?Người ta hiện tại đã về nhà làm bánh sinh nhật rồi!Phó Cảnh Ngộ âm thầm dương khóe miệng lên, ra vẻ nghiêm túc nói: "Hôm nay về nhà sớm hơn."Tưởng Sâm cười nói: "vâng, thưa anh."Nhìn thấy Phó Cảnh Ngộ cười lên, tâm tình của Tưởng Sâm cũng được gỡ xuống khỏi bàn chôngTừ công ty đi ra, Phó Cảnh Ngộ trực tiếp trở về Phó gia, Diệp Phồn Tinh cũng đã làm xong bánh sinh nhật.Diệp Phồn Tinh còn chưa cởi tạp giề ra đã ngồi ở trên ghế sa lon nghịch điện thoại di động.Nhìn thấy bộ dáng này của cô, Phó Cảnh Ngộ không nhịn được cười một tiếng.Trong mắt anh, ở tuổi này của Diệp Phồn Tinh thì nên là một đóa hoa tươi tắn, vô lo vô nghĩ như thế này.Diệp Phồn Tinh nhìn thấy Phó Cảnh Ngộ trở lại, chột dạ cất điện thoại di động.Mặc dù Phó Cảnh Ngộ chỉ nói là không cho cô nghịch điện thoại ở trên giường nhưng hiện tại chỉ cần ở trước mặt anh nghịch điện thoại cô đều sẽ theo bản năng chột dạ, luôn cảm thấy đây là chuyện gì vô cùng khuất tất.Phó Cảnh Ngộ nhìn thấy cô như vậy, nghiêm túc hỏi: "em giấu cái gì đấy?""Không có." Mỗi lần nhìn thấy bộ dáng nghiêm túc của Phó Cảnh Ngộ, Diệp Phồn Tinh đều cảm thấy bấn loạn, cô vội vàng đứng lên,nói "Ông xã, sao hôm nay anh về sớm vậy!""Hết việc ở công ty rồi"Với tính cách của Phó Cảnh Ngộ, anh tuyệt đối sẽ không thừa nhận mình là bởi vì sinh nhật, cho nên muốn về nhà thật sớm để gặp cô.Phó Cảnh Ngộ nói với Tưởng Sâm: "Cậu đi ra ngoài trước đi."Tưởng Sâm gật đầu, "vâng."Phó Cảnh Ngộ chuyển xe lăn, đến trước mặt Diệp Phồn Tinh, nhìn cô, hơi hơi cau mày: "Em ăn mặc kiểu gì thế hả?"Diệp Phồn Tinh liếc anh một cái,nói "Đây là mặc đồ tình thú đấy có biết không hả?."Cô cởi tạp giề, giải thích: "Mới vừa làm xong bánh ngọt, em quên cởi"Phó Cảnh Ngộ giả bộ như không biết, hỏi: "Bánh ngọt?""Ừm." Diệp Phồn Tinh nói: " gần đây em học dì Ngô đấy."Nghe được là vừa học, Phó Cảnh Ngộ một mặt hoài nghi, "Có ăn được không đấy?"Diệp Phồn Tinh trừng mắt liếc anh một cái, "Vậy anh đừng ăn nữa, để một mình em ăn thôi."Anh nhìn thấy cô tỏ ra tức giận, nở nụ cười, Cưng chiều mở miệng: "Qua đây nào!."Diệp Phồn Tinh đến trước mặt anh, bị anh ôm vào trong ngực, tay đặt bên hông của cô, nói: "Tối hôm qua em làm gì?"Đương nhiên là chuẩn bị quà sinh nhật cho anh chứ còn làm gì!Diệp Phồn Tinh nhìn anh, cười nói: "Không làm cái gì cả, chỉ ở trong ký túc xá. Làm sao, lo em quên à?"Phó Cảnh Ngộ nói: "anh sợ em ở bên ngoài lạnh bị lạnh."Cô không ở bên cạnh anh, anh sẽ lo lắng cô có phải bị bệnh rồi không, có phải bị tên nào lừa đảo, bị dụ đi mất rồi hay không...!Bây giờ lắm kẻ lừa đảo như thế, mà vợ anh lại còn xinh đẹp, trong sáng, dễ tin người...Không cẩn thận, Phó Cảnh Ngộ càng nghĩ lại càng nhiều."Không lạnh." Diệp Phồn Tinh nói: "Đúng rồi, em chuẩn bị cho anh quà sinh nhật đấy.""Quà sinh nhật?" Phó Cảnh Ngộ trực tiếp coi Diệp Phồn Tinh đang ngồi ở trong lòng mình thành quà sinh nhật, có chút mong đợi hỏi, "Muốn tặng em cho anh à? Vậy giờ chúng ta về phòng luôn đi!.""..." Diệp Phồn Tinh không nhịn được g xì một tiếng. Trong đầu anh đang nghĩ cái gì không biết? Có thể bình thường một chút được không? Nghĩ tới đây, Diệp Phồn Tinh không nhịn được cắn một cái lên chóp mũi anh, " không phải!"Người đàn ông này dây thần kinh thô cỡ nào mà lại nghĩ rằng cô sẽ hiến thân làm quà sinh nhật để tặng cho anh vậy?Không phải dây thần kinh của con rể Phó thô đâu mà đây là tiếng lòng của đám sắc nữ đang biểu tình đòi ăn thịt đấy Tiểu Tinh ạ, mẹ cũng sắp quên mùi thịt mặn luôn rồi, con có cho mẹ ăn thịt không thì bảo?Nhớ like và bỏ phiếu cho sữa trước khi đọc chương tiếp theo nhé!Ps: Những lúc chờ truyện này thì mọi người nhớ ghé sang CHỈ LÀ RỜI XA EM THÔI, ANH ĐỪNG BUỒN ủng hộ sữa với nhé

Chương 385: Diệp Phồn Tinh = quà sinh nhật