Thành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha…

Chương 645: Phó Cảnh Ngộ tới bệnh viện

Cả Đời Này Không Rời Xa Anh!Tác giả: Mạc Vân Trà SữaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha… Tôn Tình nhìn con gái mình một cái, "Con giục cái gì mà giục?"Tôn Tình là một người rất tốt bụng, Nhưng đứa con gái này lại được nuông chiều từ bé, chẳng thèm coi ai ra gì, luôn khinh thường bên nhà họ Diệp vì họ nghèo hơn nhà mình, từ trong xương tủy xem thường người nhà họ DiệpMuốn về lại không thể về, cô ta tỏ ra phụng phịu giận dỗi bất mãn với mẹ mìnhDiệp Phồn Tinh đã sớm quen với thái độ như thế này của cô em họ, đang lúc này điện thoại của cô đổ chuông, cô lấy điện thoại ra, nhìn thấy là Phó Cảnh Ngộ gọi tới, ánh mắt ôn nhu mềm nhũn raChỉ cần thấy anh gọi,cô liền cảm thấy tất cả những truyện không vui đều bay biến hếtThế giới này cũng bởi vì có anh mà trở nên tốt đẹp hơnDiệp Phồn Tinh đi tới một góc để nghe điện thoại, âm thanh ấm áp của Phó Cảnh Ngộ từ bên kia truyền tới, "Mẹ em thế nào rồi?""Còn đang phẫu thuật "Thấy Diệp Phồn Tinh đi nghe điện thoại, cô em họ kia khinh bỉ quay sang nói với mẹ mình, "Sao Mẹ cứ phải săn săn đón đón nhà họ như vậy làm cái gì? Nhà bọn họ nghèo rớt mồng tơi, chẳng biết mẹ trông mong gì vào cái nhà đấy nữa?"" Đến lân con nói chuyện à?" Tôn Tình nhìn con gái của mình, " Con mà còn nói lung tung nữa mẹ khâu miệng con lại bây giờ "Cô ta hừ một tiếng, nói " Con về mách bố mẹ đánh con """Phó Cảnh Ngộ nói ở trong điện thoại: " Anh sắp đến bệnh viện rồi?"" Anh đến làm gì, mọi người đều ở đây " Diệp Phồn Tinh không muốn để cho bọn họ nhìn thấy Phó Cảnh NgộPhó Cảnh Ngộ hỏi: "Có ai ở đấy?""Có bác gái, cô Tôn Tình với con của cô ấy " Diệp Phồn Tinh không ngại Bác gái và cô mình,ngại là ngại cô em họ chanh chua kiaCô em họ đấy cái gì cũng muốn nổi bật hơn mọi người, lúc nào cũng xem thường người khácPhó Cảnh Ngộ nói: "Anh đến nơi rồi "Anh cảm thấy vẫn nên đến đây một chuyến để xem tình hình như thế nàoThấy anh cố chấp như thế, Diệp Phồn Tinh cũng không ngăn cản nữaDiệp Phồn Tinh mới vừa cúp điện thoại, bác sĩ liền đưa bà Diệp vào phòng bệnhMổ ruột thừa không phải là đại phẫu, chỉ tầm vài tuần là bình phụcBởi vì cô em họ kia tỏ thái độ gay gắt quá nên cô Tôn Tình đưa con gái mình vềBọn họ vừa từ thang máy đi ra, vừa vặn chạm mặt Phó Cảnh Ngộ đang đứng đó chờ thang máyPhó Cảnh Ngộ rất cao, đứng ở nơi nào thì cũng đều thu hút ánh nhìn của người khácCô em họ kia nhìn mê mẫn Phó Cảnh Ngộ không thể rời mắtTrời ạ!Thật là đẹp trai!Đây là lần đầu tiên cô ta nhìn thấy người đàn ông đẹp trai như vậy!Mặc dù Tôn Tình chưa từng thấy Phó Cảnh Ngộ đứng lên đi lại bao giờ, nhưng lúc Diệp Phồn Tinh kết hôn, bà cũng từng gặp Phó Cảnh Ngộ mấy lần, cho nên liếc mắt liền có thể nhận ra được"Cảnh Ngộ?"Phó Cảnh Ngộ nhìn về phía Tôn Tình, nhận ra đây là cô của Diệp Phồn Tinh, lịch sự chào hỏi: " Cháu chào cô, dạo này cô vẫn khỏe chứ?"Dù sao cũng là bề trên, hơn nữa, Tôn Tình cũng khá tốt với Diệp Phồn TinhTôn Tình nói: " Cậu cũng tới bệnh viện thăm ai à?"Nghe nói ánh và Diệp Phồn Tinh ly hôn, đương nhiên sẽ không nghĩ Phó Cảnh Ngộ tới thăm mẹ vợ cũPhó Cảnh Ngộ gật đầu một cái,đáp "Vâng"Tôn Tình thở dài, nói một cách đầy ý vị sâu xa: "Lần trước gặp cậu ở hôn lễ, khi đó cậu còn ngồi trên xe lăn, không nghĩ tới bây giờ cậu đi lại được rồi, đáng tiếc cậu và Tinh Tinh ly hôn rồi""" Cô em họ kia ở bên cạnh nghe mẹ mình nói, mới biết người này lại là chồng của Diệp Phồn Tinh Không đúng, phải là chồng trướcKhó trách Diệp Phồn Tinh lại bị ly hôn!Diệp Phồn Tinh kém cỏi như thế, làm sao có thể xứng với người như thế này?Đừng quên like và bỏ phiếu cho Sữa nhé, mặc kệ ai nói gì, thích thì đọc, không thích thì thôi #

Tôn Tình nhìn con gái mình một cái, "Con giục cái gì mà giục?"

Tôn Tình là một người rất tốt bụng, Nhưng đứa con gái này lại được nuông chiều từ bé, chẳng thèm coi ai ra gì, luôn khinh thường bên nhà họ Diệp vì họ nghèo hơn nhà mình, từ trong xương tủy xem thường người nhà họ Diệp

Muốn về lại không thể về, cô ta tỏ ra phụng phịu giận dỗi bất mãn với mẹ mình

Diệp Phồn Tinh đã sớm quen với thái độ như thế này của cô em họ, đang lúc này điện thoại của cô đổ chuông, cô lấy điện thoại ra, nhìn thấy là Phó Cảnh Ngộ gọi tới, ánh mắt ôn nhu mềm nhũn ra

Chỉ cần thấy anh gọi,cô liền cảm thấy tất cả những truyện không vui đều bay biến hết

Thế giới này cũng bởi vì có anh mà trở nên tốt đẹp hơn

Diệp Phồn Tinh đi tới một góc để nghe điện thoại, âm thanh ấm áp của Phó Cảnh Ngộ từ bên kia truyền tới, "Mẹ em thế nào rồi?"

"Còn đang phẫu thuật "

Thấy Diệp Phồn Tinh đi nghe điện thoại, cô em họ kia khinh bỉ quay sang nói với mẹ mình, "Sao Mẹ cứ phải săn săn đón đón nhà họ như vậy làm cái gì? Nhà bọn họ nghèo rớt mồng tơi, chẳng biết mẹ trông mong gì vào cái nhà đấy nữa?"

" Đến lân con nói chuyện à?" Tôn Tình nhìn con gái của mình, " Con mà còn nói lung tung nữa mẹ khâu miệng con lại bây giờ "

Cô ta hừ một tiếng, nói " Con về mách bố mẹ đánh con "

""

Phó Cảnh Ngộ nói ở trong điện thoại: " Anh sắp đến bệnh viện rồi?"

" Anh đến làm gì, mọi người đều ở đây " Diệp Phồn Tinh không muốn để cho bọn họ nhìn thấy Phó Cảnh Ngộ

Phó Cảnh Ngộ hỏi: "Có ai ở đấy?"

"Có bác gái, cô Tôn Tình với con của cô ấy " Diệp Phồn Tinh không ngại Bác gái và cô mình,ngại là ngại cô em họ chanh chua kia

Cô em họ đấy cái gì cũng muốn nổi bật hơn mọi người, lúc nào cũng xem thường người khác

Phó Cảnh Ngộ nói: "Anh đến nơi rồi "

Anh cảm thấy vẫn nên đến đây một chuyến để xem tình hình như thế nào

Thấy anh cố chấp như thế, Diệp Phồn Tinh cũng không ngăn cản nữa

Diệp Phồn Tinh mới vừa cúp điện thoại, bác sĩ liền đưa bà Diệp vào phòng bệnh

Mổ ruột thừa không phải là đại phẫu, chỉ tầm vài tuần là bình phục

Bởi vì cô em họ kia tỏ thái độ gay gắt quá nên cô Tôn Tình đưa con gái mình về

Bọn họ vừa từ thang máy đi ra, vừa vặn chạm mặt Phó Cảnh Ngộ đang đứng đó chờ thang máy

Phó Cảnh Ngộ rất cao, đứng ở nơi nào thì cũng đều thu hút ánh nhìn của người khác

Cô em họ kia nhìn mê mẫn Phó Cảnh Ngộ không thể rời mắt

Trời ạ!

Thật là đẹp trai!

Đây là lần đầu tiên cô ta nhìn thấy người đàn ông đẹp trai như vậy!

Mặc dù Tôn Tình chưa từng thấy Phó Cảnh Ngộ đứng lên đi lại bao giờ, nhưng lúc Diệp Phồn Tinh kết hôn, bà cũng từng gặp Phó Cảnh Ngộ mấy lần, cho nên liếc mắt liền có thể nhận ra được

"Cảnh Ngộ?"

Phó Cảnh Ngộ nhìn về phía Tôn Tình, nhận ra đây là cô của Diệp Phồn Tinh, lịch sự chào hỏi: " Cháu chào cô, dạo này cô vẫn khỏe chứ?"

Dù sao cũng là bề trên, hơn nữa, Tôn Tình cũng khá tốt với Diệp Phồn Tinh

Tôn Tình nói: " Cậu cũng tới bệnh viện thăm ai à?"

Nghe nói ánh và Diệp Phồn Tinh ly hôn, đương nhiên sẽ không nghĩ Phó Cảnh Ngộ tới thăm mẹ vợ cũ

Phó Cảnh Ngộ gật đầu một cái,đáp "Vâng"

Tôn Tình thở dài, nói một cách đầy ý vị sâu xa: "Lần trước gặp cậu ở hôn lễ, khi đó cậu còn ngồi trên xe lăn, không nghĩ tới bây giờ cậu đi lại được rồi, đáng tiếc cậu và Tinh Tinh ly hôn rồi"

"" Cô em họ kia ở bên cạnh nghe mẹ mình nói, mới biết người này lại là chồng của Diệp Phồn Tinh Không đúng, phải là chồng trước

Khó trách Diệp Phồn Tinh lại bị ly hôn!

Diệp Phồn Tinh kém cỏi như thế, làm sao có thể xứng với người như thế này?

Đừng quên like và bỏ phiếu cho Sữa nhé, mặc kệ ai nói gì, thích thì đọc, không thích thì thôi #

Cả Đời Này Không Rời Xa Anh!Tác giả: Mạc Vân Trà SữaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha… Tôn Tình nhìn con gái mình một cái, "Con giục cái gì mà giục?"Tôn Tình là một người rất tốt bụng, Nhưng đứa con gái này lại được nuông chiều từ bé, chẳng thèm coi ai ra gì, luôn khinh thường bên nhà họ Diệp vì họ nghèo hơn nhà mình, từ trong xương tủy xem thường người nhà họ DiệpMuốn về lại không thể về, cô ta tỏ ra phụng phịu giận dỗi bất mãn với mẹ mìnhDiệp Phồn Tinh đã sớm quen với thái độ như thế này của cô em họ, đang lúc này điện thoại của cô đổ chuông, cô lấy điện thoại ra, nhìn thấy là Phó Cảnh Ngộ gọi tới, ánh mắt ôn nhu mềm nhũn raChỉ cần thấy anh gọi,cô liền cảm thấy tất cả những truyện không vui đều bay biến hếtThế giới này cũng bởi vì có anh mà trở nên tốt đẹp hơnDiệp Phồn Tinh đi tới một góc để nghe điện thoại, âm thanh ấm áp của Phó Cảnh Ngộ từ bên kia truyền tới, "Mẹ em thế nào rồi?""Còn đang phẫu thuật "Thấy Diệp Phồn Tinh đi nghe điện thoại, cô em họ kia khinh bỉ quay sang nói với mẹ mình, "Sao Mẹ cứ phải săn săn đón đón nhà họ như vậy làm cái gì? Nhà bọn họ nghèo rớt mồng tơi, chẳng biết mẹ trông mong gì vào cái nhà đấy nữa?"" Đến lân con nói chuyện à?" Tôn Tình nhìn con gái của mình, " Con mà còn nói lung tung nữa mẹ khâu miệng con lại bây giờ "Cô ta hừ một tiếng, nói " Con về mách bố mẹ đánh con """Phó Cảnh Ngộ nói ở trong điện thoại: " Anh sắp đến bệnh viện rồi?"" Anh đến làm gì, mọi người đều ở đây " Diệp Phồn Tinh không muốn để cho bọn họ nhìn thấy Phó Cảnh NgộPhó Cảnh Ngộ hỏi: "Có ai ở đấy?""Có bác gái, cô Tôn Tình với con của cô ấy " Diệp Phồn Tinh không ngại Bác gái và cô mình,ngại là ngại cô em họ chanh chua kiaCô em họ đấy cái gì cũng muốn nổi bật hơn mọi người, lúc nào cũng xem thường người khácPhó Cảnh Ngộ nói: "Anh đến nơi rồi "Anh cảm thấy vẫn nên đến đây một chuyến để xem tình hình như thế nàoThấy anh cố chấp như thế, Diệp Phồn Tinh cũng không ngăn cản nữaDiệp Phồn Tinh mới vừa cúp điện thoại, bác sĩ liền đưa bà Diệp vào phòng bệnhMổ ruột thừa không phải là đại phẫu, chỉ tầm vài tuần là bình phụcBởi vì cô em họ kia tỏ thái độ gay gắt quá nên cô Tôn Tình đưa con gái mình vềBọn họ vừa từ thang máy đi ra, vừa vặn chạm mặt Phó Cảnh Ngộ đang đứng đó chờ thang máyPhó Cảnh Ngộ rất cao, đứng ở nơi nào thì cũng đều thu hút ánh nhìn của người khácCô em họ kia nhìn mê mẫn Phó Cảnh Ngộ không thể rời mắtTrời ạ!Thật là đẹp trai!Đây là lần đầu tiên cô ta nhìn thấy người đàn ông đẹp trai như vậy!Mặc dù Tôn Tình chưa từng thấy Phó Cảnh Ngộ đứng lên đi lại bao giờ, nhưng lúc Diệp Phồn Tinh kết hôn, bà cũng từng gặp Phó Cảnh Ngộ mấy lần, cho nên liếc mắt liền có thể nhận ra được"Cảnh Ngộ?"Phó Cảnh Ngộ nhìn về phía Tôn Tình, nhận ra đây là cô của Diệp Phồn Tinh, lịch sự chào hỏi: " Cháu chào cô, dạo này cô vẫn khỏe chứ?"Dù sao cũng là bề trên, hơn nữa, Tôn Tình cũng khá tốt với Diệp Phồn TinhTôn Tình nói: " Cậu cũng tới bệnh viện thăm ai à?"Nghe nói ánh và Diệp Phồn Tinh ly hôn, đương nhiên sẽ không nghĩ Phó Cảnh Ngộ tới thăm mẹ vợ cũPhó Cảnh Ngộ gật đầu một cái,đáp "Vâng"Tôn Tình thở dài, nói một cách đầy ý vị sâu xa: "Lần trước gặp cậu ở hôn lễ, khi đó cậu còn ngồi trên xe lăn, không nghĩ tới bây giờ cậu đi lại được rồi, đáng tiếc cậu và Tinh Tinh ly hôn rồi""" Cô em họ kia ở bên cạnh nghe mẹ mình nói, mới biết người này lại là chồng của Diệp Phồn Tinh Không đúng, phải là chồng trướcKhó trách Diệp Phồn Tinh lại bị ly hôn!Diệp Phồn Tinh kém cỏi như thế, làm sao có thể xứng với người như thế này?Đừng quên like và bỏ phiếu cho Sữa nhé, mặc kệ ai nói gì, thích thì đọc, không thích thì thôi #

Chương 645: Phó Cảnh Ngộ tới bệnh viện