Thành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha…

Chương 535: Tin nhắn lúc nửa đêm!

Cả Đời Này Không Rời Xa Anh!Tác giả: Mạc Vân Trà SữaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha… Lúc Trước bởi vì hận mình, cho nên tìm mọi cách trả thù mình, hiện tại trả thù xong rồi, lại bắt đầu hối hận?Nhất định là như vậy!Nếu không, cô ta không tưởng tượng ra lý do Phó Cảnh Ngộ lúc này ly dị.Tô Lâm Hoan luôn cảm thấy mặt trời mỗi ngày mọc ở đằng Đông lặn ở đằng tây, đó cũng là vì cô ta.Buổi tối, Diệp Phồn Tinh và Phó Cảnh Ngộ cơm nước xong, Phó Cảnh Ngộ lái xe đưa cô trở lại.Diệp Phồn Tinh cởi đai an toàn ra, nói với Phó Cảnh Ngộ: "Hôm nay trễ lắm rồi, anh đi về trước đi, vất vả cho anh rồi."Cô mở cửa xe chuẩn bị ra, nghe thấy Phó Cảnh Ngộ nói: "anh đưa em đi lên."Diệp Phồn Tinh nhìn về phía anh, "Không cần đâu, em tự lên được.""Em mới rời xa anh được bao lâu mà đã không nghe lời rồi, anh thật sự không yên tâm về em chút nào." Câu này thật ra chỉ là mượn cớ tiếp cận cô.Ở trong mắt Phó Cảnh Ngộ, chỉ cần không phải là ở bên cạnh anh thì anh sẽ không yên tâm.Huống chi hiện tại, cô lại một mình ở nơi này.Diệp Phồn Tinh nghe xong, cười một tiếng, "Có cái gì không yên tâm? Trước khi biết anh lúc nào em chẳng một mình."Cô độc lập đã quen rồi, cũng không cảm thấy đây là chuyện ghê gớm gì.Phó Cảnh Ngộ xuống xe,nhất quyết bám đuôi "Đi thôi."Nhìn bóng lưng của anh, cô không thể làm gì khác, chỉ có thể lẽo đẽo theo sau.-Lên trên nhà, Diệp Phồn Tinh cầm chìa khóa mở cửa, đứng ở cửa đổi dép.Phó Cảnh Ngộ nhìn cô, âm thanh ôn nhu: "Đi ngủ sớm một chút, anh về đây."Băn khoăn đến lập trường của Diệp Phồn Tinh, anh cũng không định mặt dày cùng vào trong nhà.Diệp Phồn Tinh nhìn anh, sững sờ mà trả lời một câu, "ừ, anh về đi."Anh rất cao, đứng ở chỗ này cơ hồ có thể chạm đầu vào khung cửa.Trước khi đi, Phó Cảnh Ngộ đưa tay, xoa xoa đầu của cô, "Buổi tối chú ý an toàn, gặp chuyện gì cũng đừng mở cửa, có chuyện thì phải gọi điện thoại cho anh ngay.""Ừm."Anh đi rồi cô mới đổi giày vào cửa, đứng ở cửa sổ, mãi đến khi nhìn thấy anh lái xe rời đi mới vào trong.Đây là ngày đầu tiên Diệp Phồn Tinh dọn ra ngoài, cô vốn cho rằng mình rất có năng lực thích ứng, không có cái gì không thích ứng được.Nhưng mà tối nay, làm thế nào cô cũng không ngủ được.Luôn cảm thấy giường quá trống trải, luôn cảm thấy... Bên cạnh không có anh.Quen biết Phó Cảnh Ngộ cũng không bao lâu, nhưng cô lại phát hiện mình đã bị anh làm hư rồi. So với mình trước kia, yếu ớt vô cùng.Nửa đêm, cô đi vào phòng vệ sinh.Mở điện thoại lên, hơn hai giờ sáng. Chỉ có một tin nhắn duy nhất.Tin nhắn Chỉ có hai chữ: Nhớ em.Cơ hồ trong nháy mắt, nước mắt của Diệp Phồn Tinh liền lã chã rơi xuống, không thấy rõ màn hình điện thoại nữa.-Buổi sáng, Phó Cảnh Ngộ mới vừa thức dậy, vẫn còn đang rửa mặt, Tưởng Sâm liền tiến vào.Hiện tại Diệp Phồn Tinh không còn ở đây, phòng của Phó Cảnh Ngộ Tưởng Sâm không cần phải để ý khi vào nữaPhó Cảnh Ngộ hỏi: "Chuyện gì?"Tưởng Sâm nhìn anh, nói: "Thủ Tục ly hôn của anh và Diệp Phồn Tinh anh định khi nào nộp lên tòa án giải quyết?"Đến bây giờ, anh ta đã từ bỏ ý định can thiệp vào hôn nhân của hai người họ.Không chấp nhận thì có thể làm gì?Diệp Phồn Tinh cũng đã rời đi rồi.Nghe nói tối hôm qua Phó Cảnh Ngộ vẫn còn cùng Diệp Phồn Tinh ăn cơm chung.Vẫn còn có thể cùng nhau ăn cơm, có thể thấy người này vô tình như thế nào!Trong lòng Tưởng Sâm rất bất mãn với Phó Cảnh Ngộ, nếu như người này không phải là ông chủ của mình, anh ta nhất định sẽ xả cho một trận vào mặt.Bên mép Phó Cảnh Ngộ còn chưa rửa sạch kem đánh răng, nghe Tưởng Sâm nói xong, từ trong gương lườm Tưởng Sâm một cái, "Tôi nói muốn ly hôn với cô ấy lúc nào?"Đuôi hồ ly của Ngộ đã chính thức lòi ra, like và bỏ phiếu để đón đọc các chương tiếp theo nhé!Ps: Mọi người còn đọc được truyện không, Sữa nghe vài bạn nói truyện này bị gỡ khỏi app, nếu đọc được chương này thì nhớ cmt xuống dưới để sữa còn biết nhé!À mà bắt đầu từ ngày mai sữa sẽ phải bước vào kì thi cuối kì vì vậy sữa sẽ cập nhật ít hơn thường ngày hoặc có thể sẽ không đăng chương mới, mong mọi người thông cảm và luôn ủng hộ cho sữa!Yêu mn nhiều

Lúc Trước bởi vì hận mình, cho nên tìm mọi cách trả thù mình, hiện tại trả thù xong rồi, lại bắt đầu hối hận?

Nhất định là như vậy!

Nếu không, cô ta không tưởng tượng ra lý do Phó Cảnh Ngộ lúc này ly dị.

Tô Lâm Hoan luôn cảm thấy mặt trời mỗi ngày mọc ở đằng Đông lặn ở đằng tây, đó cũng là vì cô ta.

Buổi tối, Diệp Phồn Tinh và Phó Cảnh Ngộ cơm nước xong, Phó Cảnh Ngộ lái xe đưa cô trở lại.

Diệp Phồn Tinh cởi đai an toàn ra, nói với Phó Cảnh Ngộ: "Hôm nay trễ lắm rồi, anh đi về trước đi, vất vả cho anh rồi."

Cô mở cửa xe chuẩn bị ra, nghe thấy Phó Cảnh Ngộ nói: "anh đưa em đi lên."

Diệp Phồn Tinh nhìn về phía anh, "Không cần đâu, em tự lên được."

"Em mới rời xa anh được bao lâu mà đã không nghe lời rồi, anh thật sự không yên tâm về em chút nào." Câu này thật ra chỉ là mượn cớ tiếp cận cô.

Ở trong mắt Phó Cảnh Ngộ, chỉ cần không phải là ở bên cạnh anh thì anh sẽ không yên tâm.

Huống chi hiện tại, cô lại một mình ở nơi này.

Diệp Phồn Tinh nghe xong, cười một tiếng, "Có cái gì không yên tâm? Trước khi biết anh lúc nào em chẳng một mình."

Cô độc lập đã quen rồi, cũng không cảm thấy đây là chuyện ghê gớm gì.

Phó Cảnh Ngộ xuống xe,nhất quyết bám đuôi "Đi thôi."

Nhìn bóng lưng của anh, cô không thể làm gì khác, chỉ có thể lẽo đẽo theo sau.

-

Lên trên nhà, Diệp Phồn Tinh cầm chìa khóa mở cửa, đứng ở cửa đổi dép.

Phó Cảnh Ngộ nhìn cô, âm thanh ôn nhu: "Đi ngủ sớm một chút, anh về đây."

Băn khoăn đến lập trường của Diệp Phồn Tinh, anh cũng không định mặt dày cùng vào trong nhà.

Diệp Phồn Tinh nhìn anh, sững sờ mà trả lời một câu, "ừ, anh về đi."

Anh rất cao, đứng ở chỗ này cơ hồ có thể chạm đầu vào khung cửa.

Trước khi đi, Phó Cảnh Ngộ đưa tay, xoa xoa đầu của cô, "Buổi tối chú ý an toàn, gặp chuyện gì cũng đừng mở cửa, có chuyện thì phải gọi điện thoại cho anh ngay."

"Ừm."

Anh đi rồi cô mới đổi giày vào cửa, đứng ở cửa sổ, mãi đến khi nhìn thấy anh lái xe rời đi mới vào trong.

Đây là ngày đầu tiên Diệp Phồn Tinh dọn ra ngoài, cô vốn cho rằng mình rất có năng lực thích ứng, không có cái gì không thích ứng được.

Nhưng mà tối nay, làm thế nào cô cũng không ngủ được.

Luôn cảm thấy giường quá trống trải, luôn cảm thấy... Bên cạnh không có anh.

Quen biết Phó Cảnh Ngộ cũng không bao lâu, nhưng cô lại phát hiện mình đã bị anh làm hư rồi. So với mình trước kia, yếu ớt vô cùng.

Nửa đêm, cô đi vào phòng vệ sinh.

Mở điện thoại lên, hơn hai giờ sáng. Chỉ có một tin nhắn duy nhất.

Tin nhắn Chỉ có hai chữ: Nhớ em.

Cơ hồ trong nháy mắt, nước mắt của Diệp Phồn Tinh liền lã chã rơi xuống, không thấy rõ màn hình điện thoại nữa.

-

Buổi sáng, Phó Cảnh Ngộ mới vừa thức dậy, vẫn còn đang rửa mặt, Tưởng Sâm liền tiến vào.

Hiện tại Diệp Phồn Tinh không còn ở đây, phòng của Phó Cảnh Ngộ Tưởng Sâm không cần phải để ý khi vào nữa

Phó Cảnh Ngộ hỏi: "Chuyện gì?"

Tưởng Sâm nhìn anh, nói: "Thủ Tục ly hôn của anh và Diệp Phồn Tinh anh định khi nào nộp lên tòa án giải quyết?"

Đến bây giờ, anh ta đã từ bỏ ý định can thiệp vào hôn nhân của hai người họ.

Không chấp nhận thì có thể làm gì?

Diệp Phồn Tinh cũng đã rời đi rồi.

Nghe nói tối hôm qua Phó Cảnh Ngộ vẫn còn cùng Diệp Phồn Tinh ăn cơm chung.

Vẫn còn có thể cùng nhau ăn cơm, có thể thấy người này vô tình như thế nào!

Trong lòng Tưởng Sâm rất bất mãn với Phó Cảnh Ngộ, nếu như người này không phải là ông chủ của mình, anh ta nhất định sẽ xả cho một trận vào mặt.

Bên mép Phó Cảnh Ngộ còn chưa rửa sạch kem đánh răng, nghe Tưởng Sâm nói xong, từ trong gương lườm Tưởng Sâm một cái, "Tôi nói muốn ly hôn với cô ấy lúc nào?"

Đuôi hồ ly của Ngộ đã chính thức lòi ra, like và bỏ phiếu để đón đọc các chương tiếp theo nhé!

Ps: Mọi người còn đọc được truyện không, Sữa nghe vài bạn nói truyện này bị gỡ khỏi app, nếu đọc được chương này thì nhớ cmt xuống dưới để sữa còn biết nhé!

À mà bắt đầu từ ngày mai sữa sẽ phải bước vào kì thi cuối kì vì vậy sữa sẽ cập nhật ít hơn thường ngày hoặc có thể sẽ không đăng chương mới, mong mọi người thông cảm và luôn ủng hộ cho sữa!

Yêu mn nhiều

Cả Đời Này Không Rời Xa Anh!Tác giả: Mạc Vân Trà SữaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha… Lúc Trước bởi vì hận mình, cho nên tìm mọi cách trả thù mình, hiện tại trả thù xong rồi, lại bắt đầu hối hận?Nhất định là như vậy!Nếu không, cô ta không tưởng tượng ra lý do Phó Cảnh Ngộ lúc này ly dị.Tô Lâm Hoan luôn cảm thấy mặt trời mỗi ngày mọc ở đằng Đông lặn ở đằng tây, đó cũng là vì cô ta.Buổi tối, Diệp Phồn Tinh và Phó Cảnh Ngộ cơm nước xong, Phó Cảnh Ngộ lái xe đưa cô trở lại.Diệp Phồn Tinh cởi đai an toàn ra, nói với Phó Cảnh Ngộ: "Hôm nay trễ lắm rồi, anh đi về trước đi, vất vả cho anh rồi."Cô mở cửa xe chuẩn bị ra, nghe thấy Phó Cảnh Ngộ nói: "anh đưa em đi lên."Diệp Phồn Tinh nhìn về phía anh, "Không cần đâu, em tự lên được.""Em mới rời xa anh được bao lâu mà đã không nghe lời rồi, anh thật sự không yên tâm về em chút nào." Câu này thật ra chỉ là mượn cớ tiếp cận cô.Ở trong mắt Phó Cảnh Ngộ, chỉ cần không phải là ở bên cạnh anh thì anh sẽ không yên tâm.Huống chi hiện tại, cô lại một mình ở nơi này.Diệp Phồn Tinh nghe xong, cười một tiếng, "Có cái gì không yên tâm? Trước khi biết anh lúc nào em chẳng một mình."Cô độc lập đã quen rồi, cũng không cảm thấy đây là chuyện ghê gớm gì.Phó Cảnh Ngộ xuống xe,nhất quyết bám đuôi "Đi thôi."Nhìn bóng lưng của anh, cô không thể làm gì khác, chỉ có thể lẽo đẽo theo sau.-Lên trên nhà, Diệp Phồn Tinh cầm chìa khóa mở cửa, đứng ở cửa đổi dép.Phó Cảnh Ngộ nhìn cô, âm thanh ôn nhu: "Đi ngủ sớm một chút, anh về đây."Băn khoăn đến lập trường của Diệp Phồn Tinh, anh cũng không định mặt dày cùng vào trong nhà.Diệp Phồn Tinh nhìn anh, sững sờ mà trả lời một câu, "ừ, anh về đi."Anh rất cao, đứng ở chỗ này cơ hồ có thể chạm đầu vào khung cửa.Trước khi đi, Phó Cảnh Ngộ đưa tay, xoa xoa đầu của cô, "Buổi tối chú ý an toàn, gặp chuyện gì cũng đừng mở cửa, có chuyện thì phải gọi điện thoại cho anh ngay.""Ừm."Anh đi rồi cô mới đổi giày vào cửa, đứng ở cửa sổ, mãi đến khi nhìn thấy anh lái xe rời đi mới vào trong.Đây là ngày đầu tiên Diệp Phồn Tinh dọn ra ngoài, cô vốn cho rằng mình rất có năng lực thích ứng, không có cái gì không thích ứng được.Nhưng mà tối nay, làm thế nào cô cũng không ngủ được.Luôn cảm thấy giường quá trống trải, luôn cảm thấy... Bên cạnh không có anh.Quen biết Phó Cảnh Ngộ cũng không bao lâu, nhưng cô lại phát hiện mình đã bị anh làm hư rồi. So với mình trước kia, yếu ớt vô cùng.Nửa đêm, cô đi vào phòng vệ sinh.Mở điện thoại lên, hơn hai giờ sáng. Chỉ có một tin nhắn duy nhất.Tin nhắn Chỉ có hai chữ: Nhớ em.Cơ hồ trong nháy mắt, nước mắt của Diệp Phồn Tinh liền lã chã rơi xuống, không thấy rõ màn hình điện thoại nữa.-Buổi sáng, Phó Cảnh Ngộ mới vừa thức dậy, vẫn còn đang rửa mặt, Tưởng Sâm liền tiến vào.Hiện tại Diệp Phồn Tinh không còn ở đây, phòng của Phó Cảnh Ngộ Tưởng Sâm không cần phải để ý khi vào nữaPhó Cảnh Ngộ hỏi: "Chuyện gì?"Tưởng Sâm nhìn anh, nói: "Thủ Tục ly hôn của anh và Diệp Phồn Tinh anh định khi nào nộp lên tòa án giải quyết?"Đến bây giờ, anh ta đã từ bỏ ý định can thiệp vào hôn nhân của hai người họ.Không chấp nhận thì có thể làm gì?Diệp Phồn Tinh cũng đã rời đi rồi.Nghe nói tối hôm qua Phó Cảnh Ngộ vẫn còn cùng Diệp Phồn Tinh ăn cơm chung.Vẫn còn có thể cùng nhau ăn cơm, có thể thấy người này vô tình như thế nào!Trong lòng Tưởng Sâm rất bất mãn với Phó Cảnh Ngộ, nếu như người này không phải là ông chủ của mình, anh ta nhất định sẽ xả cho một trận vào mặt.Bên mép Phó Cảnh Ngộ còn chưa rửa sạch kem đánh răng, nghe Tưởng Sâm nói xong, từ trong gương lườm Tưởng Sâm một cái, "Tôi nói muốn ly hôn với cô ấy lúc nào?"Đuôi hồ ly của Ngộ đã chính thức lòi ra, like và bỏ phiếu để đón đọc các chương tiếp theo nhé!Ps: Mọi người còn đọc được truyện không, Sữa nghe vài bạn nói truyện này bị gỡ khỏi app, nếu đọc được chương này thì nhớ cmt xuống dưới để sữa còn biết nhé!À mà bắt đầu từ ngày mai sữa sẽ phải bước vào kì thi cuối kì vì vậy sữa sẽ cập nhật ít hơn thường ngày hoặc có thể sẽ không đăng chương mới, mong mọi người thông cảm và luôn ủng hộ cho sữa!Yêu mn nhiều

Chương 535: Tin nhắn lúc nửa đêm!