Thành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha…

Chương 530: Tìm đối tượng mới cho vợ!

Cả Đời Này Không Rời Xa Anh!Tác giả: Mạc Vân Trà SữaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha… "Gì cơ?" Diệp Phồn Tinh khó hiểu nhìn anh, "Tại sao hỏi cái này?"Sao lại hỏi cô thích kiểu đàn ông gì?Không phải là cô thích người đàn ông giống như anh sao?Phó Cảnh Ngộ nói: "hỏi xem em thích kiểu gì, sau đó sẽ giúp em để ý xem bên cạnh anh có ai thích hợp với em không."Ly hôn ngày đầu tiên đã tìm đối tượng cho vợ mình, trừ Phó Cảnh Ngộ ra, thì không ai làm được.Diệp Phồn Tinh nghe xong, bật cười, "Không cần đâu.""Tại sao?"Diệp Phồn Tinh thấy anh ngạc nhiên, cúi đầu, "Em không muốn yêu đương nữa. Chỉ muốn đặt hết tinh lực vào công việc thôi."Chỉ có trở thành một người thật xuất sắc thì mới có thể tìm được một người bạn đời hoàn hảo.Nhưng mà Diệp Phồn Tinh hiện tại cảm thấy, cô đã gặp được người đàn ông tốt nhất trên đời rồi, chẳng qua là cô không có tư cách nắm giữ anh mà thôi.Cho nên, hiện tại, trừ cố gắng ra cô không có hứng thú làm những thứ khác.Phó Cảnh Ngộ nhìn thấy cô như vậy, không lên tiếng, đây là tính cách của cô, luôn coi công việc đặt lên vị trí cao nhất.Ăn mì xong, hai người trở về phòng, Diệp Phồn Tinh giúp anh tìm quần áo ngủ, phát hiện đồ dùng cá nhân của anh gần như còn nguyên ở đây. Diệp Phồn Tinh hỏi: "Sao những thứ này của anh vẫn còn ở đây.""..." Phó Cảnh Ngộ nhìn Diệp Phồn Tinh một cái, những thứ này là anh cố ý lưu lại, ban ngày dọn đi, chỉ là một số đồ vớ vẩn để lừa cô mà thôi.Giờ phút này, cô hỏi như vậy, anh cũng không thể nói thẳng, chỉ tùy tiện lấp l**m, "Ừm, chắc Tưởng Sâm quên."Diệp Phồn Tinh nói: "Bố mẹ hiện tại khẳng định đang rất tức giận, anh đừng dọn ra khỏi đây nữa, tiếp tục ở nơi này đi.""Thật sao?" Phó Cảnh Ngộ có chút kinh ngạc xen lẫn vui mừng.Cô lại chủ động bảo anh ở lại, vậy thì con đường theo đuổi lại vợ bớt gian nan đi một chút rồi?Một giây kế tiếp,câu nói sau của Diệp Phồn Tinh tạt cho Phó Cảnh Ngộ một chậu nước lạnh, "Em đang tìm nhà, sẽ sớm dọn ra ngoài."Mặc dù Phó Cảnh Ngộ nói cho cô căn biệt thự, nhưng cô không định ở lại đây.Phó Cảnh Ngộ nhìn Diệp Phồn Tinh,hỏi Em không thích ở nơi này sao?"Đây là nhà của cô và anh.Hiện tại mới vừa vừa ly hôn, cô đã muốn rời khỏi đây sao?Thậm chí còn đang tìm nhà rồi?Diệp Phồn Tinh nói: "Không phải, anh cũng biết năng lực của em không thể khám nổi nơi này. Muốn ở nơi này, mỗi ngày phải nuôi người giúp việc quét dọn. Cho nên em vẫn nên dọn ra ngoài."Cô rất thực tế, Phó Cảnh Ngộ cho cô chẳng qua là nhà ở, không bao gồm cuộc sống của cô sau này. Cô cũng không thể để sau khi ly hôn xong, còn để cho anh gánh vác cuộc sống của cô?Phó Cảnh Ngộ không nói gì.Diệp Phồn Tinh đặt quần áo vào trong tay anh, "Anh đi tắm rửa đi."Cô vừa xoay người chuẩn bị đi ngủ, một giây kế tiếp, liền bị Phó Cảnh Ngộ ôm lấy từ phía sau.Diệp Phồn Tinh khựng lại, không lên tiếng, một lát sau, mới nói: "Trễ lắm rồi."Phó Cảnh Ngộ nhìn cô, âm thanh có chút thương tâm, "Em đi rồi sau này còn về nơi này nữa không?"Nơi này đã từng là một gia đình hoàn chỉnh, nếu như cô ở chỗ này, anh còn có thể trở lại đây với cô, nhưng mà cô cũng sắp rời đi rồi, nơi này thật sự không tồn tại thứ gọi là nhà nữa.Diệp Phồn Tinh ngẩn người, cúi đầu nói: "Em cũng không biết, nhưng mà nếu như anh không có chỗ ở, có thể ở nơi này bao lâu đều được."Nhà vốn là của anh, cô chưa từng nghĩ muốn lấy đi, là anh cố nhét cô.Nghe cô nói vậy, Phó Cảnh Ngộ dương khóe miệng lên, "Anh đi tắm đây."Mà thôi, hiện tại anh cũng không kỳ vọng quá nhiều, anh biết, có tranh luận thêm thì người thua vẫn là anh.Haizzzz, con đường theo đuổi vợ yêu gian nan quá, mau bỏ phiếu tiếp thêm sức mạnh cho tôi đi mọi người! - Ngộ said

"Gì cơ?" Diệp Phồn Tinh khó hiểu nhìn anh, "Tại sao hỏi cái này?"

Sao lại hỏi cô thích kiểu đàn ông gì?

Không phải là cô thích người đàn ông giống như anh sao?

Phó Cảnh Ngộ nói: "hỏi xem em thích kiểu gì, sau đó sẽ giúp em để ý xem bên cạnh anh có ai thích hợp với em không."

Ly hôn ngày đầu tiên đã tìm đối tượng cho vợ mình, trừ Phó Cảnh Ngộ ra, thì không ai làm được.

Diệp Phồn Tinh nghe xong, bật cười, "Không cần đâu."

"Tại sao?"

Diệp Phồn Tinh thấy anh ngạc nhiên, cúi đầu, "Em không muốn yêu đương nữa. Chỉ muốn đặt hết tinh lực vào công việc thôi."

Chỉ có trở thành một người thật xuất sắc thì mới có thể tìm được một người bạn đời hoàn hảo.

Nhưng mà Diệp Phồn Tinh hiện tại cảm thấy, cô đã gặp được người đàn ông tốt nhất trên đời rồi, chẳng qua là cô không có tư cách nắm giữ anh mà thôi.

Cho nên, hiện tại, trừ cố gắng ra cô không có hứng thú làm những thứ khác.

Phó Cảnh Ngộ nhìn thấy cô như vậy, không lên tiếng, đây là tính cách của cô, luôn coi công việc đặt lên vị trí cao nhất.

Ăn mì xong, hai người trở về phòng, Diệp Phồn Tinh giúp anh tìm quần áo ngủ, phát hiện đồ dùng cá nhân của anh gần như còn nguyên ở đây. Diệp Phồn Tinh hỏi: "Sao những thứ này của anh vẫn còn ở đây."

"..." Phó Cảnh Ngộ nhìn Diệp Phồn Tinh một cái, những thứ này là anh cố ý lưu lại, ban ngày dọn đi, chỉ là một số đồ vớ vẩn để lừa cô mà thôi.

Giờ phút này, cô hỏi như vậy, anh cũng không thể nói thẳng, chỉ tùy tiện lấp l**m, "Ừm, chắc Tưởng Sâm quên."

Diệp Phồn Tinh nói: "Bố mẹ hiện tại khẳng định đang rất tức giận, anh đừng dọn ra khỏi đây nữa, tiếp tục ở nơi này đi."

"Thật sao?" Phó Cảnh Ngộ có chút kinh ngạc xen lẫn vui mừng.

Cô lại chủ động bảo anh ở lại, vậy thì con đường theo đuổi lại vợ bớt gian nan đi một chút rồi?

Một giây kế tiếp,câu nói sau của Diệp Phồn Tinh tạt cho Phó Cảnh Ngộ một chậu nước lạnh, "Em đang tìm nhà, sẽ sớm dọn ra ngoài."

Mặc dù Phó Cảnh Ngộ nói cho cô căn biệt thự, nhưng cô không định ở lại đây.

Phó Cảnh Ngộ nhìn Diệp Phồn Tinh,hỏi Em không thích ở nơi này sao?"

Đây là nhà của cô và anh.

Hiện tại mới vừa vừa ly hôn, cô đã muốn rời khỏi đây sao?

Thậm chí còn đang tìm nhà rồi?

Diệp Phồn Tinh nói: "Không phải, anh cũng biết năng lực của em không thể khám nổi nơi này. Muốn ở nơi này, mỗi ngày phải nuôi người giúp việc quét dọn. Cho nên em vẫn nên dọn ra ngoài."

Cô rất thực tế, Phó Cảnh Ngộ cho cô chẳng qua là nhà ở, không bao gồm cuộc sống của cô sau này. Cô cũng không thể để sau khi ly hôn xong, còn để cho anh gánh vác cuộc sống của cô?

Phó Cảnh Ngộ không nói gì.

Diệp Phồn Tinh đặt quần áo vào trong tay anh, "Anh đi tắm rửa đi."

Cô vừa xoay người chuẩn bị đi ngủ, một giây kế tiếp, liền bị Phó Cảnh Ngộ ôm lấy từ phía sau.

Diệp Phồn Tinh khựng lại, không lên tiếng, một lát sau, mới nói: "Trễ lắm rồi."

Phó Cảnh Ngộ nhìn cô, âm thanh có chút thương tâm, "Em đi rồi sau này còn về nơi này nữa không?"

Nơi này đã từng là một gia đình hoàn chỉnh, nếu như cô ở chỗ này, anh còn có thể trở lại đây với cô, nhưng mà cô cũng sắp rời đi rồi, nơi này thật sự không tồn tại thứ gọi là nhà nữa.

Diệp Phồn Tinh ngẩn người, cúi đầu nói: "Em cũng không biết, nhưng mà nếu như anh không có chỗ ở, có thể ở nơi này bao lâu đều được."

Nhà vốn là của anh, cô chưa từng nghĩ muốn lấy đi, là anh cố nhét cô.

Nghe cô nói vậy, Phó Cảnh Ngộ dương khóe miệng lên, "Anh đi tắm đây."

Mà thôi, hiện tại anh cũng không kỳ vọng quá nhiều, anh biết, có tranh luận thêm thì người thua vẫn là anh.

Haizzzz, con đường theo đuổi vợ yêu gian nan quá, mau bỏ phiếu tiếp thêm sức mạnh cho tôi đi mọi người! - Ngộ said

Cả Đời Này Không Rời Xa Anh!Tác giả: Mạc Vân Trà SữaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha… "Gì cơ?" Diệp Phồn Tinh khó hiểu nhìn anh, "Tại sao hỏi cái này?"Sao lại hỏi cô thích kiểu đàn ông gì?Không phải là cô thích người đàn ông giống như anh sao?Phó Cảnh Ngộ nói: "hỏi xem em thích kiểu gì, sau đó sẽ giúp em để ý xem bên cạnh anh có ai thích hợp với em không."Ly hôn ngày đầu tiên đã tìm đối tượng cho vợ mình, trừ Phó Cảnh Ngộ ra, thì không ai làm được.Diệp Phồn Tinh nghe xong, bật cười, "Không cần đâu.""Tại sao?"Diệp Phồn Tinh thấy anh ngạc nhiên, cúi đầu, "Em không muốn yêu đương nữa. Chỉ muốn đặt hết tinh lực vào công việc thôi."Chỉ có trở thành một người thật xuất sắc thì mới có thể tìm được một người bạn đời hoàn hảo.Nhưng mà Diệp Phồn Tinh hiện tại cảm thấy, cô đã gặp được người đàn ông tốt nhất trên đời rồi, chẳng qua là cô không có tư cách nắm giữ anh mà thôi.Cho nên, hiện tại, trừ cố gắng ra cô không có hứng thú làm những thứ khác.Phó Cảnh Ngộ nhìn thấy cô như vậy, không lên tiếng, đây là tính cách của cô, luôn coi công việc đặt lên vị trí cao nhất.Ăn mì xong, hai người trở về phòng, Diệp Phồn Tinh giúp anh tìm quần áo ngủ, phát hiện đồ dùng cá nhân của anh gần như còn nguyên ở đây. Diệp Phồn Tinh hỏi: "Sao những thứ này của anh vẫn còn ở đây.""..." Phó Cảnh Ngộ nhìn Diệp Phồn Tinh một cái, những thứ này là anh cố ý lưu lại, ban ngày dọn đi, chỉ là một số đồ vớ vẩn để lừa cô mà thôi.Giờ phút này, cô hỏi như vậy, anh cũng không thể nói thẳng, chỉ tùy tiện lấp l**m, "Ừm, chắc Tưởng Sâm quên."Diệp Phồn Tinh nói: "Bố mẹ hiện tại khẳng định đang rất tức giận, anh đừng dọn ra khỏi đây nữa, tiếp tục ở nơi này đi.""Thật sao?" Phó Cảnh Ngộ có chút kinh ngạc xen lẫn vui mừng.Cô lại chủ động bảo anh ở lại, vậy thì con đường theo đuổi lại vợ bớt gian nan đi một chút rồi?Một giây kế tiếp,câu nói sau của Diệp Phồn Tinh tạt cho Phó Cảnh Ngộ một chậu nước lạnh, "Em đang tìm nhà, sẽ sớm dọn ra ngoài."Mặc dù Phó Cảnh Ngộ nói cho cô căn biệt thự, nhưng cô không định ở lại đây.Phó Cảnh Ngộ nhìn Diệp Phồn Tinh,hỏi Em không thích ở nơi này sao?"Đây là nhà của cô và anh.Hiện tại mới vừa vừa ly hôn, cô đã muốn rời khỏi đây sao?Thậm chí còn đang tìm nhà rồi?Diệp Phồn Tinh nói: "Không phải, anh cũng biết năng lực của em không thể khám nổi nơi này. Muốn ở nơi này, mỗi ngày phải nuôi người giúp việc quét dọn. Cho nên em vẫn nên dọn ra ngoài."Cô rất thực tế, Phó Cảnh Ngộ cho cô chẳng qua là nhà ở, không bao gồm cuộc sống của cô sau này. Cô cũng không thể để sau khi ly hôn xong, còn để cho anh gánh vác cuộc sống của cô?Phó Cảnh Ngộ không nói gì.Diệp Phồn Tinh đặt quần áo vào trong tay anh, "Anh đi tắm rửa đi."Cô vừa xoay người chuẩn bị đi ngủ, một giây kế tiếp, liền bị Phó Cảnh Ngộ ôm lấy từ phía sau.Diệp Phồn Tinh khựng lại, không lên tiếng, một lát sau, mới nói: "Trễ lắm rồi."Phó Cảnh Ngộ nhìn cô, âm thanh có chút thương tâm, "Em đi rồi sau này còn về nơi này nữa không?"Nơi này đã từng là một gia đình hoàn chỉnh, nếu như cô ở chỗ này, anh còn có thể trở lại đây với cô, nhưng mà cô cũng sắp rời đi rồi, nơi này thật sự không tồn tại thứ gọi là nhà nữa.Diệp Phồn Tinh ngẩn người, cúi đầu nói: "Em cũng không biết, nhưng mà nếu như anh không có chỗ ở, có thể ở nơi này bao lâu đều được."Nhà vốn là của anh, cô chưa từng nghĩ muốn lấy đi, là anh cố nhét cô.Nghe cô nói vậy, Phó Cảnh Ngộ dương khóe miệng lên, "Anh đi tắm đây."Mà thôi, hiện tại anh cũng không kỳ vọng quá nhiều, anh biết, có tranh luận thêm thì người thua vẫn là anh.Haizzzz, con đường theo đuổi vợ yêu gian nan quá, mau bỏ phiếu tiếp thêm sức mạnh cho tôi đi mọi người! - Ngộ said

Chương 530: Tìm đối tượng mới cho vợ!