Thành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha…
Chương 546: Thằng hâm này đầu óc bị hỏng rồi à!
Cả Đời Này Không Rời Xa Anh!Tác giả: Mạc Vân Trà SữaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha… Thấy bà Phó lạnh nhạt trở mặt, Diệp Phồn Tinh có chút lúng túng.Dì Ngô nhắc nhở nói: "Phải gọi mẹ chứ, sao lại gọi là bác gái? Bà chủ coi cháu như con gái ruột cơ mà. Coi như bây giờ cháu với Cảnh Ngộ đã ly hôn, nhưng vẫn là người một nhà cơ mà."Huống chi, còn không phải là ly hôn thật! Nhưng câu cuối này dì Ngô chỉ nghĩ thầm trong bụng không nói ra.Diệp Phồn Tinh bất đắc dĩ đổi lại, "Mẹ ạ."Nghe đến đó, bà Phó mới cười một tiếng, "Vào đi thôi."Quản gia nói với Diệp Phồn Tinh: "Những ngày qua bà chủ vì chuyện cháu và Cảnh Ngộ ly dị vô cùng lo lắng, bây giờ thấy cháu trở lại mới cười được đấy, nhìn là biết bà chủ thương cháu nhiều như thế nào."Diệp Phồn Tinh nhìn bà Phó,cảm động nói, "Cảm ơn mẹ tốt tốt với con như vậy."Cô thật sự không biết mình phải làm như thế nào để hồi báo.Nhớ tới mình bây giờ cùng Phó Cảnh Ngộ ly hôn, phụ lòng bà Phó, Diệp Phồn Tinh cảm thấy rất áy náy.Dù sao bà Phó còn mong đợi cô và anh sinh con.Cũng không biết, còn có thể có ngày đó hay không?Bà Phó nghe xong nói: "Đi ra ngoài có mấy ngày mà đã khách sáo với người nhà như thế rồi?"Câu "Người nhà" này, nghe ra rất mà đau khổ trong lòng.Diệp Phồn Tinh ngồi xuống ghế sa lon, cười nói: "con sẽ không khách sáo nữa."Cô và Phó trò chuyện một hồi, nhìn thấy Cố Vũ Trạch từ trên phòng đi xuống.Tối hôm qua hắn bị bệnh, hôm nay không đi học, nhìn thấy Diệp Phồn Tinh xuất hiện ở trong nhà, không nhịn được dừng một chút.Lúc trước cô vẫn là mợ của hắn, hắn không dám nhìn thêm một chút.Nhưng bây giờ, cô và cậu ly dị rồi.Như thế, liền chứng minh, hắn vẫn còn có cơ hội, đúng không?Bà Phó nhìn thấy Cố Vũ Trạch, quan tâm nói: "Làm sao lại xuống rồi hả?"Mặc dù trong nhà có thêm Diệp Phồn Tinh,sự yêu chiều của bà Phó đối với Cố Vũ Trạch có bị phân đi một chút, nhưng lúc Cố Vũ Trạch bị bệnh, bà Phó vẫn rất quan tâm đến hắn."Cháu muốn xuống đi lại một chút." Cố Vũ Trạch đi tới, bà Phó nắm sờ trán hắn, "Còn hơi nóng, đợi lát nữa ăn thêm gì rồi hẵng uống thuốc.""Vâng ạ." Ánh mắt của Cố Vũ Trạch rơi vào trên người của Diệp Phồn Tinh, biểu cảm ôn nhu.Diệp Phồn Tinh nhìn sang chỗ khác, không buồn nhìn Cố Vũ Trạch.Mặc dù có và Phó Cảnh Ngộ đã ly hôn, nhưng cũng chẳng liên quan gì đến Cố Vũ Trạch cả.Coi như sau này không quay lại với Phó Cảnh Ngộ nữa, cũng sẽ không dính líu quan hệ với Cố Vũ Trạch.Người nhà đều tốt với cô như vậy, nếu như cô và Cố Vũ Trạch có cái gì, bà Phó chẳng phải sẽ đau lòng lắm sao?Cố Vũ Trạch thấy cô không nhìn mình, ánh mắt lại càng thêm không chút kiêng kỵ.Bà Phó có điện thoại, tạm thời đi ra ngoài.Cố Vũ Trạch nhìn Diệp Phồn Tinh, nói: "Em có sao không?""Tôi ổn vô cùng." Diệp Phồn Tinh nhìn Cố Vũ Trạch một cái, "Ngược lại là cậu, tôi nhìn cậu như vậy, vẫn là đi nghỉ trước đi."Thân mình còn lỡ không xong còn muốn quản người khác?"Em đang quan tâm tôi sao?"Nghe thấy Diệp Phồn Tinh bảo mình đi nghỉ ngơi, hắn đương nhiên cảm thấy cô là đang quan tâm hắn.Diệp Phồn Tinh: "..."Thằng hâm này não khả năng có vấn đề rồi?Hắn nghe không thấy giọng cô rất lạnh nhạt sao?Cố Vũ Trạch đứng lên, nói: "Anh đi nghỉ ngơi ngay đây."Nhìn trông có vẻ rất hưởng thụ."..."Mình ly dị mà Cố Vũ Trạch vui đến như thế sao?-Buổi chiều, Diệp Phồn Tinh học xong, cùng Tô Tề đi gặp nhà đầu tư.Cô muốn thành lập công ty của mình, ở nơi này lúc trước muốn kéo vài nhà đầu tư.Nhà đầu tư là Tô Tề giúp cô tìm, mang cô đi gặp những người kia.Kết quả mới vừa vào cửa, Diệp Phồn Tinh liền thấy Hồ Tiểu Tri ngồi ở đại sảnh, giống như là đang chờ người.Mn đoán xem con Tri mỏ nhọn này lại định bày trò gì nào. Mau like và bỏ phiếu để đọc chương tiếp theo ngay nào!
Thấy bà Phó lạnh nhạt trở mặt, Diệp Phồn Tinh có chút lúng túng.
Dì Ngô nhắc nhở nói: "Phải gọi mẹ chứ, sao lại gọi là bác gái? Bà chủ coi cháu như con gái ruột cơ mà. Coi như bây giờ cháu với Cảnh Ngộ đã ly hôn, nhưng vẫn là người một nhà cơ mà."
Huống chi, còn không phải là ly hôn thật! Nhưng câu cuối này dì Ngô chỉ nghĩ thầm trong bụng không nói ra.
Diệp Phồn Tinh bất đắc dĩ đổi lại, "Mẹ ạ."
Nghe đến đó, bà Phó mới cười một tiếng, "Vào đi thôi."
Quản gia nói với Diệp Phồn Tinh: "Những ngày qua bà chủ vì chuyện cháu và Cảnh Ngộ ly dị vô cùng lo lắng, bây giờ thấy cháu trở lại mới cười được đấy, nhìn là biết bà chủ thương cháu nhiều như thế nào."
Diệp Phồn Tinh nhìn bà Phó,cảm động nói, "Cảm ơn mẹ tốt tốt với con như vậy."
Cô thật sự không biết mình phải làm như thế nào để hồi báo.
Nhớ tới mình bây giờ cùng Phó Cảnh Ngộ ly hôn, phụ lòng bà Phó, Diệp Phồn Tinh cảm thấy rất áy náy.
Dù sao bà Phó còn mong đợi cô và anh sinh con.
Cũng không biết, còn có thể có ngày đó hay không?
Bà Phó nghe xong nói: "Đi ra ngoài có mấy ngày mà đã khách sáo với người nhà như thế rồi?"
Câu "Người nhà" này, nghe ra rất mà đau khổ trong lòng.
Diệp Phồn Tinh ngồi xuống ghế sa lon, cười nói: "con sẽ không khách sáo nữa."
Cô và Phó trò chuyện một hồi, nhìn thấy Cố Vũ Trạch từ trên phòng đi xuống.
Tối hôm qua hắn bị bệnh, hôm nay không đi học, nhìn thấy Diệp Phồn Tinh xuất hiện ở trong nhà, không nhịn được dừng một chút.
Lúc trước cô vẫn là mợ của hắn, hắn không dám nhìn thêm một chút.
Nhưng bây giờ, cô và cậu ly dị rồi.
Như thế, liền chứng minh, hắn vẫn còn có cơ hội, đúng không?
Bà Phó nhìn thấy Cố Vũ Trạch, quan tâm nói: "Làm sao lại xuống rồi hả?"
Mặc dù trong nhà có thêm Diệp Phồn Tinh,sự yêu chiều của bà Phó đối với Cố Vũ Trạch có bị phân đi một chút, nhưng lúc Cố Vũ Trạch bị bệnh, bà Phó vẫn rất quan tâm đến hắn.
"Cháu muốn xuống đi lại một chút." Cố Vũ Trạch đi tới, bà Phó nắm sờ trán hắn, "Còn hơi nóng, đợi lát nữa ăn thêm gì rồi hẵng uống thuốc."
"Vâng ạ." Ánh mắt của Cố Vũ Trạch rơi vào trên người của Diệp Phồn Tinh, biểu cảm ôn nhu.
Diệp Phồn Tinh nhìn sang chỗ khác, không buồn nhìn Cố Vũ Trạch.
Mặc dù có và Phó Cảnh Ngộ đã ly hôn, nhưng cũng chẳng liên quan gì đến Cố Vũ Trạch cả.
Coi như sau này không quay lại với Phó Cảnh Ngộ nữa, cũng sẽ không dính líu quan hệ với Cố Vũ Trạch.
Người nhà đều tốt với cô như vậy, nếu như cô và Cố Vũ Trạch có cái gì, bà Phó chẳng phải sẽ đau lòng lắm sao?
Cố Vũ Trạch thấy cô không nhìn mình, ánh mắt lại càng thêm không chút kiêng kỵ.
Bà Phó có điện thoại, tạm thời đi ra ngoài.
Cố Vũ Trạch nhìn Diệp Phồn Tinh, nói: "Em có sao không?"
"Tôi ổn vô cùng." Diệp Phồn Tinh nhìn Cố Vũ Trạch một cái, "Ngược lại là cậu, tôi nhìn cậu như vậy, vẫn là đi nghỉ trước đi."
Thân mình còn lỡ không xong còn muốn quản người khác?
"Em đang quan tâm tôi sao?"
Nghe thấy Diệp Phồn Tinh bảo mình đi nghỉ ngơi, hắn đương nhiên cảm thấy cô là đang quan tâm hắn.
Diệp Phồn Tinh: "..."
Thằng hâm này não khả năng có vấn đề rồi?
Hắn nghe không thấy giọng cô rất lạnh nhạt sao?
Cố Vũ Trạch đứng lên, nói: "Anh đi nghỉ ngơi ngay đây."
Nhìn trông có vẻ rất hưởng thụ.
"..."
Mình ly dị mà Cố Vũ Trạch vui đến như thế sao?
-
Buổi chiều, Diệp Phồn Tinh học xong, cùng Tô Tề đi gặp nhà đầu tư.
Cô muốn thành lập công ty của mình, ở nơi này lúc trước muốn kéo vài nhà đầu tư.
Nhà đầu tư là Tô Tề giúp cô tìm, mang cô đi gặp những người kia.
Kết quả mới vừa vào cửa, Diệp Phồn Tinh liền thấy Hồ Tiểu Tri ngồi ở đại sảnh, giống như là đang chờ người.
Mn đoán xem con Tri mỏ nhọn này lại định bày trò gì nào. Mau like và bỏ phiếu để đọc chương tiếp theo ngay nào!
Cả Đời Này Không Rời Xa Anh!Tác giả: Mạc Vân Trà SữaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha… Thấy bà Phó lạnh nhạt trở mặt, Diệp Phồn Tinh có chút lúng túng.Dì Ngô nhắc nhở nói: "Phải gọi mẹ chứ, sao lại gọi là bác gái? Bà chủ coi cháu như con gái ruột cơ mà. Coi như bây giờ cháu với Cảnh Ngộ đã ly hôn, nhưng vẫn là người một nhà cơ mà."Huống chi, còn không phải là ly hôn thật! Nhưng câu cuối này dì Ngô chỉ nghĩ thầm trong bụng không nói ra.Diệp Phồn Tinh bất đắc dĩ đổi lại, "Mẹ ạ."Nghe đến đó, bà Phó mới cười một tiếng, "Vào đi thôi."Quản gia nói với Diệp Phồn Tinh: "Những ngày qua bà chủ vì chuyện cháu và Cảnh Ngộ ly dị vô cùng lo lắng, bây giờ thấy cháu trở lại mới cười được đấy, nhìn là biết bà chủ thương cháu nhiều như thế nào."Diệp Phồn Tinh nhìn bà Phó,cảm động nói, "Cảm ơn mẹ tốt tốt với con như vậy."Cô thật sự không biết mình phải làm như thế nào để hồi báo.Nhớ tới mình bây giờ cùng Phó Cảnh Ngộ ly hôn, phụ lòng bà Phó, Diệp Phồn Tinh cảm thấy rất áy náy.Dù sao bà Phó còn mong đợi cô và anh sinh con.Cũng không biết, còn có thể có ngày đó hay không?Bà Phó nghe xong nói: "Đi ra ngoài có mấy ngày mà đã khách sáo với người nhà như thế rồi?"Câu "Người nhà" này, nghe ra rất mà đau khổ trong lòng.Diệp Phồn Tinh ngồi xuống ghế sa lon, cười nói: "con sẽ không khách sáo nữa."Cô và Phó trò chuyện một hồi, nhìn thấy Cố Vũ Trạch từ trên phòng đi xuống.Tối hôm qua hắn bị bệnh, hôm nay không đi học, nhìn thấy Diệp Phồn Tinh xuất hiện ở trong nhà, không nhịn được dừng một chút.Lúc trước cô vẫn là mợ của hắn, hắn không dám nhìn thêm một chút.Nhưng bây giờ, cô và cậu ly dị rồi.Như thế, liền chứng minh, hắn vẫn còn có cơ hội, đúng không?Bà Phó nhìn thấy Cố Vũ Trạch, quan tâm nói: "Làm sao lại xuống rồi hả?"Mặc dù trong nhà có thêm Diệp Phồn Tinh,sự yêu chiều của bà Phó đối với Cố Vũ Trạch có bị phân đi một chút, nhưng lúc Cố Vũ Trạch bị bệnh, bà Phó vẫn rất quan tâm đến hắn."Cháu muốn xuống đi lại một chút." Cố Vũ Trạch đi tới, bà Phó nắm sờ trán hắn, "Còn hơi nóng, đợi lát nữa ăn thêm gì rồi hẵng uống thuốc.""Vâng ạ." Ánh mắt của Cố Vũ Trạch rơi vào trên người của Diệp Phồn Tinh, biểu cảm ôn nhu.Diệp Phồn Tinh nhìn sang chỗ khác, không buồn nhìn Cố Vũ Trạch.Mặc dù có và Phó Cảnh Ngộ đã ly hôn, nhưng cũng chẳng liên quan gì đến Cố Vũ Trạch cả.Coi như sau này không quay lại với Phó Cảnh Ngộ nữa, cũng sẽ không dính líu quan hệ với Cố Vũ Trạch.Người nhà đều tốt với cô như vậy, nếu như cô và Cố Vũ Trạch có cái gì, bà Phó chẳng phải sẽ đau lòng lắm sao?Cố Vũ Trạch thấy cô không nhìn mình, ánh mắt lại càng thêm không chút kiêng kỵ.Bà Phó có điện thoại, tạm thời đi ra ngoài.Cố Vũ Trạch nhìn Diệp Phồn Tinh, nói: "Em có sao không?""Tôi ổn vô cùng." Diệp Phồn Tinh nhìn Cố Vũ Trạch một cái, "Ngược lại là cậu, tôi nhìn cậu như vậy, vẫn là đi nghỉ trước đi."Thân mình còn lỡ không xong còn muốn quản người khác?"Em đang quan tâm tôi sao?"Nghe thấy Diệp Phồn Tinh bảo mình đi nghỉ ngơi, hắn đương nhiên cảm thấy cô là đang quan tâm hắn.Diệp Phồn Tinh: "..."Thằng hâm này não khả năng có vấn đề rồi?Hắn nghe không thấy giọng cô rất lạnh nhạt sao?Cố Vũ Trạch đứng lên, nói: "Anh đi nghỉ ngơi ngay đây."Nhìn trông có vẻ rất hưởng thụ."..."Mình ly dị mà Cố Vũ Trạch vui đến như thế sao?-Buổi chiều, Diệp Phồn Tinh học xong, cùng Tô Tề đi gặp nhà đầu tư.Cô muốn thành lập công ty của mình, ở nơi này lúc trước muốn kéo vài nhà đầu tư.Nhà đầu tư là Tô Tề giúp cô tìm, mang cô đi gặp những người kia.Kết quả mới vừa vào cửa, Diệp Phồn Tinh liền thấy Hồ Tiểu Tri ngồi ở đại sảnh, giống như là đang chờ người.Mn đoán xem con Tri mỏ nhọn này lại định bày trò gì nào. Mau like và bỏ phiếu để đọc chương tiếp theo ngay nào!