Thành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha…

Chương 441: Không mặc quần áo cũng chẳng sao!

Cả Đời Này Không Rời Xa Anh!Tác giả: Mạc Vân Trà SữaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha… Nếu như khi đó cô ta không bỏ đi, chỉ cần chờ một thời gian, ở lại bên cạnh Phó Cảnh Ngộ, hiện tại anh bình phục, khẳng định sẽ yêu cô ta đến chết không rời.Mà không phải giống như bây giờ, ngay cả thân phận vợ của anh cũng bị Diệp Phồn Tinh cướp mất.Khuất Ngọc Thanh lo lắng hỏi: "Đã xảy ra chuyện gì?"Lần đầu tiên nghe thấy Tô Lâm Hoan hoảng loạn như thế,Khuất Ngọc Thanh cũng khá bất ngờ.Dù sao Tô Lâm Hoan bình thường luôn là người cao ngạo lý trí.Tô Lâm Hoan nhìn sang Khuất Ngọc Thanh, ánh mắt vô hồn, có chút tuyệt vọng nói: "Phó Cảnh Ngộ bình phục thật rồi.""Gì?""Anh ấy đứng lên thật rồi." Tô Lâm Hoan hai tay che mặt, gục xuống đầu gối, trong âm thanh có chút bối rối, "Làm sao bây giờ? Hôm nay mình còn ở trước mặt anh ấy nói những lời như vậy."Còn trách cứ anh phá hoại quan hệ của mình và Ngôn Triết.Khuất Ngọc Thanh tỏ ra khó tin: "Không thể nào? Mẹ anh ấy nói với mình như thế cơ mà."Lúc trước cô ta nói Phó Cảnh Ngộ đứng lên được, Tô Lâm Hoan còn không tin cơ mà."Là sự thực." Tô Lâm Hoan hiện tại chỉ muốn b*p ch*t bản thân mình, "mình tận mắt nhìn thấy."...Khi Diệp Phồn Tinh và Phó Cảnh Ngộ đã về đến nhà, Phó Cảnh Ngộ ngồi ở trên ghế sa lon, Diệp Phồn Tinh đi phá cà phê cho anh.Người nào đó bình thường chỉ uống trà hôm nay nói muốn uống cà phê cô pha,cho nên Diệp Phồn Tinh liền đi làm.Sau khi cô pha xong, đặt ở trước mặt anh, ngồi xuống ở bên cạnh Phó Cảnh Ngộ, ánh mắt vẫn nhìn chằm chằm vào anh.Phó Cảnh Ngộ thấy Diệp Phồn Tinh vẫn nhìn chằm chằm vào mình, khó hiểu hỏi: "Nhìn anh như vậy làm cái gì?""Em đang suy nghĩ cô Tô Lâm Hoan đó đang hối hận đến đâu."Mới vừa lúc pha cà phê, Diệp Phồn Tinh còn ngẩn người nhớ lại cảnh tượng lúc Phó Cảnh Ngộ đứng lên, càng nghĩ càng cảm thấy anh thật là đẹp trai.Nhất là khi anh còn bình tĩnh như vậy nói với Tô Lâm Hoan, anh sẽ gọi cho Ngôn Triết.Không biết tại sao, từ đầu tới cuối anh không cần lên tiếng chửi Tô Lâm Hoan một câu, nhưng Diệp Phồn Tinh lại cảm thấy, thoải mái, đặc biệt thoải mái.Phó Cảnh Ngộ bưng cà phê lên,, "Nghĩ đến những chuyện nhàm chán kia làm cái gì, em viết xong truyện hôm nay để đăng lên rồi à?""Chưa xong" Diệp Phồn Tinh tràn đầy tò mò hỏi: "ông xã, lúc trước anh không chịu nói ra chuyện chân anh bình phục, không phải chính là đợi hôm nay đấy chứ?"Chờ lúc Tô Lâm Hoan đến trước mặt anh tìm chết, cố ý làm cho cô ta khó chịu.Phó Cảnh Ngộ bình tĩnh hỏi ngược lại: "Anh mà nhàm chán như vậy sao?""Cũng có thể lắm?" Diệp Phồn Tinh hiện tại cảm thấy, lúc anh không lên tiếng, thật sự còn đáng sợ hơn những người đang to mồm kia.Phó Cảnh Ngộ bày ra bộ dáng gia trưởng nghiêm túc nói, "Đi làm việc của em đi, đi ngủ sớm một chút, đừng thức đêm nữa."Diệp Phồn Tinh ôm lấy anh, "Không muốn. Anh lại mắng em rồi!""..." Phó Cảnh Ngộ nói: "Anh mắng em bao giờ chứ?""Vừa mắng xong?"Anh xoa xoa đầu của cô, "Đương nhiên là vì thương em, mới hy vọng em mỗi ngày đi ngủ sớm một chút.""..." Diệp Phồn Tinh hỏi anh: "Cà phê uống có ngon không?""Ngon lắm.""Thế thì ngày nào em cũng pha cho anh uống.""... Anh thích uống trà hơn."-Diệp Phồn Tinh làm xong công việc hôm nay, tắm xong, trùm khăn tắm từ trong phòng tắm đi ra.Phó Cảnh Ngộ tối nay phải xử lý công việc, cho nên vẫn ở thư phòng làm việc, lúc vào tắm cô quên cầm quần áo vào để thay. Kết quả, mới vừa từ trong phòng tắm đi ra, liền thấy Phó Cảnh Ngộ đẩy cửa vào."Aaaaa... Chờ một chút, anh đi ra ngoài trước đi." Diệp Phồn Tinh có chút kích động đuổi anh raPhó Cảnh Ngộ đứng ở cửa, khó hiểu nhìn cô hỏi, "sao thế?"Diệp Phồn Tinh nói: "anh không đi ra ngoài làm sao em mmặc được quần áo."Phó Cảnh Ngộ đi vào, trực tiếp đóng cửa lại, cười phúc hắc, "Không mặc cũng chẳng sao? Đằng nào chẳng phải cởi.""..."Sữa nghe thấy tiếng gào thét đòi thịt của mấy sắc nữ rồiLike và bỏ phiếu cho sữa đi nào!

Nếu như khi đó cô ta không bỏ đi, chỉ cần chờ một thời gian, ở lại bên cạnh Phó Cảnh Ngộ, hiện tại anh bình phục, khẳng định sẽ yêu cô ta đến chết không rời.

Mà không phải giống như bây giờ, ngay cả thân phận vợ của anh cũng bị Diệp Phồn Tinh cướp mất.

Khuất Ngọc Thanh lo lắng hỏi: "Đã xảy ra chuyện gì?"

Lần đầu tiên nghe thấy Tô Lâm Hoan hoảng loạn như thế,Khuất Ngọc Thanh cũng khá bất ngờ.

Dù sao Tô Lâm Hoan bình thường luôn là người cao ngạo lý trí.

Tô Lâm Hoan nhìn sang Khuất Ngọc Thanh, ánh mắt vô hồn, có chút tuyệt vọng nói: "Phó Cảnh Ngộ bình phục thật rồi."

"Gì?"

"Anh ấy đứng lên thật rồi." Tô Lâm Hoan hai tay che mặt, gục xuống đầu gối, trong âm thanh có chút bối rối, "Làm sao bây giờ? Hôm nay mình còn ở trước mặt anh ấy nói những lời như vậy."

Còn trách cứ anh phá hoại quan hệ của mình và Ngôn Triết.

Khuất Ngọc Thanh tỏ ra khó tin: "Không thể nào? Mẹ anh ấy nói với mình như thế cơ mà."

Lúc trước cô ta nói Phó Cảnh Ngộ đứng lên được, Tô Lâm Hoan còn không tin cơ mà.

"Là sự thực." Tô Lâm Hoan hiện tại chỉ muốn b*p ch*t bản thân mình, "mình tận mắt nhìn thấy."

...

Khi Diệp Phồn Tinh và Phó Cảnh Ngộ đã về đến nhà, Phó Cảnh Ngộ ngồi ở trên ghế sa lon, Diệp Phồn Tinh đi phá cà phê cho anh.

Người nào đó bình thường chỉ uống trà hôm nay nói muốn uống cà phê cô pha,cho nên Diệp Phồn Tinh liền đi làm.

Sau khi cô pha xong, đặt ở trước mặt anh, ngồi xuống ở bên cạnh Phó Cảnh Ngộ, ánh mắt vẫn nhìn chằm chằm vào anh.

Phó Cảnh Ngộ thấy Diệp Phồn Tinh vẫn nhìn chằm chằm vào mình, khó hiểu hỏi: "Nhìn anh như vậy làm cái gì?"

"Em đang suy nghĩ cô Tô Lâm Hoan đó đang hối hận đến đâu."

Mới vừa lúc pha cà phê, Diệp Phồn Tinh còn ngẩn người nhớ lại cảnh tượng lúc Phó Cảnh Ngộ đứng lên, càng nghĩ càng cảm thấy anh thật là đẹp trai.

Nhất là khi anh còn bình tĩnh như vậy nói với Tô Lâm Hoan, anh sẽ gọi cho Ngôn Triết.

Không biết tại sao, từ đầu tới cuối anh không cần lên tiếng chửi Tô Lâm Hoan một câu, nhưng Diệp Phồn Tinh lại cảm thấy, thoải mái, đặc biệt thoải mái.

Phó Cảnh Ngộ bưng cà phê lên,, "Nghĩ đến những chuyện nhàm chán kia làm cái gì, em viết xong truyện hôm nay để đăng lên rồi à?"

"Chưa xong" Diệp Phồn Tinh tràn đầy tò mò hỏi: "ông xã, lúc trước anh không chịu nói ra chuyện chân anh bình phục, không phải chính là đợi hôm nay đấy chứ?"

Chờ lúc Tô Lâm Hoan đến trước mặt anh tìm chết, cố ý làm cho cô ta khó chịu.

Phó Cảnh Ngộ bình tĩnh hỏi ngược lại: "Anh mà nhàm chán như vậy sao?"

"Cũng có thể lắm?" Diệp Phồn Tinh hiện tại cảm thấy, lúc anh không lên tiếng, thật sự còn đáng sợ hơn những người đang to mồm kia.

Phó Cảnh Ngộ bày ra bộ dáng gia trưởng nghiêm túc nói, "Đi làm việc của em đi, đi ngủ sớm một chút, đừng thức đêm nữa."

Diệp Phồn Tinh ôm lấy anh, "Không muốn. Anh lại mắng em rồi!"

"..." Phó Cảnh Ngộ nói: "Anh mắng em bao giờ chứ?"

"Vừa mắng xong?"

Anh xoa xoa đầu của cô, "Đương nhiên là vì thương em, mới hy vọng em mỗi ngày đi ngủ sớm một chút."

"..." Diệp Phồn Tinh hỏi anh: "Cà phê uống có ngon không?"

"Ngon lắm."

"Thế thì ngày nào em cũng pha cho anh uống."

"... Anh thích uống trà hơn."

-

Diệp Phồn Tinh làm xong công việc hôm nay, tắm xong, trùm khăn tắm từ trong phòng tắm đi ra.

Phó Cảnh Ngộ tối nay phải xử lý công việc, cho nên vẫn ở thư phòng làm việc, lúc vào tắm cô quên cầm quần áo vào để thay. Kết quả, mới vừa từ trong phòng tắm đi ra, liền thấy Phó Cảnh Ngộ đẩy cửa vào.

"Aaaaa... Chờ một chút, anh đi ra ngoài trước đi." Diệp Phồn Tinh có chút kích động đuổi anh ra

Phó Cảnh Ngộ đứng ở cửa, khó hiểu nhìn cô hỏi, "sao thế?"

Diệp Phồn Tinh nói: "anh không đi ra ngoài làm sao em mmặc được quần áo."

Phó Cảnh Ngộ đi vào, trực tiếp đóng cửa lại, cười phúc hắc, "Không mặc cũng chẳng sao? Đằng nào chẳng phải cởi."

"..."

Sữa nghe thấy tiếng gào thét đòi thịt của mấy sắc nữ rồi

Like và bỏ phiếu cho sữa đi nào!

Cả Đời Này Không Rời Xa Anh!Tác giả: Mạc Vân Trà SữaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha… Nếu như khi đó cô ta không bỏ đi, chỉ cần chờ một thời gian, ở lại bên cạnh Phó Cảnh Ngộ, hiện tại anh bình phục, khẳng định sẽ yêu cô ta đến chết không rời.Mà không phải giống như bây giờ, ngay cả thân phận vợ của anh cũng bị Diệp Phồn Tinh cướp mất.Khuất Ngọc Thanh lo lắng hỏi: "Đã xảy ra chuyện gì?"Lần đầu tiên nghe thấy Tô Lâm Hoan hoảng loạn như thế,Khuất Ngọc Thanh cũng khá bất ngờ.Dù sao Tô Lâm Hoan bình thường luôn là người cao ngạo lý trí.Tô Lâm Hoan nhìn sang Khuất Ngọc Thanh, ánh mắt vô hồn, có chút tuyệt vọng nói: "Phó Cảnh Ngộ bình phục thật rồi.""Gì?""Anh ấy đứng lên thật rồi." Tô Lâm Hoan hai tay che mặt, gục xuống đầu gối, trong âm thanh có chút bối rối, "Làm sao bây giờ? Hôm nay mình còn ở trước mặt anh ấy nói những lời như vậy."Còn trách cứ anh phá hoại quan hệ của mình và Ngôn Triết.Khuất Ngọc Thanh tỏ ra khó tin: "Không thể nào? Mẹ anh ấy nói với mình như thế cơ mà."Lúc trước cô ta nói Phó Cảnh Ngộ đứng lên được, Tô Lâm Hoan còn không tin cơ mà."Là sự thực." Tô Lâm Hoan hiện tại chỉ muốn b*p ch*t bản thân mình, "mình tận mắt nhìn thấy."...Khi Diệp Phồn Tinh và Phó Cảnh Ngộ đã về đến nhà, Phó Cảnh Ngộ ngồi ở trên ghế sa lon, Diệp Phồn Tinh đi phá cà phê cho anh.Người nào đó bình thường chỉ uống trà hôm nay nói muốn uống cà phê cô pha,cho nên Diệp Phồn Tinh liền đi làm.Sau khi cô pha xong, đặt ở trước mặt anh, ngồi xuống ở bên cạnh Phó Cảnh Ngộ, ánh mắt vẫn nhìn chằm chằm vào anh.Phó Cảnh Ngộ thấy Diệp Phồn Tinh vẫn nhìn chằm chằm vào mình, khó hiểu hỏi: "Nhìn anh như vậy làm cái gì?""Em đang suy nghĩ cô Tô Lâm Hoan đó đang hối hận đến đâu."Mới vừa lúc pha cà phê, Diệp Phồn Tinh còn ngẩn người nhớ lại cảnh tượng lúc Phó Cảnh Ngộ đứng lên, càng nghĩ càng cảm thấy anh thật là đẹp trai.Nhất là khi anh còn bình tĩnh như vậy nói với Tô Lâm Hoan, anh sẽ gọi cho Ngôn Triết.Không biết tại sao, từ đầu tới cuối anh không cần lên tiếng chửi Tô Lâm Hoan một câu, nhưng Diệp Phồn Tinh lại cảm thấy, thoải mái, đặc biệt thoải mái.Phó Cảnh Ngộ bưng cà phê lên,, "Nghĩ đến những chuyện nhàm chán kia làm cái gì, em viết xong truyện hôm nay để đăng lên rồi à?""Chưa xong" Diệp Phồn Tinh tràn đầy tò mò hỏi: "ông xã, lúc trước anh không chịu nói ra chuyện chân anh bình phục, không phải chính là đợi hôm nay đấy chứ?"Chờ lúc Tô Lâm Hoan đến trước mặt anh tìm chết, cố ý làm cho cô ta khó chịu.Phó Cảnh Ngộ bình tĩnh hỏi ngược lại: "Anh mà nhàm chán như vậy sao?""Cũng có thể lắm?" Diệp Phồn Tinh hiện tại cảm thấy, lúc anh không lên tiếng, thật sự còn đáng sợ hơn những người đang to mồm kia.Phó Cảnh Ngộ bày ra bộ dáng gia trưởng nghiêm túc nói, "Đi làm việc của em đi, đi ngủ sớm một chút, đừng thức đêm nữa."Diệp Phồn Tinh ôm lấy anh, "Không muốn. Anh lại mắng em rồi!""..." Phó Cảnh Ngộ nói: "Anh mắng em bao giờ chứ?""Vừa mắng xong?"Anh xoa xoa đầu của cô, "Đương nhiên là vì thương em, mới hy vọng em mỗi ngày đi ngủ sớm một chút.""..." Diệp Phồn Tinh hỏi anh: "Cà phê uống có ngon không?""Ngon lắm.""Thế thì ngày nào em cũng pha cho anh uống.""... Anh thích uống trà hơn."-Diệp Phồn Tinh làm xong công việc hôm nay, tắm xong, trùm khăn tắm từ trong phòng tắm đi ra.Phó Cảnh Ngộ tối nay phải xử lý công việc, cho nên vẫn ở thư phòng làm việc, lúc vào tắm cô quên cầm quần áo vào để thay. Kết quả, mới vừa từ trong phòng tắm đi ra, liền thấy Phó Cảnh Ngộ đẩy cửa vào."Aaaaa... Chờ một chút, anh đi ra ngoài trước đi." Diệp Phồn Tinh có chút kích động đuổi anh raPhó Cảnh Ngộ đứng ở cửa, khó hiểu nhìn cô hỏi, "sao thế?"Diệp Phồn Tinh nói: "anh không đi ra ngoài làm sao em mmặc được quần áo."Phó Cảnh Ngộ đi vào, trực tiếp đóng cửa lại, cười phúc hắc, "Không mặc cũng chẳng sao? Đằng nào chẳng phải cởi.""..."Sữa nghe thấy tiếng gào thét đòi thịt của mấy sắc nữ rồiLike và bỏ phiếu cho sữa đi nào!

Chương 441: Không mặc quần áo cũng chẳng sao!