Thành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha…
Chương 689: Có ai đáng để chồng em nhìn sao?
Cả Đời Này Không Rời Xa Anh!Tác giả: Mạc Vân Trà SữaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha… Nếu không phải là công việc không thể để người khác xử lý thì Phó Cảnh Ngộ cũng muốn đi cùng côLần này Phó Linh Lung cũng về thủ đô, cho nên để cho Diệp Phồn Tinh cùng chị ấy đi luônNghe thấy anh nói sẽ đi đón mình, Diệp Phồn Tinh cự tuyệt nói: "Không cần đâu, anh đừng đi đón em làm gì, cứ ở nhà nghỉ ngơi cho khỏe đi! Em sợ anh mệt chết luôn ấy "Anh cũng không phải là Iron Man, cũng cần phải nghỉ ngơiCô lại càng không phải là trẻ con, còn phải để cho anh đưa đi đón vềPhó Cảnh Ngộ nghe xong khép vali hành lý lại, " Em cũng biết quan tâm chồng của em rồi đấy hả?"Diệp Phồn Tinh không phục, " Em không quan tâm anh khi nào hả?"Phó Cảnh Ngộ quay đầu lại, ôm cô, hai người cùng nhau ngã xuống giườngAnh dựa vào gối,, vòng tay ôm eo của cô, ngẩng đầu lên, hôn lên mặt côCảm giác ấm áp ngọt ngào tràn ngập bầu không khí ở trong phòngMỗi phút mỗi giây ở bên cô đều là mỗi giây mỗi phút vui vẻ, có lúc ngay cả khi cãi nhau, quay đầu suy nghĩ lại, lại cảm thấy buồn cườiDiệp Phồn Tinh nhìn Phó Cảnh Ngộ, cảm giác trong ánh mắt của Phó Cảnh Ngộ, chứa đựng cả một mặt trời nhỏ,làm cho cô chỉ muốn mãi ở bên người đàn ông nàyNgón tay của cô sờ sống mũi của anh, "Lúc em không có ở đây anh không được nhìn cô gái nào khác, nhớ chưa?"Không chỉ anh có tính chiếm hữu mà ngay cả cô cũng vậy, người đàn ông này chỉ là người đàn ông của một mình cô mà thôi!Phó Cảnh Ngộ cười khẽ một tiếng, cảm giác được sự chiếm hữu đáng yêu của cô, " Có ai đáng để chồng em nhìn sao?""Ai biết có không?" Diệp Phồn Tinh bĩu môi, cố ý nóiMặc dù cô biết, chồng của cô rất đáng tinNhưng nói chuyện với anh cô không có cố kỵ, thích khiêu khích anhPhó Cảnh Ngộ nhíu mày, "Lá gan của em ngày càng lớn rồi đấy, dám quản chuyện của anh Đã thế nhân lúc em không có ở đây anh phải nhìn mấy cô gái khác cho đã mắt """ Diệp Phồn Tinh nở nụ cười, " Anh là trẻ con sao? Đồ ấu trĩ!"Phó Cảnh Ngộ ôm chặt cô, nhìn cô đang ở trong ngực mình nói chuyệnAnh nghe cô nói tiếp: "Không được nhìn ai hết! "Ngày hôm sau, sáng sớm Diệp Phồn Tinh đã đến Cố gia, ở lại nhà của Phó Linh LungCô ở trong phòng, vừa mở hành lý, vừa gọi điện thoại với Phó Cảnh Ngộ, " Em với chị đến nơi rồi, chỉ có điều ""Làm sao?" Phó Cảnh Ngộ hỏiDiệp Phồn Tinh nhìn trong vali của mình mang không thiếu thứ gì, quả thật không thể tin được đây là do một người đàn ông làmDiệp Phồn Tinh nói qua điện thoại đang bật loa ngoài vứt ở bên cạnh: " Anh chuẩn bị đồ cho em như đi một năm thế """ Trong điện thoại truyền tới tiếng cười của Phó Cảnh Ngộ, anh trầm giọng nói, " Giờ anh phải đi họp, họp xong anh lại gọi điện thoại cho em ""Ừm" Diệp Phồn Tinh nói: " Em cũng hơi mệt, muốn ngủ một lúc!"Cô và Tô Tề hẹn đối tác vào buổi tối, giờ vẫn còn sớm, không cần vộiDiệp Phồn Tinh nằm xuống giường nghe Phó Cảnh Ngộ ôn nhu nói: "Vậy thì ngủ đi "Bọn họ lên máy bay rất sớm, cho nên thức dậy cũng rất sớmThật ra Diệp Phồn Tinh không cần bay sớm như vậy, chủ yếu là Phó Linh Lung vội vềDiệp Phồn Tinh ngủ một lúc thì bị Phó Linh Lung gọi xuống ăn cơmCố Khải hôm nay cũng ở đây, tối hôm qua anh cũng trở về nơi này ngủDiệp Phồn Tinh nhìn thấy Cố Khải, lên tiếng chào hỏi "Cố tổng"Cố Khải nhìn thấy Diệp Phồn Tinh, cười một tiếng, "Chào cô Diệp "
Nếu không phải là công việc không thể để người khác xử lý thì Phó Cảnh Ngộ cũng muốn đi cùng cô
Lần này Phó Linh Lung cũng về thủ đô, cho nên để cho Diệp Phồn Tinh cùng chị ấy đi luôn
Nghe thấy anh nói sẽ đi đón mình, Diệp Phồn Tinh cự tuyệt nói: "Không cần đâu, anh đừng đi đón em làm gì, cứ ở nhà nghỉ ngơi cho khỏe đi! Em sợ anh mệt chết luôn ấy "
Anh cũng không phải là Iron Man, cũng cần phải nghỉ ngơi
Cô lại càng không phải là trẻ con, còn phải để cho anh đưa đi đón về
Phó Cảnh Ngộ nghe xong khép vali hành lý lại, " Em cũng biết quan tâm chồng của em rồi đấy hả?"
Diệp Phồn Tinh không phục, " Em không quan tâm anh khi nào hả?"
Phó Cảnh Ngộ quay đầu lại, ôm cô, hai người cùng nhau ngã xuống giường
Anh dựa vào gối,, vòng tay ôm eo của cô, ngẩng đầu lên, hôn lên mặt cô
Cảm giác ấm áp ngọt ngào tràn ngập bầu không khí ở trong phòng
Mỗi phút mỗi giây ở bên cô đều là mỗi giây mỗi phút vui vẻ, có lúc ngay cả khi cãi nhau, quay đầu suy nghĩ lại, lại cảm thấy buồn cười
Diệp Phồn Tinh nhìn Phó Cảnh Ngộ, cảm giác trong ánh mắt của Phó Cảnh Ngộ, chứa đựng cả một mặt trời nhỏ,làm cho cô chỉ muốn mãi ở bên người đàn ông này
Ngón tay của cô sờ sống mũi của anh, "Lúc em không có ở đây anh không được nhìn cô gái nào khác, nhớ chưa?"
Không chỉ anh có tính chiếm hữu mà ngay cả cô cũng vậy, người đàn ông này chỉ là người đàn ông của một mình cô mà thôi!
Phó Cảnh Ngộ cười khẽ một tiếng, cảm giác được sự chiếm hữu đáng yêu của cô, " Có ai đáng để chồng em nhìn sao?"
"Ai biết có không?" Diệp Phồn Tinh bĩu môi, cố ý nói
Mặc dù cô biết, chồng của cô rất đáng tin
Nhưng nói chuyện với anh cô không có cố kỵ, thích khiêu khích anh
Phó Cảnh Ngộ nhíu mày, "Lá gan của em ngày càng lớn rồi đấy, dám quản chuyện của anh Đã thế nhân lúc em không có ở đây anh phải nhìn mấy cô gái khác cho đã mắt "
"" Diệp Phồn Tinh nở nụ cười, " Anh là trẻ con sao? Đồ ấu trĩ!"
Phó Cảnh Ngộ ôm chặt cô, nhìn cô đang ở trong ngực mình nói chuyện
Anh nghe cô nói tiếp: "Không được nhìn ai hết! "
Ngày hôm sau, sáng sớm Diệp Phồn Tinh đã đến Cố gia, ở lại nhà của Phó Linh Lung
Cô ở trong phòng, vừa mở hành lý, vừa gọi điện thoại với Phó Cảnh Ngộ, " Em với chị đến nơi rồi, chỉ có điều "
"Làm sao?" Phó Cảnh Ngộ hỏi
Diệp Phồn Tinh nhìn trong vali của mình mang không thiếu thứ gì, quả thật không thể tin được đây là do một người đàn ông làm
Diệp Phồn Tinh nói qua điện thoại đang bật loa ngoài vứt ở bên cạnh: " Anh chuẩn bị đồ cho em như đi một năm thế "
"" Trong điện thoại truyền tới tiếng cười của Phó Cảnh Ngộ, anh trầm giọng nói, " Giờ anh phải đi họp, họp xong anh lại gọi điện thoại cho em "
"Ừm" Diệp Phồn Tinh nói: " Em cũng hơi mệt, muốn ngủ một lúc!"
Cô và Tô Tề hẹn đối tác vào buổi tối, giờ vẫn còn sớm, không cần vội
Diệp Phồn Tinh nằm xuống giường nghe Phó Cảnh Ngộ ôn nhu nói: "Vậy thì ngủ đi "
Bọn họ lên máy bay rất sớm, cho nên thức dậy cũng rất sớm
Thật ra Diệp Phồn Tinh không cần bay sớm như vậy, chủ yếu là Phó Linh Lung vội về
Diệp Phồn Tinh ngủ một lúc thì bị Phó Linh Lung gọi xuống ăn cơm
Cố Khải hôm nay cũng ở đây, tối hôm qua anh cũng trở về nơi này ngủ
Diệp Phồn Tinh nhìn thấy Cố Khải, lên tiếng chào hỏi "Cố tổng"
Cố Khải nhìn thấy Diệp Phồn Tinh, cười một tiếng, "Chào cô Diệp "
Cả Đời Này Không Rời Xa Anh!Tác giả: Mạc Vân Trà SữaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha… Nếu không phải là công việc không thể để người khác xử lý thì Phó Cảnh Ngộ cũng muốn đi cùng côLần này Phó Linh Lung cũng về thủ đô, cho nên để cho Diệp Phồn Tinh cùng chị ấy đi luônNghe thấy anh nói sẽ đi đón mình, Diệp Phồn Tinh cự tuyệt nói: "Không cần đâu, anh đừng đi đón em làm gì, cứ ở nhà nghỉ ngơi cho khỏe đi! Em sợ anh mệt chết luôn ấy "Anh cũng không phải là Iron Man, cũng cần phải nghỉ ngơiCô lại càng không phải là trẻ con, còn phải để cho anh đưa đi đón vềPhó Cảnh Ngộ nghe xong khép vali hành lý lại, " Em cũng biết quan tâm chồng của em rồi đấy hả?"Diệp Phồn Tinh không phục, " Em không quan tâm anh khi nào hả?"Phó Cảnh Ngộ quay đầu lại, ôm cô, hai người cùng nhau ngã xuống giườngAnh dựa vào gối,, vòng tay ôm eo của cô, ngẩng đầu lên, hôn lên mặt côCảm giác ấm áp ngọt ngào tràn ngập bầu không khí ở trong phòngMỗi phút mỗi giây ở bên cô đều là mỗi giây mỗi phút vui vẻ, có lúc ngay cả khi cãi nhau, quay đầu suy nghĩ lại, lại cảm thấy buồn cườiDiệp Phồn Tinh nhìn Phó Cảnh Ngộ, cảm giác trong ánh mắt của Phó Cảnh Ngộ, chứa đựng cả một mặt trời nhỏ,làm cho cô chỉ muốn mãi ở bên người đàn ông nàyNgón tay của cô sờ sống mũi của anh, "Lúc em không có ở đây anh không được nhìn cô gái nào khác, nhớ chưa?"Không chỉ anh có tính chiếm hữu mà ngay cả cô cũng vậy, người đàn ông này chỉ là người đàn ông của một mình cô mà thôi!Phó Cảnh Ngộ cười khẽ một tiếng, cảm giác được sự chiếm hữu đáng yêu của cô, " Có ai đáng để chồng em nhìn sao?""Ai biết có không?" Diệp Phồn Tinh bĩu môi, cố ý nóiMặc dù cô biết, chồng của cô rất đáng tinNhưng nói chuyện với anh cô không có cố kỵ, thích khiêu khích anhPhó Cảnh Ngộ nhíu mày, "Lá gan của em ngày càng lớn rồi đấy, dám quản chuyện của anh Đã thế nhân lúc em không có ở đây anh phải nhìn mấy cô gái khác cho đã mắt """ Diệp Phồn Tinh nở nụ cười, " Anh là trẻ con sao? Đồ ấu trĩ!"Phó Cảnh Ngộ ôm chặt cô, nhìn cô đang ở trong ngực mình nói chuyệnAnh nghe cô nói tiếp: "Không được nhìn ai hết! "Ngày hôm sau, sáng sớm Diệp Phồn Tinh đã đến Cố gia, ở lại nhà của Phó Linh LungCô ở trong phòng, vừa mở hành lý, vừa gọi điện thoại với Phó Cảnh Ngộ, " Em với chị đến nơi rồi, chỉ có điều ""Làm sao?" Phó Cảnh Ngộ hỏiDiệp Phồn Tinh nhìn trong vali của mình mang không thiếu thứ gì, quả thật không thể tin được đây là do một người đàn ông làmDiệp Phồn Tinh nói qua điện thoại đang bật loa ngoài vứt ở bên cạnh: " Anh chuẩn bị đồ cho em như đi một năm thế """ Trong điện thoại truyền tới tiếng cười của Phó Cảnh Ngộ, anh trầm giọng nói, " Giờ anh phải đi họp, họp xong anh lại gọi điện thoại cho em ""Ừm" Diệp Phồn Tinh nói: " Em cũng hơi mệt, muốn ngủ một lúc!"Cô và Tô Tề hẹn đối tác vào buổi tối, giờ vẫn còn sớm, không cần vộiDiệp Phồn Tinh nằm xuống giường nghe Phó Cảnh Ngộ ôn nhu nói: "Vậy thì ngủ đi "Bọn họ lên máy bay rất sớm, cho nên thức dậy cũng rất sớmThật ra Diệp Phồn Tinh không cần bay sớm như vậy, chủ yếu là Phó Linh Lung vội vềDiệp Phồn Tinh ngủ một lúc thì bị Phó Linh Lung gọi xuống ăn cơmCố Khải hôm nay cũng ở đây, tối hôm qua anh cũng trở về nơi này ngủDiệp Phồn Tinh nhìn thấy Cố Khải, lên tiếng chào hỏi "Cố tổng"Cố Khải nhìn thấy Diệp Phồn Tinh, cười một tiếng, "Chào cô Diệp "