Thành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha…

Chương 588: Bạn bè của Phó Cảnh Ngộ

Cả Đời Này Không Rời Xa Anh!Tác giả: Mạc Vân Trà SữaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha… Cho tới bây giờ mới dám xác định là Phó Cảnh Ngộ tới thật.Mấy người cũng không đoái hoài tới đánh bài, toàn bộ đứng lên.Cửa phòng mở ra, người phục vụ mặc áo dài màu đỏ dẫn đường đi vào trước, dùng tay làm dấu mời, sau đó liền thấy Phó Cảnh Ngộ tiến vào, bên cạnh còn dắt một cô gái.Cô bé bên cạnh cao tầm 1m65, môi đỏ răng trắng, trong sáng thanh thuần, nép vào lòng Phó Cảnh Ngộ.Ánh mắt của Ngôn Triết rơi vào trên người Diệp Phồn Tinh, đôi mắt của cô vô cùng trong trẻo, thấy khoảnh khắc nhìn thấy cô, trong đầu anh ta chỉ có một hình ảnh duy nhất: Thiên sứ Lạc đường.( Haizzz, cuối cùng nam phụ thực thụ cũng lên sàn rồi, đây gọi là uống nhầm một ánh mắt, cơn say theo cả đời trong truyền thuyết đây mà)Cô không giống Tô Lâm Hoan khi lần đầu tiên ra mắt mọi người làm cho người ta cực độ chói mắt. Nhưng trên người cô lại có một loại khí chất thoát tục thanh cao, thu hút mọi ánh nhìn.Bọn họ cũng nhìn ra được, cô bé này vô cùng đặc biệt, khác hẳn nhưng người phụ nữ từng xuất hiện trong thế giới của bọn họ.Những người phụ nữ kia đều là những đóa hoa nuôi trong nhà kính. Nhưng mà trên người Diệp Phồn Tinh, lại hoàn toàn không có loại cảm giác đó.Thế cho nên càng làm cho người ta khắc sâu ấn tượng."Lão đại, đã lâu không gặp." Trong đám anh em cây khế, Phó Cảnh Ngộ là người đứng đầu, cho nên mọi người đều gọi anh là lão đại.Từ khi Phó Cảnh Ngộ xảy ra chuyện, trở về ẩn cư tại thành phố A, giống như cùng bên này cắt đứt quan hệ.Nhiều lần, bọn họ muốn đi tới thăm anh nhưng đều bị Ngôn Triết ngăn cản.Bởi vì khi đó Phó Cảnh Ngộ thật sự không muốn gặp bất cứ ai.Bây giờ lại nhìn thấy anh, mọi người đều rất cảm động.Họ cảm thấy lão đại hô mưa gọi gió của bọn họ đã trở lại rồi!Phó Cảnh Ngộ dương khóe miệng lên, cười đáp "Đã lâu không gặp."Có hai người đi tới, nhiệt tình bá vai bá cổ Phó Cảnh Ngộ, " Chúng tôi nhớ cậu chết đi được."Ngôn Triết vừa thấy vậy,sởn da gà mà tách họ ra, "Đủ rồi đấy, bạn gái người ta còn ở bên cạnh kia kìa."Bọn họ đều không biết thân phận của Diệp Phồn Tinh, nghe nói Phó Cảnh Ngộ ly hôn, cũng chưa gặp mặt " cô vợ cũ" kia bao giờ.Bây giờ thấy Diệp Phồn Tinh, còn tưởng rằng đây là người phụ nữ sau khi ly dị anh mới quen.Có người nhìn Diệp Phồn Tinh, trêu ghẹo nói: " Đúng là chuyện lạ đời đấy, lúc trước không phải cậu không thích tiếp xúc với phụ nữ sao, ngay cả vợ chưa cưới còn chẳng thèm đoái hoài, không nghĩ tới bây giờ lại còn chủ động mang theo bạn gái tới đây."Lúc trước, khi Phó Cảnh Ngộ và Tô Lâm Hoan đính hôn, lúc tới tham gia các cuộc tụ hội chưa bao giờ mang theo Tô Lâm Hoan, ngược lại đều là Tô Lâm Hoan tìm cơ hội bám theo.Cô ta là một người phụ nữ khôn khéo, coi như Phó Cảnh Ngộ lãnh đạm đối với cô ta, cô ta cũng sẽ để cho mình hoàn toàn hòa tan vào trong thế giới của anh.Giờ phút này, lúc mọi người nói chuyện, hoàn toàn quên rằng Tô Lâm Hoan cũng ở tại chỗ này.Ngay từ lúc Diệp Phồn Tinh xuất hiện, cả người Tô Lâm Hoan liền rơi vào trạng thái tan vỡ.Cô ta nghe nói Phó Cảnh Ngộ mang bạn gái tới, nhưng làm sao cũng không nghĩ tới,người bạn gái Phó Cảnh Ngộ mang tới này, lại là Diệp Phồn Tinh.Lúc mình còn là vợ chưa cưới của Phó Cảnh Ngộ, anh chưa chủ động mang mình tới những buổi tụ tập như thế này, lại không nghĩ rằng, anh lại có thể mang theo Diệp Phồn Tinh tới.Cũng không biết Diệp Phồn Tinh có gì đáng giá để Phó Cảnh Ngộ phải lưu tâm như thế này!Diệp Phồn Tinh đứng ở bên cạnh Phó Cảnh Ngộ, nghe mọi người nhắc tới mình, trên mặt luôn mỉm cười lịch sự.Cô vốn cho rằng Phó Cảnh Ngộ là người rất cô đơn, không nghĩ rằng anh lại có nhiều bạn bè như vậy.Có người tò mò hỏi: "Không biết chị dâu xưng hô như thế nào?"Phó Cảnh Ngộ nhìn Diệp Phồn Tinh, ánh mắt giống như là đang khích lệ, Diệp Phồn Tinh đánh bạo giới thiệu tên của mình: " Xin chào mọi người, tôi tên là Diệp Phồn Tỉnh, là bạn gái của Phó Cảnh Ngộ.""Cái tên này sao nghe quen thế nhỉ." Mọi người có chút tò mò nói.Không để mọi người phải đoán già đoán non nữa, nam phụ trong truyền thuyết, cũng tức là cây hoa đào cổ thụ sắp sửa và chính thức soán ngôi của Cố Vũ Trạch chính là Ngôn Triết. Hứa hẹn đây sẽ là một nhân vật tạo nên mưa máu gió tanh của câu chuyện, còn vì sao nhân vật này lại trồng hoa đào với Phồn Tinh thì hãy đón đọc diễn biến tiếp theo của câu chuyện nhé!(E hèm) Đừng quên like và bỏ phiếu cho Sữa đáng yêu và chăm chỉ nhé!

Cho tới bây giờ mới dám xác định là Phó Cảnh Ngộ tới thật.

Mấy người cũng không đoái hoài tới đánh bài, toàn bộ đứng lên.

Cửa phòng mở ra, người phục vụ mặc áo dài màu đỏ dẫn đường đi vào trước, dùng tay làm dấu mời, sau đó liền thấy Phó Cảnh Ngộ tiến vào, bên cạnh còn dắt một cô gái.

Cô bé bên cạnh cao tầm 1m65, môi đỏ răng trắng, trong sáng thanh thuần, nép vào lòng Phó Cảnh Ngộ.

Ánh mắt của Ngôn Triết rơi vào trên người Diệp Phồn Tinh, đôi mắt của cô vô cùng trong trẻo, thấy khoảnh khắc nhìn thấy cô, trong đầu anh ta chỉ có một hình ảnh duy nhất: Thiên sứ Lạc đường.

( Haizzz, cuối cùng nam phụ thực thụ cũng lên sàn rồi, đây gọi là uống nhầm một ánh mắt, cơn say theo cả đời trong truyền thuyết đây mà)

Cô không giống Tô Lâm Hoan khi lần đầu tiên ra mắt mọi người làm cho người ta cực độ chói mắt. Nhưng trên người cô lại có một loại khí chất thoát tục thanh cao, thu hút mọi ánh nhìn.

Bọn họ cũng nhìn ra được, cô bé này vô cùng đặc biệt, khác hẳn nhưng người phụ nữ từng xuất hiện trong thế giới của bọn họ.

Những người phụ nữ kia đều là những đóa hoa nuôi trong nhà kính. Nhưng mà trên người Diệp Phồn Tinh, lại hoàn toàn không có loại cảm giác đó.

Thế cho nên càng làm cho người ta khắc sâu ấn tượng.

"Lão đại, đã lâu không gặp." Trong đám anh em cây khế, Phó Cảnh Ngộ là người đứng đầu, cho nên mọi người đều gọi anh là lão đại.

Từ khi Phó Cảnh Ngộ xảy ra chuyện, trở về ẩn cư tại thành phố A, giống như cùng bên này cắt đứt quan hệ.

Nhiều lần, bọn họ muốn đi tới thăm anh nhưng đều bị Ngôn Triết ngăn cản.

Bởi vì khi đó Phó Cảnh Ngộ thật sự không muốn gặp bất cứ ai.

Bây giờ lại nhìn thấy anh, mọi người đều rất cảm động.

Họ cảm thấy lão đại hô mưa gọi gió của bọn họ đã trở lại rồi!

Phó Cảnh Ngộ dương khóe miệng lên, cười đáp "Đã lâu không gặp."

Có hai người đi tới, nhiệt tình bá vai bá cổ Phó Cảnh Ngộ, " Chúng tôi nhớ cậu chết đi được."

Ngôn Triết vừa thấy vậy,sởn da gà mà tách họ ra, "Đủ rồi đấy, bạn gái người ta còn ở bên cạnh kia kìa."

Bọn họ đều không biết thân phận của Diệp Phồn Tinh, nghe nói Phó Cảnh Ngộ ly hôn, cũng chưa gặp mặt " cô vợ cũ" kia bao giờ.

Bây giờ thấy Diệp Phồn Tinh, còn tưởng rằng đây là người phụ nữ sau khi ly dị anh mới quen.

Có người nhìn Diệp Phồn Tinh, trêu ghẹo nói: " Đúng là chuyện lạ đời đấy, lúc trước không phải cậu không thích tiếp xúc với phụ nữ sao, ngay cả vợ chưa cưới còn chẳng thèm đoái hoài, không nghĩ tới bây giờ lại còn chủ động mang theo bạn gái tới đây."

Lúc trước, khi Phó Cảnh Ngộ và Tô Lâm Hoan đính hôn, lúc tới tham gia các cuộc tụ hội chưa bao giờ mang theo Tô Lâm Hoan, ngược lại đều là Tô Lâm Hoan tìm cơ hội bám theo.

Cô ta là một người phụ nữ khôn khéo, coi như Phó Cảnh Ngộ lãnh đạm đối với cô ta, cô ta cũng sẽ để cho mình hoàn toàn hòa tan vào trong thế giới của anh.

Giờ phút này, lúc mọi người nói chuyện, hoàn toàn quên rằng Tô Lâm Hoan cũng ở tại chỗ này.

Ngay từ lúc Diệp Phồn Tinh xuất hiện, cả người Tô Lâm Hoan liền rơi vào trạng thái tan vỡ.

Cô ta nghe nói Phó Cảnh Ngộ mang bạn gái tới, nhưng làm sao cũng không nghĩ tới,người bạn gái Phó Cảnh Ngộ mang tới này, lại là Diệp Phồn Tinh.

Lúc mình còn là vợ chưa cưới của Phó Cảnh Ngộ, anh chưa chủ động mang mình tới những buổi tụ tập như thế này, lại không nghĩ rằng, anh lại có thể mang theo Diệp Phồn Tinh tới.

Cũng không biết Diệp Phồn Tinh có gì đáng giá để Phó Cảnh Ngộ phải lưu tâm như thế này!

Diệp Phồn Tinh đứng ở bên cạnh Phó Cảnh Ngộ, nghe mọi người nhắc tới mình, trên mặt luôn mỉm cười lịch sự.

Cô vốn cho rằng Phó Cảnh Ngộ là người rất cô đơn, không nghĩ rằng anh lại có nhiều bạn bè như vậy.

Có người tò mò hỏi: "Không biết chị dâu xưng hô như thế nào?"

Phó Cảnh Ngộ nhìn Diệp Phồn Tinh, ánh mắt giống như là đang khích lệ, Diệp Phồn Tinh đánh bạo giới thiệu tên của mình: " Xin chào mọi người, tôi tên là Diệp Phồn Tỉnh, là bạn gái của Phó Cảnh Ngộ."

"Cái tên này sao nghe quen thế nhỉ." Mọi người có chút tò mò nói.

Không để mọi người phải đoán già đoán non nữa, nam phụ trong truyền thuyết, cũng tức là cây hoa đào cổ thụ sắp sửa và chính thức soán ngôi của Cố Vũ Trạch chính là Ngôn Triết. Hứa hẹn đây sẽ là một nhân vật tạo nên mưa máu gió tanh của câu chuyện, còn vì sao nhân vật này lại trồng hoa đào với Phồn Tinh thì hãy đón đọc diễn biến tiếp theo của câu chuyện nhé!

(E hèm) Đừng quên like và bỏ phiếu cho Sữa đáng yêu và chăm chỉ nhé!

Cả Đời Này Không Rời Xa Anh!Tác giả: Mạc Vân Trà SữaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha… Cho tới bây giờ mới dám xác định là Phó Cảnh Ngộ tới thật.Mấy người cũng không đoái hoài tới đánh bài, toàn bộ đứng lên.Cửa phòng mở ra, người phục vụ mặc áo dài màu đỏ dẫn đường đi vào trước, dùng tay làm dấu mời, sau đó liền thấy Phó Cảnh Ngộ tiến vào, bên cạnh còn dắt một cô gái.Cô bé bên cạnh cao tầm 1m65, môi đỏ răng trắng, trong sáng thanh thuần, nép vào lòng Phó Cảnh Ngộ.Ánh mắt của Ngôn Triết rơi vào trên người Diệp Phồn Tinh, đôi mắt của cô vô cùng trong trẻo, thấy khoảnh khắc nhìn thấy cô, trong đầu anh ta chỉ có một hình ảnh duy nhất: Thiên sứ Lạc đường.( Haizzz, cuối cùng nam phụ thực thụ cũng lên sàn rồi, đây gọi là uống nhầm một ánh mắt, cơn say theo cả đời trong truyền thuyết đây mà)Cô không giống Tô Lâm Hoan khi lần đầu tiên ra mắt mọi người làm cho người ta cực độ chói mắt. Nhưng trên người cô lại có một loại khí chất thoát tục thanh cao, thu hút mọi ánh nhìn.Bọn họ cũng nhìn ra được, cô bé này vô cùng đặc biệt, khác hẳn nhưng người phụ nữ từng xuất hiện trong thế giới của bọn họ.Những người phụ nữ kia đều là những đóa hoa nuôi trong nhà kính. Nhưng mà trên người Diệp Phồn Tinh, lại hoàn toàn không có loại cảm giác đó.Thế cho nên càng làm cho người ta khắc sâu ấn tượng."Lão đại, đã lâu không gặp." Trong đám anh em cây khế, Phó Cảnh Ngộ là người đứng đầu, cho nên mọi người đều gọi anh là lão đại.Từ khi Phó Cảnh Ngộ xảy ra chuyện, trở về ẩn cư tại thành phố A, giống như cùng bên này cắt đứt quan hệ.Nhiều lần, bọn họ muốn đi tới thăm anh nhưng đều bị Ngôn Triết ngăn cản.Bởi vì khi đó Phó Cảnh Ngộ thật sự không muốn gặp bất cứ ai.Bây giờ lại nhìn thấy anh, mọi người đều rất cảm động.Họ cảm thấy lão đại hô mưa gọi gió của bọn họ đã trở lại rồi!Phó Cảnh Ngộ dương khóe miệng lên, cười đáp "Đã lâu không gặp."Có hai người đi tới, nhiệt tình bá vai bá cổ Phó Cảnh Ngộ, " Chúng tôi nhớ cậu chết đi được."Ngôn Triết vừa thấy vậy,sởn da gà mà tách họ ra, "Đủ rồi đấy, bạn gái người ta còn ở bên cạnh kia kìa."Bọn họ đều không biết thân phận của Diệp Phồn Tinh, nghe nói Phó Cảnh Ngộ ly hôn, cũng chưa gặp mặt " cô vợ cũ" kia bao giờ.Bây giờ thấy Diệp Phồn Tinh, còn tưởng rằng đây là người phụ nữ sau khi ly dị anh mới quen.Có người nhìn Diệp Phồn Tinh, trêu ghẹo nói: " Đúng là chuyện lạ đời đấy, lúc trước không phải cậu không thích tiếp xúc với phụ nữ sao, ngay cả vợ chưa cưới còn chẳng thèm đoái hoài, không nghĩ tới bây giờ lại còn chủ động mang theo bạn gái tới đây."Lúc trước, khi Phó Cảnh Ngộ và Tô Lâm Hoan đính hôn, lúc tới tham gia các cuộc tụ hội chưa bao giờ mang theo Tô Lâm Hoan, ngược lại đều là Tô Lâm Hoan tìm cơ hội bám theo.Cô ta là một người phụ nữ khôn khéo, coi như Phó Cảnh Ngộ lãnh đạm đối với cô ta, cô ta cũng sẽ để cho mình hoàn toàn hòa tan vào trong thế giới của anh.Giờ phút này, lúc mọi người nói chuyện, hoàn toàn quên rằng Tô Lâm Hoan cũng ở tại chỗ này.Ngay từ lúc Diệp Phồn Tinh xuất hiện, cả người Tô Lâm Hoan liền rơi vào trạng thái tan vỡ.Cô ta nghe nói Phó Cảnh Ngộ mang bạn gái tới, nhưng làm sao cũng không nghĩ tới,người bạn gái Phó Cảnh Ngộ mang tới này, lại là Diệp Phồn Tinh.Lúc mình còn là vợ chưa cưới của Phó Cảnh Ngộ, anh chưa chủ động mang mình tới những buổi tụ tập như thế này, lại không nghĩ rằng, anh lại có thể mang theo Diệp Phồn Tinh tới.Cũng không biết Diệp Phồn Tinh có gì đáng giá để Phó Cảnh Ngộ phải lưu tâm như thế này!Diệp Phồn Tinh đứng ở bên cạnh Phó Cảnh Ngộ, nghe mọi người nhắc tới mình, trên mặt luôn mỉm cười lịch sự.Cô vốn cho rằng Phó Cảnh Ngộ là người rất cô đơn, không nghĩ rằng anh lại có nhiều bạn bè như vậy.Có người tò mò hỏi: "Không biết chị dâu xưng hô như thế nào?"Phó Cảnh Ngộ nhìn Diệp Phồn Tinh, ánh mắt giống như là đang khích lệ, Diệp Phồn Tinh đánh bạo giới thiệu tên của mình: " Xin chào mọi người, tôi tên là Diệp Phồn Tỉnh, là bạn gái của Phó Cảnh Ngộ.""Cái tên này sao nghe quen thế nhỉ." Mọi người có chút tò mò nói.Không để mọi người phải đoán già đoán non nữa, nam phụ trong truyền thuyết, cũng tức là cây hoa đào cổ thụ sắp sửa và chính thức soán ngôi của Cố Vũ Trạch chính là Ngôn Triết. Hứa hẹn đây sẽ là một nhân vật tạo nên mưa máu gió tanh của câu chuyện, còn vì sao nhân vật này lại trồng hoa đào với Phồn Tinh thì hãy đón đọc diễn biến tiếp theo của câu chuyện nhé!(E hèm) Đừng quên like và bỏ phiếu cho Sữa đáng yêu và chăm chỉ nhé!

Chương 588: Bạn bè của Phó Cảnh Ngộ