Thành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha…
Chương 433: Sao em lại lừa mọi người!
Cả Đời Này Không Rời Xa Anh!Tác giả: Mạc Vân Trà SữaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha… Tô Lâm Hoan biết cha mình hiện tại cũng rất bất đắc dĩ, chỉ có thể quay sang dỗ dành mẹ, "Thôi mẹ ạ, để con mua cho mẹ miếng ngọc khác đẹp hơn. Mẹ đừng buồn nữa."Nếu như chỉ cần một miếng ngọc mà có thể giải quyết vấn đề, đó cũng là chuyện tốt, ít nhất cô ta không cần đi lấy lòng người đàn ông tàn phế kia.Chẳng qua là, làm cho Tô Lâm Hoan không nghĩ tới chính là, Phó Cảnh Ngộ lại đưa cho Diệp Phồn Tinh món đồ quý giá như vậy?Phó Cảnh Ngộ cam lòng sao?!Ban đầu lúc mình ở bên cạnh anh ta, anh ta từng tặng gì cho mình sao?Hình như không có thứ gì.Ngược lại là ba mẹ của Phó Cảnh Ngộ, sẽ tặng cô ta một vài thứ.Khi đó cô ta còn an ủi mình, Phó Cảnh Ngộ là đàn ông, tâm tư không đặt ở trên người phụ nữ là bình thường, nhưng mà bây giờ, anh lại cưng chiều Diệp Phồn Tinh như vậy,cô ta khó tránh khỏi có chút chua chát trong lòng.Tính toán một chút!Hiện tại anh ta là một người tàn phế, không làm như vậy, làm sao có thể giữ Diệp Phồn Tinh ở bên cạnh anh ta?-Diệp Phồn Tinh còn ngồi ở trên ghế sa lon nghiên cứu miếng ngọc này, Phó Linh Lung từ bên ngoài đi vào,gọi "Tiểu Tinh."Vào giờ phút này, Phó Cảnh Ngộ vừa về đến nhà, còn ngồi trên xe lăn.Phó Linh Lung vừa tiến đến, nhìn thấy Phó Cảnh Ngộ vẫn là bộ dáng này, trong lòng chợt trầm xuống.Mới vừa rồi còn ở trên đường tràn đầy mong đợi, giờ phút này lại trở về chỗ cũ.Cũng may chị có chuẩn bị tâm lý, không có ôm kỳ vọng quá lớn, vẫn bình tĩnh đi vào."Chị ạ." Diệp Phồn Tinh lên tiếng chào hỏi.Phó Linh Lung nhìn Diệp Phồn Tinh, mang theo mấy phần trách cứ: "sao em lại lừa chị chứ? ""..." Diệp Phồn Tinh khó hiểu nhìn Phó Linh Lung, "Em lừa chị gì chứ?"Chị ấy đột nhiên tới nói một câu như vậy, Diệp Phồn Tinh căn bản nghe không hiểu.Phó Linh Lung nhìn chân Phó Cảnh Ngộ, có chút mất mát mà nói: "Làm sao có thể nói chân của Cảnh Ngộ đã bình phục chứ? Ba mẹ nghe em và dì Ngô nói vậy, sướng đến phát điên rồi."Kết quả lại nhìn thấy Phó Cảnh Ngộ vẫn ngồi trên xe lăn."..." Diệp Phồn Tinh nhìn Phó Cảnh Ngộ một cái, mới biết chị chồng là đang chỉ cái gì.Cô có chút vô tội nói: "Chị, em không lừa chị."Ngược lại là Phó Cảnh Ngộ, Diệp Phồn Tinh thật bội phục,vẫn còn ngồi trên xe lăn, anh không thấy phiền toái à.Phó Linh Lung nhìn sang Phó Cảnh Ngộ, mang theo mấy phần oán giận nói: "Hôm nay dì Ngô gọi điện thoại nói, chân em tốt rồi, chị còn tưởng thật."Phó Cảnh Ngộ lãnh đạm nói: "Còn chưa bình phục hẳn.""Chị thấy mà." Nhìn thấy Phó Cảnh Ngộ còn ngồi trên xe lăn, Phó Linh Lung ngừng hi vọng rồi.Phó Cảnh Ngộ bộ dáng nghiêm túc: "Kỷ Minh Viễn nói, cần hai tháng nữa mới có thể hoàn toàn bình phục. Nhưng mà bây giờ đi lại bình thường thì không thành vấn đề.""..." Phó Linh Lung nghe xong lời Phó Cảnh Ngộ nói, sửng sốt một hồi, cho nên, ý tứ của em trai chị là: "Cho nên bây giờ em đi lại được thật?"Phó Cảnh Ngộ không trả lời, chẳng qua chỉ đứng lên, trực tiếp đi về phía thang máy, tiện thể nói với Diệp Phồn Tinh: "anh đi gọi điện thoại, lúc nào ăn cơm nhớ gọi anh."Anh bình tĩnh như vậy, xe lăn để ở một bên.Mãi đến khi Phó Cảnh Ngộ tiến vào thang máy, Phó Linh Lung mới phản ứng được, Phó Cảnh Ngộ, thật sự đứng lên được rồi.Diệp Phồn Tinh nhìn sang Phó Linh Lung, gọi "chị ơi."Phó Linh Lung có chút sững sờ ngồi xuống, khả năng hình ảnh trước mắt thực sự quá k*ch th*ch, chị nhất thời vẫn không thể tiếp nhận.một lát sau, mới nhìn lấy Diệp Phồn Tinh, trong giọng nói thêm mấy phần mừng rỡ, " vừa rồi chị không có nhìn lầm chứ?"Diệp Phồn Tinh không nhịn được bật cười một tiếng: "Thật mà, anh ấy đã bình phục thật rồi. Chẳng qua từ trước tới giờ anh ấy không nói, cũng là hôm nay em mới phát hiện."Nếu như không phải cô phát hiện, Phó Cảnh Ngộ chắc còn lừa gạt thêm ít ngày nữa.Về phần tại sao, Diệp Phồn Tinh cũng không rõ lắm.Mau like và bỏ phiếu khích lệ Sữa đi nào!
Tô Lâm Hoan biết cha mình hiện tại cũng rất bất đắc dĩ, chỉ có thể quay sang dỗ dành mẹ, "Thôi mẹ ạ, để con mua cho mẹ miếng ngọc khác đẹp hơn. Mẹ đừng buồn nữa."
Nếu như chỉ cần một miếng ngọc mà có thể giải quyết vấn đề, đó cũng là chuyện tốt, ít nhất cô ta không cần đi lấy lòng người đàn ông tàn phế kia.
Chẳng qua là, làm cho Tô Lâm Hoan không nghĩ tới chính là, Phó Cảnh Ngộ lại đưa cho Diệp Phồn Tinh món đồ quý giá như vậy?
Phó Cảnh Ngộ cam lòng sao?!
Ban đầu lúc mình ở bên cạnh anh ta, anh ta từng tặng gì cho mình sao?
Hình như không có thứ gì.
Ngược lại là ba mẹ của Phó Cảnh Ngộ, sẽ tặng cô ta một vài thứ.
Khi đó cô ta còn an ủi mình, Phó Cảnh Ngộ là đàn ông, tâm tư không đặt ở trên người phụ nữ là bình thường, nhưng mà bây giờ, anh lại cưng chiều Diệp Phồn Tinh như vậy,cô ta khó tránh khỏi có chút chua chát trong lòng.
Tính toán một chút!
Hiện tại anh ta là một người tàn phế, không làm như vậy, làm sao có thể giữ Diệp Phồn Tinh ở bên cạnh anh ta?
-
Diệp Phồn Tinh còn ngồi ở trên ghế sa lon nghiên cứu miếng ngọc này, Phó Linh Lung từ bên ngoài đi vào,gọi "Tiểu Tinh."
Vào giờ phút này, Phó Cảnh Ngộ vừa về đến nhà, còn ngồi trên xe lăn.
Phó Linh Lung vừa tiến đến, nhìn thấy Phó Cảnh Ngộ vẫn là bộ dáng này, trong lòng chợt trầm xuống.
Mới vừa rồi còn ở trên đường tràn đầy mong đợi, giờ phút này lại trở về chỗ cũ.
Cũng may chị có chuẩn bị tâm lý, không có ôm kỳ vọng quá lớn, vẫn bình tĩnh đi vào.
"Chị ạ." Diệp Phồn Tinh lên tiếng chào hỏi.
Phó Linh Lung nhìn Diệp Phồn Tinh, mang theo mấy phần trách cứ: "sao em lại lừa chị chứ? "
"..." Diệp Phồn Tinh khó hiểu nhìn Phó Linh Lung, "Em lừa chị gì chứ?"
Chị ấy đột nhiên tới nói một câu như vậy, Diệp Phồn Tinh căn bản nghe không hiểu.
Phó Linh Lung nhìn chân Phó Cảnh Ngộ, có chút mất mát mà nói: "Làm sao có thể nói chân của Cảnh Ngộ đã bình phục chứ? Ba mẹ nghe em và dì Ngô nói vậy, sướng đến phát điên rồi."
Kết quả lại nhìn thấy Phó Cảnh Ngộ vẫn ngồi trên xe lăn.
"..." Diệp Phồn Tinh nhìn Phó Cảnh Ngộ một cái, mới biết chị chồng là đang chỉ cái gì.
Cô có chút vô tội nói: "Chị, em không lừa chị."
Ngược lại là Phó Cảnh Ngộ, Diệp Phồn Tinh thật bội phục,vẫn còn ngồi trên xe lăn, anh không thấy phiền toái à.
Phó Linh Lung nhìn sang Phó Cảnh Ngộ, mang theo mấy phần oán giận nói: "Hôm nay dì Ngô gọi điện thoại nói, chân em tốt rồi, chị còn tưởng thật."
Phó Cảnh Ngộ lãnh đạm nói: "Còn chưa bình phục hẳn."
"Chị thấy mà." Nhìn thấy Phó Cảnh Ngộ còn ngồi trên xe lăn, Phó Linh Lung ngừng hi vọng rồi.
Phó Cảnh Ngộ bộ dáng nghiêm túc: "Kỷ Minh Viễn nói, cần hai tháng nữa mới có thể hoàn toàn bình phục. Nhưng mà bây giờ đi lại bình thường thì không thành vấn đề."
"..." Phó Linh Lung nghe xong lời Phó Cảnh Ngộ nói, sửng sốt một hồi, cho nên, ý tứ của em trai chị là: "Cho nên bây giờ em đi lại được thật?"
Phó Cảnh Ngộ không trả lời, chẳng qua chỉ đứng lên, trực tiếp đi về phía thang máy, tiện thể nói với Diệp Phồn Tinh: "anh đi gọi điện thoại, lúc nào ăn cơm nhớ gọi anh."
Anh bình tĩnh như vậy, xe lăn để ở một bên.
Mãi đến khi Phó Cảnh Ngộ tiến vào thang máy, Phó Linh Lung mới phản ứng được, Phó Cảnh Ngộ, thật sự đứng lên được rồi.
Diệp Phồn Tinh nhìn sang Phó Linh Lung, gọi "chị ơi."
Phó Linh Lung có chút sững sờ ngồi xuống, khả năng hình ảnh trước mắt thực sự quá k*ch th*ch, chị nhất thời vẫn không thể tiếp nhận.
một lát sau, mới nhìn lấy Diệp Phồn Tinh, trong giọng nói thêm mấy phần mừng rỡ, " vừa rồi chị không có nhìn lầm chứ?"
Diệp Phồn Tinh không nhịn được bật cười một tiếng: "Thật mà, anh ấy đã bình phục thật rồi. Chẳng qua từ trước tới giờ anh ấy không nói, cũng là hôm nay em mới phát hiện."
Nếu như không phải cô phát hiện, Phó Cảnh Ngộ chắc còn lừa gạt thêm ít ngày nữa.
Về phần tại sao, Diệp Phồn Tinh cũng không rõ lắm.
Mau like và bỏ phiếu khích lệ Sữa đi nào!
Cả Đời Này Không Rời Xa Anh!Tác giả: Mạc Vân Trà SữaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha… Tô Lâm Hoan biết cha mình hiện tại cũng rất bất đắc dĩ, chỉ có thể quay sang dỗ dành mẹ, "Thôi mẹ ạ, để con mua cho mẹ miếng ngọc khác đẹp hơn. Mẹ đừng buồn nữa."Nếu như chỉ cần một miếng ngọc mà có thể giải quyết vấn đề, đó cũng là chuyện tốt, ít nhất cô ta không cần đi lấy lòng người đàn ông tàn phế kia.Chẳng qua là, làm cho Tô Lâm Hoan không nghĩ tới chính là, Phó Cảnh Ngộ lại đưa cho Diệp Phồn Tinh món đồ quý giá như vậy?Phó Cảnh Ngộ cam lòng sao?!Ban đầu lúc mình ở bên cạnh anh ta, anh ta từng tặng gì cho mình sao?Hình như không có thứ gì.Ngược lại là ba mẹ của Phó Cảnh Ngộ, sẽ tặng cô ta một vài thứ.Khi đó cô ta còn an ủi mình, Phó Cảnh Ngộ là đàn ông, tâm tư không đặt ở trên người phụ nữ là bình thường, nhưng mà bây giờ, anh lại cưng chiều Diệp Phồn Tinh như vậy,cô ta khó tránh khỏi có chút chua chát trong lòng.Tính toán một chút!Hiện tại anh ta là một người tàn phế, không làm như vậy, làm sao có thể giữ Diệp Phồn Tinh ở bên cạnh anh ta?-Diệp Phồn Tinh còn ngồi ở trên ghế sa lon nghiên cứu miếng ngọc này, Phó Linh Lung từ bên ngoài đi vào,gọi "Tiểu Tinh."Vào giờ phút này, Phó Cảnh Ngộ vừa về đến nhà, còn ngồi trên xe lăn.Phó Linh Lung vừa tiến đến, nhìn thấy Phó Cảnh Ngộ vẫn là bộ dáng này, trong lòng chợt trầm xuống.Mới vừa rồi còn ở trên đường tràn đầy mong đợi, giờ phút này lại trở về chỗ cũ.Cũng may chị có chuẩn bị tâm lý, không có ôm kỳ vọng quá lớn, vẫn bình tĩnh đi vào."Chị ạ." Diệp Phồn Tinh lên tiếng chào hỏi.Phó Linh Lung nhìn Diệp Phồn Tinh, mang theo mấy phần trách cứ: "sao em lại lừa chị chứ? ""..." Diệp Phồn Tinh khó hiểu nhìn Phó Linh Lung, "Em lừa chị gì chứ?"Chị ấy đột nhiên tới nói một câu như vậy, Diệp Phồn Tinh căn bản nghe không hiểu.Phó Linh Lung nhìn chân Phó Cảnh Ngộ, có chút mất mát mà nói: "Làm sao có thể nói chân của Cảnh Ngộ đã bình phục chứ? Ba mẹ nghe em và dì Ngô nói vậy, sướng đến phát điên rồi."Kết quả lại nhìn thấy Phó Cảnh Ngộ vẫn ngồi trên xe lăn."..." Diệp Phồn Tinh nhìn Phó Cảnh Ngộ một cái, mới biết chị chồng là đang chỉ cái gì.Cô có chút vô tội nói: "Chị, em không lừa chị."Ngược lại là Phó Cảnh Ngộ, Diệp Phồn Tinh thật bội phục,vẫn còn ngồi trên xe lăn, anh không thấy phiền toái à.Phó Linh Lung nhìn sang Phó Cảnh Ngộ, mang theo mấy phần oán giận nói: "Hôm nay dì Ngô gọi điện thoại nói, chân em tốt rồi, chị còn tưởng thật."Phó Cảnh Ngộ lãnh đạm nói: "Còn chưa bình phục hẳn.""Chị thấy mà." Nhìn thấy Phó Cảnh Ngộ còn ngồi trên xe lăn, Phó Linh Lung ngừng hi vọng rồi.Phó Cảnh Ngộ bộ dáng nghiêm túc: "Kỷ Minh Viễn nói, cần hai tháng nữa mới có thể hoàn toàn bình phục. Nhưng mà bây giờ đi lại bình thường thì không thành vấn đề.""..." Phó Linh Lung nghe xong lời Phó Cảnh Ngộ nói, sửng sốt một hồi, cho nên, ý tứ của em trai chị là: "Cho nên bây giờ em đi lại được thật?"Phó Cảnh Ngộ không trả lời, chẳng qua chỉ đứng lên, trực tiếp đi về phía thang máy, tiện thể nói với Diệp Phồn Tinh: "anh đi gọi điện thoại, lúc nào ăn cơm nhớ gọi anh."Anh bình tĩnh như vậy, xe lăn để ở một bên.Mãi đến khi Phó Cảnh Ngộ tiến vào thang máy, Phó Linh Lung mới phản ứng được, Phó Cảnh Ngộ, thật sự đứng lên được rồi.Diệp Phồn Tinh nhìn sang Phó Linh Lung, gọi "chị ơi."Phó Linh Lung có chút sững sờ ngồi xuống, khả năng hình ảnh trước mắt thực sự quá k*ch th*ch, chị nhất thời vẫn không thể tiếp nhận.một lát sau, mới nhìn lấy Diệp Phồn Tinh, trong giọng nói thêm mấy phần mừng rỡ, " vừa rồi chị không có nhìn lầm chứ?"Diệp Phồn Tinh không nhịn được bật cười một tiếng: "Thật mà, anh ấy đã bình phục thật rồi. Chẳng qua từ trước tới giờ anh ấy không nói, cũng là hôm nay em mới phát hiện."Nếu như không phải cô phát hiện, Phó Cảnh Ngộ chắc còn lừa gạt thêm ít ngày nữa.Về phần tại sao, Diệp Phồn Tinh cũng không rõ lắm.Mau like và bỏ phiếu khích lệ Sữa đi nào!