Thành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha…
Chương 396: Mục đích
Cả Đời Này Không Rời Xa Anh!Tác giả: Mạc Vân Trà SữaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha… Phó Cảnh Ngộ nhìn cô,hỏi "Em xác định không phải là đang ghen đấy chứ? Trách cô ta cướp Cố Vũ Trạch?""..." Diệp Phồn Tinh trừng Phó Cảnh Ngộ một cái, tỏ ra ủy khuất, nói "còn lâu."Anh đang nghĩ vớ vẩn cái gì không biết!Cô ghét Triệu Gia Kỳ, giống như anh ghét Tô Lâm HoanChẳng liên quan gì đến chuyện tình cảm, chính là thấy đối phương rất quá đáng mà thôi.Phó Cảnh Ngộ cười một tiếng, ngón tay thon dài cầm tay cô, nhẹ nhàng v**t v* mu bàn tay trắng nõn của cô, nói: "anh biết."Cũng không lâu lắm, quản gia tới gọi bọn đi ăn cơm.Diệp Phồn Tinh cùng Phó Cảnh Ngộ đi xuống nhà.Cả nhà họ Triệu đều ở đó, trừ cái đó ra, còn có Tả Dục đến chúc tết được Cố Vũ Trạch giữ lại ăn bữa cơm đầu năm, bữa cơm này vô cùng náo nhiệt.Triệu Gia Kỳ ngồi ở bên cạnh cha mẹ cô ta, nhìn thấy Diệp Phồn Tinh xuống, có chút chột dạ, vì vậy cũng không có giống như bình thường chủ động chào hỏi Diệp Phồn Tinh.Diệp Phồn Tinh nhìn thấy Triệu Gia Kỳ như vậy, cũng không nói gì.Có thể là bị Phó Cảnh Ngộ ảnh hưởng, Diệp Phồn Tinh bây giờ làm gì, đều trở nên bình tĩnh.Coi như hận không thể lập tức b*p ch*t Triệu Gia Kỳ, trên mặt cô cũng có thể mang theo nụ cười ung dung, làm cho người khác một chút cũng không nhìn ra được sự phẫn nộ của cô.Phó Cảnh Ngộ nhìn thấy Diệp Phồn Tinh vô cùng bình tĩnh, tối hôm qua xem bài viết cô mới đăng, biết cô và Triệu Gia Kỳ có ân oán, cũng biết Triệu Gia Kỳ là kẻ đầu xỏ tung tin đồn làm hại Diệp Phồn Tinh.chẳng qua anh có chút ngoài ý muốn, cô vợ ngốc của anh hiện tại đã có thể bình tĩnh như vậy rồi hả?Còn nhớ hai ba tháng trước, cô chỉ cần thấy Triệu Gia Kỳ, đều sẽ không cách nào nhẫn nhịn bùng lên địch ý của mình.Không nhìn ra, trong thời gian ngắn ngủi, cô đã trưởng thành không ít.Cha của Triệu Gia Kỳ ở một bên nói chuyện với ông Phó, lúc ăn cơm, chung quy không tránh được nói vài lời khách sáo.Nâng ly cạn chén vài lần, đã đem mảnh đất kia nói xong.Rất hiển nhiên, Triệu gia này bán không chỉ là một mảnh đất, mà là một cuộc hôn nhân.Dù sao Tô - Phó hai nhà tranh đấu, cha của Triệu Gia Kỳ rõ ràng lựa chọn đứng ở Phó gia bên này.Bà Triệu ở một bên cười tươi roi rói, hôm nay mục đích của bà ta là mang theo con gái đến nói chuyện hôn nhân với Cố Vũ Trạch.Mặc dù hai người vẫn còn trẻ, nhưng loại chuyện này, cũng có thể quyết định trước.Ánh mắt của bà ta rơi vào trên người Cố Vũ Trạch, nói: "Vũ Trạch, nghe nói gần đây cháu thành lập đội thi đấu game? Cháu xem, nếu có thể, cháu cho Gia Kỳ đến chiến đội của cháu phụ giúp? "Đến chiến đội của hắn?Ánh mắtCố Vũ Trạch lạnh giá nhìn Triệu Gia Kỳ một cái, hắn hiện tại đã biết tất cả mọi chuyện đều là Triệu Gia Kỳ làm, không có quan hệ gì với Lâm Vi.Diệp Phồn Tinh nhìn bà Triệu, cô biết, bà Triệu rất thích Cố Vũ Trạch, nếu Cố Vũ Trạch nguyện ý cưới Triệu Gia Kỳ, coi như đổi bất cứ thứ gì bà ta cũng nguyện ý.Chẳng qua là, Diệp Phồn Tinh có chút hiếu kỳ, nếu như bà Triệu biết Triệu Gia Kỳ ở trường học làm những chuyện kia, có thể bị tức chết hay không?Tả Dục nguyên bản ngồi ở một bên, lẳng lặng ăn mấy thứ linh tinh, nghe được lời của bà Triệu, mở miệng nói: "Dì Triệu, chiến đội của bọn cháu hiện tại đã có đủ người rồi.""Thật sao?" Cho dù bị cự tuyệt, trên mặt bà ta vẫn mang theo nụ cười, vào chiến đội không phải là mục đích của bà ta, chẳng qua bà ta chỉ là muốn mượn cơ hội này, để cho người của Phó gia biết Triệu Gia Kỳ và Cố Vũ Trạch có quan hệ rất tốt.Bà Triệu mở miệng cười: "Dì cũng là thấy Gia Kỳ và Vũ Trạch quan hệ rất tốt, cho nên, vừa hay muốn để cho bọn nó có cơ hội ở chung một chỗ. Cái này là duyên phận của hai đứa nó rồi, thời cấp ba là bạn học, hiện tại đại học, lại ở chung một chỗ."Diệp Phồn Tinh ngồi ở một bên, nghe bà Triệu liên thiên, không nhịn được dương khóe miệng lên.Hiện tại cô cực kỳ hiếu kỳ, Triệu Gia Kỳ đã nói dối với mẹ cô ta những gì mà bà Triệu lại có thể cho rằng quan hệ của cô ta và Cố Vũ Trạch rất tốt?Liệu cha mẹ Triệu Kỳ Đà có đạt được mục đích của mình, chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo, like và bỏ phiếu để đọc chương tiếp theo ngay đi nào!
Phó Cảnh Ngộ nhìn cô,hỏi "Em xác định không phải là đang ghen đấy chứ? Trách cô ta cướp Cố Vũ Trạch?"
"..." Diệp Phồn Tinh trừng Phó Cảnh Ngộ một cái, tỏ ra ủy khuất, nói "còn lâu."
Anh đang nghĩ vớ vẩn cái gì không biết!
Cô ghét Triệu Gia Kỳ, giống như anh ghét Tô Lâm Hoan
Chẳng liên quan gì đến chuyện tình cảm, chính là thấy đối phương rất quá đáng mà thôi.
Phó Cảnh Ngộ cười một tiếng, ngón tay thon dài cầm tay cô, nhẹ nhàng v**t v* mu bàn tay trắng nõn của cô, nói: "anh biết."
Cũng không lâu lắm, quản gia tới gọi bọn đi ăn cơm.
Diệp Phồn Tinh cùng Phó Cảnh Ngộ đi xuống nhà.
Cả nhà họ Triệu đều ở đó, trừ cái đó ra, còn có Tả Dục đến chúc tết được Cố Vũ Trạch giữ lại ăn bữa cơm đầu năm, bữa cơm này vô cùng náo nhiệt.
Triệu Gia Kỳ ngồi ở bên cạnh cha mẹ cô ta, nhìn thấy Diệp Phồn Tinh xuống, có chút chột dạ, vì vậy cũng không có giống như bình thường chủ động chào hỏi Diệp Phồn Tinh.
Diệp Phồn Tinh nhìn thấy Triệu Gia Kỳ như vậy, cũng không nói gì.
Có thể là bị Phó Cảnh Ngộ ảnh hưởng, Diệp Phồn Tinh bây giờ làm gì, đều trở nên bình tĩnh.
Coi như hận không thể lập tức b*p ch*t Triệu Gia Kỳ, trên mặt cô cũng có thể mang theo nụ cười ung dung, làm cho người khác một chút cũng không nhìn ra được sự phẫn nộ của cô.
Phó Cảnh Ngộ nhìn thấy Diệp Phồn Tinh vô cùng bình tĩnh, tối hôm qua xem bài viết cô mới đăng, biết cô và Triệu Gia Kỳ có ân oán, cũng biết Triệu Gia Kỳ là kẻ đầu xỏ tung tin đồn làm hại Diệp Phồn Tinh.
chẳng qua anh có chút ngoài ý muốn, cô vợ ngốc của anh hiện tại đã có thể bình tĩnh như vậy rồi hả?
Còn nhớ hai ba tháng trước, cô chỉ cần thấy Triệu Gia Kỳ, đều sẽ không cách nào nhẫn nhịn bùng lên địch ý của mình.
Không nhìn ra, trong thời gian ngắn ngủi, cô đã trưởng thành không ít.
Cha của Triệu Gia Kỳ ở một bên nói chuyện với ông Phó, lúc ăn cơm, chung quy không tránh được nói vài lời khách sáo.
Nâng ly cạn chén vài lần, đã đem mảnh đất kia nói xong.
Rất hiển nhiên, Triệu gia này bán không chỉ là một mảnh đất, mà là một cuộc hôn nhân.
Dù sao Tô - Phó hai nhà tranh đấu, cha của Triệu Gia Kỳ rõ ràng lựa chọn đứng ở Phó gia bên này.
Bà Triệu ở một bên cười tươi roi rói, hôm nay mục đích của bà ta là mang theo con gái đến nói chuyện hôn nhân với Cố Vũ Trạch.
Mặc dù hai người vẫn còn trẻ, nhưng loại chuyện này, cũng có thể quyết định trước.
Ánh mắt của bà ta rơi vào trên người Cố Vũ Trạch, nói: "Vũ Trạch, nghe nói gần đây cháu thành lập đội thi đấu game? Cháu xem, nếu có thể, cháu cho Gia Kỳ đến chiến đội của cháu phụ giúp? "
Đến chiến đội của hắn?
Ánh mắtCố Vũ Trạch lạnh giá nhìn Triệu Gia Kỳ một cái, hắn hiện tại đã biết tất cả mọi chuyện đều là Triệu Gia Kỳ làm, không có quan hệ gì với Lâm Vi.
Diệp Phồn Tinh nhìn bà Triệu, cô biết, bà Triệu rất thích Cố Vũ Trạch, nếu Cố Vũ Trạch nguyện ý cưới Triệu Gia Kỳ, coi như đổi bất cứ thứ gì bà ta cũng nguyện ý.
Chẳng qua là, Diệp Phồn Tinh có chút hiếu kỳ, nếu như bà Triệu biết Triệu Gia Kỳ ở trường học làm những chuyện kia, có thể bị tức chết hay không?
Tả Dục nguyên bản ngồi ở một bên, lẳng lặng ăn mấy thứ linh tinh, nghe được lời của bà Triệu, mở miệng nói: "Dì Triệu, chiến đội của bọn cháu hiện tại đã có đủ người rồi."
"Thật sao?" Cho dù bị cự tuyệt, trên mặt bà ta vẫn mang theo nụ cười, vào chiến đội không phải là mục đích của bà ta, chẳng qua bà ta chỉ là muốn mượn cơ hội này, để cho người của Phó gia biết Triệu Gia Kỳ và Cố Vũ Trạch có quan hệ rất tốt.
Bà Triệu mở miệng cười: "Dì cũng là thấy Gia Kỳ và Vũ Trạch quan hệ rất tốt, cho nên, vừa hay muốn để cho bọn nó có cơ hội ở chung một chỗ. Cái này là duyên phận của hai đứa nó rồi, thời cấp ba là bạn học, hiện tại đại học, lại ở chung một chỗ."
Diệp Phồn Tinh ngồi ở một bên, nghe bà Triệu liên thiên, không nhịn được dương khóe miệng lên.
Hiện tại cô cực kỳ hiếu kỳ, Triệu Gia Kỳ đã nói dối với mẹ cô ta những gì mà bà Triệu lại có thể cho rằng quan hệ của cô ta và Cố Vũ Trạch rất tốt?
Liệu cha mẹ Triệu Kỳ Đà có đạt được mục đích của mình, chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo, like và bỏ phiếu để đọc chương tiếp theo ngay đi nào!
Cả Đời Này Không Rời Xa Anh!Tác giả: Mạc Vân Trà SữaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha… Phó Cảnh Ngộ nhìn cô,hỏi "Em xác định không phải là đang ghen đấy chứ? Trách cô ta cướp Cố Vũ Trạch?""..." Diệp Phồn Tinh trừng Phó Cảnh Ngộ một cái, tỏ ra ủy khuất, nói "còn lâu."Anh đang nghĩ vớ vẩn cái gì không biết!Cô ghét Triệu Gia Kỳ, giống như anh ghét Tô Lâm HoanChẳng liên quan gì đến chuyện tình cảm, chính là thấy đối phương rất quá đáng mà thôi.Phó Cảnh Ngộ cười một tiếng, ngón tay thon dài cầm tay cô, nhẹ nhàng v**t v* mu bàn tay trắng nõn của cô, nói: "anh biết."Cũng không lâu lắm, quản gia tới gọi bọn đi ăn cơm.Diệp Phồn Tinh cùng Phó Cảnh Ngộ đi xuống nhà.Cả nhà họ Triệu đều ở đó, trừ cái đó ra, còn có Tả Dục đến chúc tết được Cố Vũ Trạch giữ lại ăn bữa cơm đầu năm, bữa cơm này vô cùng náo nhiệt.Triệu Gia Kỳ ngồi ở bên cạnh cha mẹ cô ta, nhìn thấy Diệp Phồn Tinh xuống, có chút chột dạ, vì vậy cũng không có giống như bình thường chủ động chào hỏi Diệp Phồn Tinh.Diệp Phồn Tinh nhìn thấy Triệu Gia Kỳ như vậy, cũng không nói gì.Có thể là bị Phó Cảnh Ngộ ảnh hưởng, Diệp Phồn Tinh bây giờ làm gì, đều trở nên bình tĩnh.Coi như hận không thể lập tức b*p ch*t Triệu Gia Kỳ, trên mặt cô cũng có thể mang theo nụ cười ung dung, làm cho người khác một chút cũng không nhìn ra được sự phẫn nộ của cô.Phó Cảnh Ngộ nhìn thấy Diệp Phồn Tinh vô cùng bình tĩnh, tối hôm qua xem bài viết cô mới đăng, biết cô và Triệu Gia Kỳ có ân oán, cũng biết Triệu Gia Kỳ là kẻ đầu xỏ tung tin đồn làm hại Diệp Phồn Tinh.chẳng qua anh có chút ngoài ý muốn, cô vợ ngốc của anh hiện tại đã có thể bình tĩnh như vậy rồi hả?Còn nhớ hai ba tháng trước, cô chỉ cần thấy Triệu Gia Kỳ, đều sẽ không cách nào nhẫn nhịn bùng lên địch ý của mình.Không nhìn ra, trong thời gian ngắn ngủi, cô đã trưởng thành không ít.Cha của Triệu Gia Kỳ ở một bên nói chuyện với ông Phó, lúc ăn cơm, chung quy không tránh được nói vài lời khách sáo.Nâng ly cạn chén vài lần, đã đem mảnh đất kia nói xong.Rất hiển nhiên, Triệu gia này bán không chỉ là một mảnh đất, mà là một cuộc hôn nhân.Dù sao Tô - Phó hai nhà tranh đấu, cha của Triệu Gia Kỳ rõ ràng lựa chọn đứng ở Phó gia bên này.Bà Triệu ở một bên cười tươi roi rói, hôm nay mục đích của bà ta là mang theo con gái đến nói chuyện hôn nhân với Cố Vũ Trạch.Mặc dù hai người vẫn còn trẻ, nhưng loại chuyện này, cũng có thể quyết định trước.Ánh mắt của bà ta rơi vào trên người Cố Vũ Trạch, nói: "Vũ Trạch, nghe nói gần đây cháu thành lập đội thi đấu game? Cháu xem, nếu có thể, cháu cho Gia Kỳ đến chiến đội của cháu phụ giúp? "Đến chiến đội của hắn?Ánh mắtCố Vũ Trạch lạnh giá nhìn Triệu Gia Kỳ một cái, hắn hiện tại đã biết tất cả mọi chuyện đều là Triệu Gia Kỳ làm, không có quan hệ gì với Lâm Vi.Diệp Phồn Tinh nhìn bà Triệu, cô biết, bà Triệu rất thích Cố Vũ Trạch, nếu Cố Vũ Trạch nguyện ý cưới Triệu Gia Kỳ, coi như đổi bất cứ thứ gì bà ta cũng nguyện ý.Chẳng qua là, Diệp Phồn Tinh có chút hiếu kỳ, nếu như bà Triệu biết Triệu Gia Kỳ ở trường học làm những chuyện kia, có thể bị tức chết hay không?Tả Dục nguyên bản ngồi ở một bên, lẳng lặng ăn mấy thứ linh tinh, nghe được lời của bà Triệu, mở miệng nói: "Dì Triệu, chiến đội của bọn cháu hiện tại đã có đủ người rồi.""Thật sao?" Cho dù bị cự tuyệt, trên mặt bà ta vẫn mang theo nụ cười, vào chiến đội không phải là mục đích của bà ta, chẳng qua bà ta chỉ là muốn mượn cơ hội này, để cho người của Phó gia biết Triệu Gia Kỳ và Cố Vũ Trạch có quan hệ rất tốt.Bà Triệu mở miệng cười: "Dì cũng là thấy Gia Kỳ và Vũ Trạch quan hệ rất tốt, cho nên, vừa hay muốn để cho bọn nó có cơ hội ở chung một chỗ. Cái này là duyên phận của hai đứa nó rồi, thời cấp ba là bạn học, hiện tại đại học, lại ở chung một chỗ."Diệp Phồn Tinh ngồi ở một bên, nghe bà Triệu liên thiên, không nhịn được dương khóe miệng lên.Hiện tại cô cực kỳ hiếu kỳ, Triệu Gia Kỳ đã nói dối với mẹ cô ta những gì mà bà Triệu lại có thể cho rằng quan hệ của cô ta và Cố Vũ Trạch rất tốt?Liệu cha mẹ Triệu Kỳ Đà có đạt được mục đích của mình, chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo, like và bỏ phiếu để đọc chương tiếp theo ngay đi nào!