Thành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha…
Chương 387: Lợn cưới áo mới * trong truyền thuyết!
Cả Đời Này Không Rời Xa Anh!Tác giả: Mạc Vân Trà SữaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha… Diệp Phồn Tinh vốn là muốn trực tiếp cướp lấy mang đi, nhìn thấy anh như vậy, không nhịn được phì cười.Phó Cảnh Ngộ vẫn cứ tỏ ra kiêu ngạo nói: "Tuy hơi xấu nhưng mà cũng ấm phết đấy, để quàng tạm cũng được."Diệp Phồn Tinh đột nhiên muốn đánh người trước mặt mình, chẳng nhẽ đây là nghiện mà còn ngại trong truyền thuyết?Tính toán một chút!Cô đã sớm quen với tính kiêu ngạo của anhTưởng Sâm từ bên ngoài đi vào, nhìn thấy Phó Cảnh Ngộ đang sống chết không buông cái khăn quàng, cũng không hề để ý, lại nghe thấy Phó Cảnh Ngộ hỏi: "Tưởng Sâm, cậu nói xem, cái khăn này xấu thật đúng không?"Diệp Phồn Tinh mới vừa đè xuống suy nghĩ muốn đánh người thì lúc này lại muốn phun trào ra ngoài.Tưởng Sâm nghe xong, ánh mắt lúc này mới hướng về phía thứ đồ Phó Cảnh Ngộ ôm chặt không buông, đây không phải chỉ là một chiếc khăn thôi sao?"Nhìn cũng rất đẹp mà."Ngay cả Tưởng Sâm cũng cảm thấy chiếc khăn này rất đẹp."Vợ tôi vừa tặng cho tôi." Ngữ khí bình tĩnh lại mang theo một loại kiêu ngạo ngầm.Nếu bạn không chú ý nghe, cũng khó nghe ra được.Thật may Tưởng Sâm đã ở bên cạnh anh thời gian dài, biết rõ tính tình Phó Cảnh Ngộ, chỉ cần là Diệp Phồn Tinh đưa cho anh,dù là mảnh rẻ rách thì ở trong mắt Phó Cảnh cũng sẽ là thứ tốt đẹp nhất.Cho nên coi như anh ta cũng nhìn đã ra, Đây căn bản chỉ là muốn khoe khoang Diệp Phồn Tinh tặng khăn cho anh mà thôi!Như kiểu "Từ lúc tôi mặc chiếc áo mới này chưa thấy con lợn nào chạy qua đây cả! "**Trích trong Lợn cưới áo mới- Truyện cười dân gian Việt NamTưởng Sâm lập tức đổi lời,nói: "Tôi cảm thấy thật sự rất đẹp mà"Chỉ cần là đồ Diệp Phồn Tinh tặng, thì ở trước mặt Phó Cảnh Ngộ phải tận lực mà khen ngợi.Bởi vì, cả thế giới này,người có tư cách tổn hại Diệp Phồn Tinh, chỉ có Phó Cảnh Ngộ. Đến Phó Cảnh Ngộ còn không dám thì ai dám đây.-Sau khi khen cái khăn hết lời với Phó Cảnh Ngộ, Tưởng Sâm nhanh chóng đi ra ngoài. Nói nhảm, không đi ra ngoài, ở lại chỗ này để ăn no thức ăn chó sao?Mà Phó Cảnh Ngộ, căn bản không buông chiếc khăn ra.Diệp Phồn Tinh hỏi: "anh cứ ôm cái khăn như vậy không cảm thấy khó chịu sao?""Chẳng có gì khó chịu cả! ""..."Hiển nhiên, khăn cô tặng, coi như xấu gấp trăm lần so với cái khăn này cũng đừng hòng bắt anh buông ra, đánh chết cũng không buông.Diệp Phồn Tinh nhìn thấy anh như vậy, không nhịn được cười, nói: "Thật ra cái khăn này là em tự tay đan. Tối hôm qua không có trở lại đây, chính là vì muốn tạo bất ngờ cho anh, anh thích là tốt rồi!"Hiện tại anh cũng thấy quà rồi, Diệp Phồn Tinh cũng không cần lừa gạt làm gì.Phó Cảnh Ngộ nghe xong, ánh mắt thâm trầm nhìn Diệp Phồn Tinh.Chiếc khăn này... Lại là cô tự mình làm?căn bản anh không nghĩ tới, đây là Diệp Phồn Tinh tự mình làm.Vợ anh đích thân đan khăn cho anh?"Sao lại nhìn em như vậy?" Diệp Phồn Tinh đi tới trước mặt anh, đột nhiên cười đễu nói: "Có phải cảm thấy em quá đảm đang không? Mau khen em đi!"Cô cho tới bây giờ chưa từng giúp người khác đan khăn bao giờ!Phó Cảnh Ngộ nhìn cô ôn nhu, đưa tay lên trán cô xoa một cái, "Đan xấu như vậy, còn muốn anh khen em sao.""..." Diệp Phồn Tinh xị mặt nhìn anh, "em cố gắng như vậy mà anh không khen em được một câu à."Ánh mắt của cô mang theo chút bi thương.Phó Cảnh Ngộ mỗi lần bị cô nhìn như vậy, đều không kìm lòng được.Anh nhìn ra chỗ khác, âm thanh thanh lãnh: "Tới giúp anh tắm rửa đi."Liệu chương sau có thịt không? Mọi người đoán xem!Nhớ ghé qua CHỈ LÀ RỜI XA EM THÔI, ANH ĐỪNG BUỒN ủng hộ cho Sữa xinh đẹp đáng yêu với nhé, bên ấy ế ẩm quá đi mất!Đừng quên like và bỏ phiếu sau khi đọc xong mỗi chương nhé mọi người!
Diệp Phồn Tinh vốn là muốn trực tiếp cướp lấy mang đi, nhìn thấy anh như vậy, không nhịn được phì cười.
Phó Cảnh Ngộ vẫn cứ tỏ ra kiêu ngạo nói: "Tuy hơi xấu nhưng mà cũng ấm phết đấy, để quàng tạm cũng được."
Diệp Phồn Tinh đột nhiên muốn đánh người trước mặt mình, chẳng nhẽ đây là nghiện mà còn ngại trong truyền thuyết?
Tính toán một chút!
Cô đã sớm quen với tính kiêu ngạo của anh
Tưởng Sâm từ bên ngoài đi vào, nhìn thấy Phó Cảnh Ngộ đang sống chết không buông cái khăn quàng, cũng không hề để ý, lại nghe thấy Phó Cảnh Ngộ hỏi: "Tưởng Sâm, cậu nói xem, cái khăn này xấu thật đúng không?"
Diệp Phồn Tinh mới vừa đè xuống suy nghĩ muốn đánh người thì lúc này lại muốn phun trào ra ngoài.
Tưởng Sâm nghe xong, ánh mắt lúc này mới hướng về phía thứ đồ Phó Cảnh Ngộ ôm chặt không buông, đây không phải chỉ là một chiếc khăn thôi sao?
"Nhìn cũng rất đẹp mà."
Ngay cả Tưởng Sâm cũng cảm thấy chiếc khăn này rất đẹp.
"Vợ tôi vừa tặng cho tôi." Ngữ khí bình tĩnh lại mang theo một loại kiêu ngạo ngầm.
Nếu bạn không chú ý nghe, cũng khó nghe ra được.
Thật may Tưởng Sâm đã ở bên cạnh anh thời gian dài, biết rõ tính tình Phó Cảnh Ngộ, chỉ cần là Diệp Phồn Tinh đưa cho anh,dù là mảnh rẻ rách thì ở trong mắt Phó Cảnh cũng sẽ là thứ tốt đẹp nhất.
Cho nên coi như anh ta cũng nhìn đã ra, Đây căn bản chỉ là muốn khoe khoang Diệp Phồn Tinh tặng khăn cho anh mà thôi!Như kiểu "Từ lúc tôi mặc chiếc áo mới này chưa thấy con lợn nào chạy qua đây cả! "*
*Trích trong Lợn cưới áo mới- Truyện cười dân gian Việt Nam
Tưởng Sâm lập tức đổi lời,nói: "Tôi cảm thấy thật sự rất đẹp mà"
Chỉ cần là đồ Diệp Phồn Tinh tặng, thì ở trước mặt Phó Cảnh Ngộ phải tận lực mà khen ngợi.
Bởi vì, cả thế giới này,người có tư cách tổn hại Diệp Phồn Tinh, chỉ có Phó Cảnh Ngộ. Đến Phó Cảnh Ngộ còn không dám thì ai dám đây.
-
Sau khi khen cái khăn hết lời với Phó Cảnh Ngộ, Tưởng Sâm nhanh chóng đi ra ngoài. Nói nhảm, không đi ra ngoài, ở lại chỗ này để ăn no thức ăn chó sao?
Mà Phó Cảnh Ngộ, căn bản không buông chiếc khăn ra.
Diệp Phồn Tinh hỏi: "anh cứ ôm cái khăn như vậy không cảm thấy khó chịu sao?"
"Chẳng có gì khó chịu cả! "
"..."
Hiển nhiên, khăn cô tặng, coi như xấu gấp trăm lần so với cái khăn này cũng đừng hòng bắt anh buông ra, đánh chết cũng không buông.
Diệp Phồn Tinh nhìn thấy anh như vậy, không nhịn được cười, nói: "Thật ra cái khăn này là em tự tay đan. Tối hôm qua không có trở lại đây, chính là vì muốn tạo bất ngờ cho anh, anh thích là tốt rồi!"
Hiện tại anh cũng thấy quà rồi, Diệp Phồn Tinh cũng không cần lừa gạt làm gì.
Phó Cảnh Ngộ nghe xong, ánh mắt thâm trầm nhìn Diệp Phồn Tinh.
Chiếc khăn này... Lại là cô tự mình làm?
căn bản anh không nghĩ tới, đây là Diệp Phồn Tinh tự mình làm.
Vợ anh đích thân đan khăn cho anh?
"Sao lại nhìn em như vậy?" Diệp Phồn Tinh đi tới trước mặt anh, đột nhiên cười đễu nói: "Có phải cảm thấy em quá đảm đang không? Mau khen em đi!"
Cô cho tới bây giờ chưa từng giúp người khác đan khăn bao giờ!
Phó Cảnh Ngộ nhìn cô ôn nhu, đưa tay lên trán cô xoa một cái, "Đan xấu như vậy, còn muốn anh khen em sao."
"..." Diệp Phồn Tinh xị mặt nhìn anh, "em cố gắng như vậy mà anh không khen em được một câu à."
Ánh mắt của cô mang theo chút bi thương.
Phó Cảnh Ngộ mỗi lần bị cô nhìn như vậy, đều không kìm lòng được.
Anh nhìn ra chỗ khác, âm thanh thanh lãnh: "Tới giúp anh tắm rửa đi."
Liệu chương sau có thịt không? Mọi người đoán xem!
Nhớ ghé qua CHỈ LÀ RỜI XA EM THÔI, ANH ĐỪNG BUỒN ủng hộ cho Sữa xinh đẹp đáng yêu với nhé, bên ấy ế ẩm quá đi mất!
Đừng quên like và bỏ phiếu sau khi đọc xong mỗi chương nhé mọi người!
Cả Đời Này Không Rời Xa Anh!Tác giả: Mạc Vân Trà SữaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha… Diệp Phồn Tinh vốn là muốn trực tiếp cướp lấy mang đi, nhìn thấy anh như vậy, không nhịn được phì cười.Phó Cảnh Ngộ vẫn cứ tỏ ra kiêu ngạo nói: "Tuy hơi xấu nhưng mà cũng ấm phết đấy, để quàng tạm cũng được."Diệp Phồn Tinh đột nhiên muốn đánh người trước mặt mình, chẳng nhẽ đây là nghiện mà còn ngại trong truyền thuyết?Tính toán một chút!Cô đã sớm quen với tính kiêu ngạo của anhTưởng Sâm từ bên ngoài đi vào, nhìn thấy Phó Cảnh Ngộ đang sống chết không buông cái khăn quàng, cũng không hề để ý, lại nghe thấy Phó Cảnh Ngộ hỏi: "Tưởng Sâm, cậu nói xem, cái khăn này xấu thật đúng không?"Diệp Phồn Tinh mới vừa đè xuống suy nghĩ muốn đánh người thì lúc này lại muốn phun trào ra ngoài.Tưởng Sâm nghe xong, ánh mắt lúc này mới hướng về phía thứ đồ Phó Cảnh Ngộ ôm chặt không buông, đây không phải chỉ là một chiếc khăn thôi sao?"Nhìn cũng rất đẹp mà."Ngay cả Tưởng Sâm cũng cảm thấy chiếc khăn này rất đẹp."Vợ tôi vừa tặng cho tôi." Ngữ khí bình tĩnh lại mang theo một loại kiêu ngạo ngầm.Nếu bạn không chú ý nghe, cũng khó nghe ra được.Thật may Tưởng Sâm đã ở bên cạnh anh thời gian dài, biết rõ tính tình Phó Cảnh Ngộ, chỉ cần là Diệp Phồn Tinh đưa cho anh,dù là mảnh rẻ rách thì ở trong mắt Phó Cảnh cũng sẽ là thứ tốt đẹp nhất.Cho nên coi như anh ta cũng nhìn đã ra, Đây căn bản chỉ là muốn khoe khoang Diệp Phồn Tinh tặng khăn cho anh mà thôi!Như kiểu "Từ lúc tôi mặc chiếc áo mới này chưa thấy con lợn nào chạy qua đây cả! "**Trích trong Lợn cưới áo mới- Truyện cười dân gian Việt NamTưởng Sâm lập tức đổi lời,nói: "Tôi cảm thấy thật sự rất đẹp mà"Chỉ cần là đồ Diệp Phồn Tinh tặng, thì ở trước mặt Phó Cảnh Ngộ phải tận lực mà khen ngợi.Bởi vì, cả thế giới này,người có tư cách tổn hại Diệp Phồn Tinh, chỉ có Phó Cảnh Ngộ. Đến Phó Cảnh Ngộ còn không dám thì ai dám đây.-Sau khi khen cái khăn hết lời với Phó Cảnh Ngộ, Tưởng Sâm nhanh chóng đi ra ngoài. Nói nhảm, không đi ra ngoài, ở lại chỗ này để ăn no thức ăn chó sao?Mà Phó Cảnh Ngộ, căn bản không buông chiếc khăn ra.Diệp Phồn Tinh hỏi: "anh cứ ôm cái khăn như vậy không cảm thấy khó chịu sao?""Chẳng có gì khó chịu cả! ""..."Hiển nhiên, khăn cô tặng, coi như xấu gấp trăm lần so với cái khăn này cũng đừng hòng bắt anh buông ra, đánh chết cũng không buông.Diệp Phồn Tinh nhìn thấy anh như vậy, không nhịn được cười, nói: "Thật ra cái khăn này là em tự tay đan. Tối hôm qua không có trở lại đây, chính là vì muốn tạo bất ngờ cho anh, anh thích là tốt rồi!"Hiện tại anh cũng thấy quà rồi, Diệp Phồn Tinh cũng không cần lừa gạt làm gì.Phó Cảnh Ngộ nghe xong, ánh mắt thâm trầm nhìn Diệp Phồn Tinh.Chiếc khăn này... Lại là cô tự mình làm?căn bản anh không nghĩ tới, đây là Diệp Phồn Tinh tự mình làm.Vợ anh đích thân đan khăn cho anh?"Sao lại nhìn em như vậy?" Diệp Phồn Tinh đi tới trước mặt anh, đột nhiên cười đễu nói: "Có phải cảm thấy em quá đảm đang không? Mau khen em đi!"Cô cho tới bây giờ chưa từng giúp người khác đan khăn bao giờ!Phó Cảnh Ngộ nhìn cô ôn nhu, đưa tay lên trán cô xoa một cái, "Đan xấu như vậy, còn muốn anh khen em sao.""..." Diệp Phồn Tinh xị mặt nhìn anh, "em cố gắng như vậy mà anh không khen em được một câu à."Ánh mắt của cô mang theo chút bi thương.Phó Cảnh Ngộ mỗi lần bị cô nhìn như vậy, đều không kìm lòng được.Anh nhìn ra chỗ khác, âm thanh thanh lãnh: "Tới giúp anh tắm rửa đi."Liệu chương sau có thịt không? Mọi người đoán xem!Nhớ ghé qua CHỈ LÀ RỜI XA EM THÔI, ANH ĐỪNG BUỒN ủng hộ cho Sữa xinh đẹp đáng yêu với nhé, bên ấy ế ẩm quá đi mất!Đừng quên like và bỏ phiếu sau khi đọc xong mỗi chương nhé mọi người!