Thành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha…
Chương 427: Triệu gia phá sản
Cả Đời Này Không Rời Xa Anh!Tác giả: Mạc Vân Trà SữaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha… Cùng với anh ở chung một chỗ, cô chẳng những không cảm thấy có gì là khổ, mà còn rất hạnh phúc là đằng khác.Cô muốn ở bên anh cả đời!Coi như cả thế giới đều cười chê vì cô lấy một người tàn tật như trước kia, cô cũng chẳng cần để ý đến.Bởi vì trong lòng cô, anh đã sớm là người thân quan trọng nhất của cô.Huống chi hiện tại, anh đã...Ở trường, Tô Lâm Hoan vẫn ra vẻ người tốt: "Nếu có gì cần giúp, nhớ đến đến tìm cô.""Em biết rồi."Mặc dù ghét đối phương, nhưng ở trong trường học, Diệp Phồn Tinh vẫn duy trì lịch sự, tránh đắc tội với Tô Lâm Hoan.Diệp Phồn Tinh nói với Tô Lâm Hoan xong liền rời đi.Cô mới vừa đi ra, Hồ Tiểu Tri liền đi tới, "Cô Tô ơi."Tô Lâm Hoan thấy làHồ Tiểu Tri, mỉm cười gật đầu.Tô Lâm Hoàn và Hồ Tiểu Tri cũng không thân lắm, nhưng lúc nói chuyện với Hồ Tiểu Tri, cô ta vẫn lịch sự mỉm cười.Ở trường học, Tô Lâm Hoan trong mắt người khác tới bây giờ đều là hình tượng hoàn mỹ vô khuyết.Mỗi lần nhìn thấy Tô Lâm Hoan cười, trong lòng Hồ Tiểu Tri luôn cảm thấy rất vui vẻ.Người bình thường giống như mình mà Tô Lâm Hoan còn để ý đến thì đã là điều rất hạnh phúc rồi.Hồ Tiểu Tri nhìn Tô Lâm Hoan, nói: "Diệp Phồn Tinh kia vô cùng xấu xa, cô tốt nhất nên cách xa cô ta một chút, tránh để cô ta lại bất lịch sự với cô ạ."Hồ Tiểu Tri sợ Tô Lâm Hoan bị Diệp Phồn Tinh bắt nạt.Tô Lâm Hoan cười một tiếng, nói: "Không có chuyện gì, Tinh Tinh là một người rất tốt, em cũng đi học đi! Cố gắng lên nha.""Cảm ơn cô khích lệ ạ." Nghe được Tô Lâm Hoan khích lệ,khuôn mặt nhỏ nhắn của Hồ Tiểu Tri trở nên đỏ bừng.Sau khi Tô Lâm Hoan rời đi, Hồ Tiểu Tri còn trồng cây si đứng nhìn chằm chằm bóng lưng của Tô Lâm Hoan.-Diệp Phồn Tinh vào phòng học nhìn thấy Triệu Gia Kỳ một mình ngồi ở trong góc,cô ta gầy đi rất nhiều, trên mặt đã không còn sự kiêu ngạo ban đầu.Triệu gia bán cho Phó gia mảnh đất kia đã chọc giận đến Tô gia.Vào tháng trước, Tô thị dồn công ty nhà họ vào đường cùng, Triệu gia tuyên bố phá sản, tất cả mọi thứ trong nhà nhà nếu không bị ngân hàng niêm phong thì cũng đều bị bán hết để trả nợ, vậy mà vẫn chẳng thấm thoát vào đâu.Đã từng cho là mình có xuất thân tốt, nhà có điều kiện, nhưng bây giờ trở nên trắng tay, nợ nần chồng chấtLúc tan tiết, Diệp Phồn Tinh đi vệ sinh, nhìn thấy Hồ Tiểu Tri đang nói chuyện với Triệu Gia Kỳ.Lúc trước Hồ Tiểu Tri ở trước mặt Triệu Gia Kỳ, là một con chó bám đuôi xu nịnh, nhưng giờ phút này lại một mặt ngạo mạn, "Nghe nói bây giờ cô phải đi tìm việc làm thêm rồi sao?"Triệu Gia Kỳ cúi đầu xuống, không lên tiếng.Hồ Tiểu Tri khinh miệt nhìn Triệu Gia Kỳ, "Triệu đại tiểu thư lúc trước không phải là rất chanh xả *sao? Nhà cô không phải nhiều tiền lắm sao! Không sợ trời không sợ đất! Còn nói xấu cô Tô. Sao bây giờ cô lại sa sút thành như vậy rồi hả?"Nghe Hồ Tiểu Tri nhắc tới Tô Lâm Hoan, tay Triệu Gia Kỳ siết chặt lại.Triệu Gia Kỳ không nói gì.Từ khi nhà cô ta phá sản, một tháng này, cô ta trải qua cảm giác từ chín tầng mây rơi xuống địa ngục.Lúc trước cô ta suốt ngày mua túi sách giới hạn, quần áo hàng hiệu, đủ loại phung phí, luôn cảm thấy mẹ mình cho quá ít tiền.Nhưng mà bây giờ, chỉ là một bữa cơm bình thường cũng là cả một vấn đề với cô ta,hàng ngày cô ta đều phải chui rúc vào khu ổ chuột ẩm thấp bẩn thỉu.Diệp Phồn Tinh nhìn thấy một màn này, đi vào.Cô là tới đi vệ sinh.Hồ Tiểu Tri thấy là Diệp Phồn Tinh, sửng sốt một chút, vốn không yên lòng, hiện tại cô ta sợ Diệp Phồn Tinh nhất.Nhưng lại nghĩ tới Diệp Phồn Tinh và Triệu Gia Kỳ có ân oán, biết Diệp Phồn Tinh sẽ không giúp Triệu Gia Kỳ, cũng không kiêng kỵ gì nữa.Cô ta cười cợt nói: "Diệp Phồn Tinh, mau đến xem đi! Cô biết không, hai ngày trước tôi đi dạo phố, thấy cô ta đang bán hàng trong một cửa hàng nhỏ như cái lỗ mũi đấy"Triệu Kỳ đà có kết cục như ngày hôm nay là xứng đáng, nhưng mọi người có cảm thấy Tri não tàn cũng rất đáng ghét không?Mọi người đã thấy thỏa mãn với kết cục này của Triệu Gia Kỳ chưa nào?Nhớ like và bỏ phiếu cho sữa nhé!
Cùng với anh ở chung một chỗ, cô chẳng những không cảm thấy có gì là khổ, mà còn rất hạnh phúc là đằng khác.
Cô muốn ở bên anh cả đời!
Coi như cả thế giới đều cười chê vì cô lấy một người tàn tật như trước kia, cô cũng chẳng cần để ý đến.
Bởi vì trong lòng cô, anh đã sớm là người thân quan trọng nhất của cô.
Huống chi hiện tại, anh đã...
Ở trường, Tô Lâm Hoan vẫn ra vẻ người tốt: "Nếu có gì cần giúp, nhớ đến đến tìm cô."
"Em biết rồi."
Mặc dù ghét đối phương, nhưng ở trong trường học, Diệp Phồn Tinh vẫn duy trì lịch sự, tránh đắc tội với Tô Lâm Hoan.
Diệp Phồn Tinh nói với Tô Lâm Hoan xong liền rời đi.
Cô mới vừa đi ra, Hồ Tiểu Tri liền đi tới, "Cô Tô ơi."
Tô Lâm Hoan thấy làHồ Tiểu Tri, mỉm cười gật đầu.
Tô Lâm Hoàn và Hồ Tiểu Tri cũng không thân lắm, nhưng lúc nói chuyện với Hồ Tiểu Tri, cô ta vẫn lịch sự mỉm cười.
Ở trường học, Tô Lâm Hoan trong mắt người khác tới bây giờ đều là hình tượng hoàn mỹ vô khuyết.
Mỗi lần nhìn thấy Tô Lâm Hoan cười, trong lòng Hồ Tiểu Tri luôn cảm thấy rất vui vẻ.
Người bình thường giống như mình mà Tô Lâm Hoan còn để ý đến thì đã là điều rất hạnh phúc rồi.
Hồ Tiểu Tri nhìn Tô Lâm Hoan, nói: "Diệp Phồn Tinh kia vô cùng xấu xa, cô tốt nhất nên cách xa cô ta một chút, tránh để cô ta lại bất lịch sự với cô ạ."
Hồ Tiểu Tri sợ Tô Lâm Hoan bị Diệp Phồn Tinh bắt nạt.
Tô Lâm Hoan cười một tiếng, nói: "Không có chuyện gì, Tinh Tinh là một người rất tốt, em cũng đi học đi! Cố gắng lên nha."
"Cảm ơn cô khích lệ ạ." Nghe được Tô Lâm Hoan khích lệ,khuôn mặt nhỏ nhắn của Hồ Tiểu Tri trở nên đỏ bừng.
Sau khi Tô Lâm Hoan rời đi, Hồ Tiểu Tri còn trồng cây si đứng nhìn chằm chằm bóng lưng của Tô Lâm Hoan.
-
Diệp Phồn Tinh vào phòng học nhìn thấy Triệu Gia Kỳ một mình ngồi ở trong góc,cô ta gầy đi rất nhiều, trên mặt đã không còn sự kiêu ngạo ban đầu.
Triệu gia bán cho Phó gia mảnh đất kia đã chọc giận đến Tô gia.
Vào tháng trước, Tô thị dồn công ty nhà họ vào đường cùng, Triệu gia tuyên bố phá sản, tất cả mọi thứ trong nhà nhà nếu không bị ngân hàng niêm phong thì cũng đều bị bán hết để trả nợ, vậy mà vẫn chẳng thấm thoát vào đâu.
Đã từng cho là mình có xuất thân tốt, nhà có điều kiện, nhưng bây giờ trở nên trắng tay, nợ nần chồng chất
Lúc tan tiết, Diệp Phồn Tinh đi vệ sinh, nhìn thấy Hồ Tiểu Tri đang nói chuyện với Triệu Gia Kỳ.
Lúc trước Hồ Tiểu Tri ở trước mặt Triệu Gia Kỳ, là một con chó bám đuôi xu nịnh, nhưng giờ phút này lại một mặt ngạo mạn, "Nghe nói bây giờ cô phải đi tìm việc làm thêm rồi sao?"
Triệu Gia Kỳ cúi đầu xuống, không lên tiếng.
Hồ Tiểu Tri khinh miệt nhìn Triệu Gia Kỳ, "Triệu đại tiểu thư lúc trước không phải là rất chanh xả *sao? Nhà cô không phải nhiều tiền lắm sao! Không sợ trời không sợ đất! Còn nói xấu cô Tô. Sao bây giờ cô lại sa sút thành như vậy rồi hả?"
Nghe Hồ Tiểu Tri nhắc tới Tô Lâm Hoan, tay Triệu Gia Kỳ siết chặt lại.
Triệu Gia Kỳ không nói gì.
Từ khi nhà cô ta phá sản, một tháng này, cô ta trải qua cảm giác từ chín tầng mây rơi xuống địa ngục.
Lúc trước cô ta suốt ngày mua túi sách giới hạn, quần áo hàng hiệu, đủ loại phung phí, luôn cảm thấy mẹ mình cho quá ít tiền.
Nhưng mà bây giờ, chỉ là một bữa cơm bình thường cũng là cả một vấn đề với cô ta,hàng ngày cô ta đều phải chui rúc vào khu ổ chuột ẩm thấp bẩn thỉu.
Diệp Phồn Tinh nhìn thấy một màn này, đi vào.
Cô là tới đi vệ sinh.
Hồ Tiểu Tri thấy là Diệp Phồn Tinh, sửng sốt một chút, vốn không yên lòng, hiện tại cô ta sợ Diệp Phồn Tinh nhất.
Nhưng lại nghĩ tới Diệp Phồn Tinh và Triệu Gia Kỳ có ân oán, biết Diệp Phồn Tinh sẽ không giúp Triệu Gia Kỳ, cũng không kiêng kỵ gì nữa.
Cô ta cười cợt nói: "Diệp Phồn Tinh, mau đến xem đi! Cô biết không, hai ngày trước tôi đi dạo phố, thấy cô ta đang bán hàng trong một cửa hàng nhỏ như cái lỗ mũi đấy"
Triệu Kỳ đà có kết cục như ngày hôm nay là xứng đáng, nhưng mọi người có cảm thấy Tri não tàn cũng rất đáng ghét không?
Mọi người đã thấy thỏa mãn với kết cục này của Triệu Gia Kỳ chưa nào?
Nhớ like và bỏ phiếu cho sữa nhé!
Cả Đời Này Không Rời Xa Anh!Tác giả: Mạc Vân Trà SữaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha… Cùng với anh ở chung một chỗ, cô chẳng những không cảm thấy có gì là khổ, mà còn rất hạnh phúc là đằng khác.Cô muốn ở bên anh cả đời!Coi như cả thế giới đều cười chê vì cô lấy một người tàn tật như trước kia, cô cũng chẳng cần để ý đến.Bởi vì trong lòng cô, anh đã sớm là người thân quan trọng nhất của cô.Huống chi hiện tại, anh đã...Ở trường, Tô Lâm Hoan vẫn ra vẻ người tốt: "Nếu có gì cần giúp, nhớ đến đến tìm cô.""Em biết rồi."Mặc dù ghét đối phương, nhưng ở trong trường học, Diệp Phồn Tinh vẫn duy trì lịch sự, tránh đắc tội với Tô Lâm Hoan.Diệp Phồn Tinh nói với Tô Lâm Hoan xong liền rời đi.Cô mới vừa đi ra, Hồ Tiểu Tri liền đi tới, "Cô Tô ơi."Tô Lâm Hoan thấy làHồ Tiểu Tri, mỉm cười gật đầu.Tô Lâm Hoàn và Hồ Tiểu Tri cũng không thân lắm, nhưng lúc nói chuyện với Hồ Tiểu Tri, cô ta vẫn lịch sự mỉm cười.Ở trường học, Tô Lâm Hoan trong mắt người khác tới bây giờ đều là hình tượng hoàn mỹ vô khuyết.Mỗi lần nhìn thấy Tô Lâm Hoan cười, trong lòng Hồ Tiểu Tri luôn cảm thấy rất vui vẻ.Người bình thường giống như mình mà Tô Lâm Hoan còn để ý đến thì đã là điều rất hạnh phúc rồi.Hồ Tiểu Tri nhìn Tô Lâm Hoan, nói: "Diệp Phồn Tinh kia vô cùng xấu xa, cô tốt nhất nên cách xa cô ta một chút, tránh để cô ta lại bất lịch sự với cô ạ."Hồ Tiểu Tri sợ Tô Lâm Hoan bị Diệp Phồn Tinh bắt nạt.Tô Lâm Hoan cười một tiếng, nói: "Không có chuyện gì, Tinh Tinh là một người rất tốt, em cũng đi học đi! Cố gắng lên nha.""Cảm ơn cô khích lệ ạ." Nghe được Tô Lâm Hoan khích lệ,khuôn mặt nhỏ nhắn của Hồ Tiểu Tri trở nên đỏ bừng.Sau khi Tô Lâm Hoan rời đi, Hồ Tiểu Tri còn trồng cây si đứng nhìn chằm chằm bóng lưng của Tô Lâm Hoan.-Diệp Phồn Tinh vào phòng học nhìn thấy Triệu Gia Kỳ một mình ngồi ở trong góc,cô ta gầy đi rất nhiều, trên mặt đã không còn sự kiêu ngạo ban đầu.Triệu gia bán cho Phó gia mảnh đất kia đã chọc giận đến Tô gia.Vào tháng trước, Tô thị dồn công ty nhà họ vào đường cùng, Triệu gia tuyên bố phá sản, tất cả mọi thứ trong nhà nhà nếu không bị ngân hàng niêm phong thì cũng đều bị bán hết để trả nợ, vậy mà vẫn chẳng thấm thoát vào đâu.Đã từng cho là mình có xuất thân tốt, nhà có điều kiện, nhưng bây giờ trở nên trắng tay, nợ nần chồng chấtLúc tan tiết, Diệp Phồn Tinh đi vệ sinh, nhìn thấy Hồ Tiểu Tri đang nói chuyện với Triệu Gia Kỳ.Lúc trước Hồ Tiểu Tri ở trước mặt Triệu Gia Kỳ, là một con chó bám đuôi xu nịnh, nhưng giờ phút này lại một mặt ngạo mạn, "Nghe nói bây giờ cô phải đi tìm việc làm thêm rồi sao?"Triệu Gia Kỳ cúi đầu xuống, không lên tiếng.Hồ Tiểu Tri khinh miệt nhìn Triệu Gia Kỳ, "Triệu đại tiểu thư lúc trước không phải là rất chanh xả *sao? Nhà cô không phải nhiều tiền lắm sao! Không sợ trời không sợ đất! Còn nói xấu cô Tô. Sao bây giờ cô lại sa sút thành như vậy rồi hả?"Nghe Hồ Tiểu Tri nhắc tới Tô Lâm Hoan, tay Triệu Gia Kỳ siết chặt lại.Triệu Gia Kỳ không nói gì.Từ khi nhà cô ta phá sản, một tháng này, cô ta trải qua cảm giác từ chín tầng mây rơi xuống địa ngục.Lúc trước cô ta suốt ngày mua túi sách giới hạn, quần áo hàng hiệu, đủ loại phung phí, luôn cảm thấy mẹ mình cho quá ít tiền.Nhưng mà bây giờ, chỉ là một bữa cơm bình thường cũng là cả một vấn đề với cô ta,hàng ngày cô ta đều phải chui rúc vào khu ổ chuột ẩm thấp bẩn thỉu.Diệp Phồn Tinh nhìn thấy một màn này, đi vào.Cô là tới đi vệ sinh.Hồ Tiểu Tri thấy là Diệp Phồn Tinh, sửng sốt một chút, vốn không yên lòng, hiện tại cô ta sợ Diệp Phồn Tinh nhất.Nhưng lại nghĩ tới Diệp Phồn Tinh và Triệu Gia Kỳ có ân oán, biết Diệp Phồn Tinh sẽ không giúp Triệu Gia Kỳ, cũng không kiêng kỵ gì nữa.Cô ta cười cợt nói: "Diệp Phồn Tinh, mau đến xem đi! Cô biết không, hai ngày trước tôi đi dạo phố, thấy cô ta đang bán hàng trong một cửa hàng nhỏ như cái lỗ mũi đấy"Triệu Kỳ đà có kết cục như ngày hôm nay là xứng đáng, nhưng mọi người có cảm thấy Tri não tàn cũng rất đáng ghét không?Mọi người đã thấy thỏa mãn với kết cục này của Triệu Gia Kỳ chưa nào?Nhớ like và bỏ phiếu cho sữa nhé!