Thành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha…

Chương 701: Vợ ơi, môi em thật ngọt!

Cả Đời Này Không Rời Xa Anh!Tác giả: Mạc Vân Trà SữaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha… Phó Cảnh Ngộ vô cùng kiên nhẫn làm hết tất cả.Diệp Phồn Tinh mơ mơ màng màng nhìn anh, mặc kệ anh giúp mình lau mặt rồi lại lau tay, lòng bàn tay của cô còn có thể cảm giác được khăn mặt nóng hổi.Phó Cảnh Ngộ cúi đầu xuống, hôn lên trán cô, ôn nhu nói: "Ngoan, ngủ đi."Giọng nói tràn đầy sự cưng chiều sủng nịnh làm cho trái tim bất cứ cô gái nào nghe thấy cũng sẽ tan chảy trái tim.Diệp Phồn Tinh nhắm mắt lại, mơ hồ đáp lại "Ừm."Phó Cảnh Ngộ thu dọn xong mới trở lại, cùng cô nằm lên giường.Diệp Phồn Tinh được anh ôm vào trong ngực, nhớ ra cái gì đó, nhỏ giọng nói, "Đúng rồi, bà cô già kia cũng ở Thủ đô."Chuyện này, Phó Cảnh Ngộ đương nhiên biết.Nhưng anh không nói ra, chỉ nhìn Diệp Phồn Tinh, tỏ ra ngạc nhiên, "Thật sao?"" Cô ta nói cô ta yêu Ngôn Triết, còn nói bọn họ đã lên giường với nhau rồi, bà cô già đấy còn cần cáo em phải tránh xa Ngôn Triết. Nghe buồn cười thật đấy! Em có một ông xã tốt như vậy rồi thì tơ tưởng đến Ngôn Triết làm gì." Mặc dù cô nói rất nhỏ, nhưng trong giọng nói lại chứa đựng sự kiêu ngạo mạnh mẽ.Phó Cảnh Ngộ nghe xong vô cùng hài lòng mà nhếch mép cười.Trong lòng vợ anh, anh luôn là số một.Phồn Tinh của anh sẽ luôn yêu anh nhất.Chỉ cần nghĩ tới đây, Phó Cảnh Ngộ liền cảm thấy vô cùng kiêu ngạo.Có cô ở bên anh thật hạnh phúc biết bao!Chỉ một lúc sau, Diệp Phồn Tinh ôm cánh tay của anh ngủ từ lúc nào không hay.-Tối nay Tô Lâm Hoan phải ngủ cùng với Thịnh Hy.Bọn họ là vợ chồng, Thịnh Hy đến đây thăm vợ, cho nên mẹ nuôi trực tiếp cho Thịnh Hy ở phòng của Tô Lâm Hoan.Căn phòng này vốn chỉ thuộc về một mình cô ta, hiện tại lại có một tên đàn ông chen chân vào, Tô Lâm Hoan cảm giác cô ta sắp phát điên lên được, cô ta cố gắng kìm nén một hơi, không dám phát tác.Nửa đêm, Thịnh Hy đột nhiên duỗi tay qua, trực tiếp ôm cô ta, kéo cô ta vào lòng mình, "Hoan Hoan."Nụ hôn của hắn chạm vào vành tai của Tô Lâm Hoan, cô ta sợ đến co rúm, vội vàng đẩy hắn ra, "Đi ngủ đi!"" Anh muốn em." Thịnh Hy cũng rất trực tiếp.Mặc dù dáng dấp của hắn phổ thông, nhưng dù gì hắn cũng là một cậu ấm giàu có tiếng tăm, lúc trước cũng có vô số bạn gái là những người mẫu diễn viên nổi tiếng, những cô gái kia đều sẽ chủ động quyến rũ hắn.Hiện tại cũng đã kết hôn rồi mà vợ của mình lại không cho mình đụng vào, trong lòng của hắn đương nhiên không thoải mái.Tô Lâm Hoan nói: "Không phải chúng ta đã nói rồi sao, chờ bao giờ chúng ta có tình cảm với nhau rồi mới..."" Thế phải đợi tới khi nào?" Mặc dù ngay từ đầu, Thịnh Hy cũng muốn như vậy, nhưng sau đó Tô Lâm Hoan lại trực tiếp chạy tới thủ đô, còn không chịu nhận điện thoại của hắn, hắn liền bắt đầu hoài nghi.Thậm chí hắn còn cảm thấy, Tô Lâm Hoan căn bản không hề có ý này.Hắn nói: "Có phải em rất ghét anh không? Trong mắt em anh kém cỏi như vậy sao?"Trong giọng nói của hắn có chút mất hứng, dù sao hắn cũng đâu phải bù nhìn rơm.Tô Lâm Hoan cứng đờ, nhớ lại chuyện cô ta đã lên giường với Ngôn Triết, chột dạ hạ giọng nói, " Không phải, anh là một người đàn ông rất tốt. Chẳng qua hôm nay em quá mệt mỏi, hôm này chúng ta ngủ sớm một chút có được không?"" Thế thì em để anh hôn em một cái." Thịnh Hy nói: "cho anh hôn rồi anh đi ngủ."Tô Lâm Hoan: "..."Tô Lâm Hoan chán ghét nhưng vẫn thỏa hiệp nói: "Chỉ hôn một cái thôi đấy "Vì vuốt lông hắn cô ta cũng không còn cách nào.Lúc này cũng không thể đuổi hắn ra ngoài được.Thịnh Hy gật đầu, tiến tới, hôn lên mặt của Tô Lâm Hoan.Nhưng môi vừa chạm vào gương mặt như hoa như ngọc kia, lại bị mùi hương trên người Tô Lâm Hoan quyến rũ, làm cho hắn không thể nào kiềm chế được.Tay Thịnh Hy trực tiếp khống chế Tô Lâm Hoan, hôn ngấu nghiến lên môi cô ta, mặc cho Tô Lâm Hoan ra sức giẫy giụaMãi Tô Lâm Hoan mới đẩy được hắn ra, cô ta giận dữ gào lên "Thịnh Hy."Nhìn Thịnh Hy cũng là người đàng hoàng, không nghĩ tới hắn lại dám gạt mình.Thịnh Hy vẫn còn đắm chìm trong nụ hôn kia, si ngốc nói: "Vợ ơi, môi em thật ngọt."

Phó Cảnh Ngộ vô cùng kiên nhẫn làm hết tất cả.

Diệp Phồn Tinh mơ mơ màng màng nhìn anh, mặc kệ anh giúp mình lau mặt rồi lại lau tay, lòng bàn tay của cô còn có thể cảm giác được khăn mặt nóng hổi.

Phó Cảnh Ngộ cúi đầu xuống, hôn lên trán cô, ôn nhu nói: "Ngoan, ngủ đi."

Giọng nói tràn đầy sự cưng chiều sủng nịnh làm cho trái tim bất cứ cô gái nào nghe thấy cũng sẽ tan chảy trái tim.

Diệp Phồn Tinh nhắm mắt lại, mơ hồ đáp lại "Ừm."

Phó Cảnh Ngộ thu dọn xong mới trở lại, cùng cô nằm lên giường.

Diệp Phồn Tinh được anh ôm vào trong ngực, nhớ ra cái gì đó, nhỏ giọng nói, "Đúng rồi, bà cô già kia cũng ở Thủ đô."

Chuyện này, Phó Cảnh Ngộ đương nhiên biết.

Nhưng anh không nói ra, chỉ nhìn Diệp Phồn Tinh, tỏ ra ngạc nhiên, "Thật sao?"

" Cô ta nói cô ta yêu Ngôn Triết, còn nói bọn họ đã lên giường với nhau rồi, bà cô già đấy còn cần cáo em phải tránh xa Ngôn Triết. Nghe buồn cười thật đấy! Em có một ông xã tốt như vậy rồi thì tơ tưởng đến Ngôn Triết làm gì." Mặc dù cô nói rất nhỏ, nhưng trong giọng nói lại chứa đựng sự kiêu ngạo mạnh mẽ.

Phó Cảnh Ngộ nghe xong vô cùng hài lòng mà nhếch mép cười.

Trong lòng vợ anh, anh luôn là số một.

Phồn Tinh của anh sẽ luôn yêu anh nhất.

Chỉ cần nghĩ tới đây, Phó Cảnh Ngộ liền cảm thấy vô cùng kiêu ngạo.

Có cô ở bên anh thật hạnh phúc biết bao!

Chỉ một lúc sau, Diệp Phồn Tinh ôm cánh tay của anh ngủ từ lúc nào không hay.

-

Tối nay Tô Lâm Hoan phải ngủ cùng với Thịnh Hy.

Bọn họ là vợ chồng, Thịnh Hy đến đây thăm vợ, cho nên mẹ nuôi trực tiếp cho Thịnh Hy ở phòng của Tô Lâm Hoan.

Căn phòng này vốn chỉ thuộc về một mình cô ta, hiện tại lại có một tên đàn ông chen chân vào, Tô Lâm Hoan cảm giác cô ta sắp phát điên lên được, cô ta cố gắng kìm nén một hơi, không dám phát tác.

Nửa đêm, Thịnh Hy đột nhiên duỗi tay qua, trực tiếp ôm cô ta, kéo cô ta vào lòng mình, "Hoan Hoan."

Nụ hôn của hắn chạm vào vành tai của Tô Lâm Hoan, cô ta sợ đến co rúm, vội vàng đẩy hắn ra, "Đi ngủ đi!"

" Anh muốn em." Thịnh Hy cũng rất trực tiếp.

Mặc dù dáng dấp của hắn phổ thông, nhưng dù gì hắn cũng là một cậu ấm giàu có tiếng tăm, lúc trước cũng có vô số bạn gái là những người mẫu diễn viên nổi tiếng, những cô gái kia đều sẽ chủ động quyến rũ hắn.

Hiện tại cũng đã kết hôn rồi mà vợ của mình lại không cho mình đụng vào, trong lòng của hắn đương nhiên không thoải mái.

Tô Lâm Hoan nói: "Không phải chúng ta đã nói rồi sao, chờ bao giờ chúng ta có tình cảm với nhau rồi mới..."

" Thế phải đợi tới khi nào?" Mặc dù ngay từ đầu, Thịnh Hy cũng muốn như vậy, nhưng sau đó Tô Lâm Hoan lại trực tiếp chạy tới thủ đô, còn không chịu nhận điện thoại của hắn, hắn liền bắt đầu hoài nghi.

Thậm chí hắn còn cảm thấy, Tô Lâm Hoan căn bản không hề có ý này.

Hắn nói: "Có phải em rất ghét anh không? Trong mắt em anh kém cỏi như vậy sao?"

Trong giọng nói của hắn có chút mất hứng, dù sao hắn cũng đâu phải bù nhìn rơm.

Tô Lâm Hoan cứng đờ, nhớ lại chuyện cô ta đã lên giường với Ngôn Triết, chột dạ hạ giọng nói, " Không phải, anh là một người đàn ông rất tốt. Chẳng qua hôm nay em quá mệt mỏi, hôm này chúng ta ngủ sớm một chút có được không?"

" Thế thì em để anh hôn em một cái." Thịnh Hy nói: "cho anh hôn rồi anh đi ngủ."

Tô Lâm Hoan: "..."

Tô Lâm Hoan chán ghét nhưng vẫn thỏa hiệp nói: "Chỉ hôn một cái thôi đấy "

Vì vuốt lông hắn cô ta cũng không còn cách nào.

Lúc này cũng không thể đuổi hắn ra ngoài được.

Thịnh Hy gật đầu, tiến tới, hôn lên mặt của Tô Lâm Hoan.

Nhưng môi vừa chạm vào gương mặt như hoa như ngọc kia, lại bị mùi hương trên người Tô Lâm Hoan quyến rũ, làm cho hắn không thể nào kiềm chế được.

Tay Thịnh Hy trực tiếp khống chế Tô Lâm Hoan, hôn ngấu nghiến lên môi cô ta, mặc cho Tô Lâm Hoan ra sức giẫy giụa

Mãi Tô Lâm Hoan mới đẩy được hắn ra, cô ta giận dữ gào lên "Thịnh Hy."

Nhìn Thịnh Hy cũng là người đàng hoàng, không nghĩ tới hắn lại dám gạt mình.

Thịnh Hy vẫn còn đắm chìm trong nụ hôn kia, si ngốc nói: "Vợ ơi, môi em thật ngọt."

Cả Đời Này Không Rời Xa Anh!Tác giả: Mạc Vân Trà SữaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha… Phó Cảnh Ngộ vô cùng kiên nhẫn làm hết tất cả.Diệp Phồn Tinh mơ mơ màng màng nhìn anh, mặc kệ anh giúp mình lau mặt rồi lại lau tay, lòng bàn tay của cô còn có thể cảm giác được khăn mặt nóng hổi.Phó Cảnh Ngộ cúi đầu xuống, hôn lên trán cô, ôn nhu nói: "Ngoan, ngủ đi."Giọng nói tràn đầy sự cưng chiều sủng nịnh làm cho trái tim bất cứ cô gái nào nghe thấy cũng sẽ tan chảy trái tim.Diệp Phồn Tinh nhắm mắt lại, mơ hồ đáp lại "Ừm."Phó Cảnh Ngộ thu dọn xong mới trở lại, cùng cô nằm lên giường.Diệp Phồn Tinh được anh ôm vào trong ngực, nhớ ra cái gì đó, nhỏ giọng nói, "Đúng rồi, bà cô già kia cũng ở Thủ đô."Chuyện này, Phó Cảnh Ngộ đương nhiên biết.Nhưng anh không nói ra, chỉ nhìn Diệp Phồn Tinh, tỏ ra ngạc nhiên, "Thật sao?"" Cô ta nói cô ta yêu Ngôn Triết, còn nói bọn họ đã lên giường với nhau rồi, bà cô già đấy còn cần cáo em phải tránh xa Ngôn Triết. Nghe buồn cười thật đấy! Em có một ông xã tốt như vậy rồi thì tơ tưởng đến Ngôn Triết làm gì." Mặc dù cô nói rất nhỏ, nhưng trong giọng nói lại chứa đựng sự kiêu ngạo mạnh mẽ.Phó Cảnh Ngộ nghe xong vô cùng hài lòng mà nhếch mép cười.Trong lòng vợ anh, anh luôn là số một.Phồn Tinh của anh sẽ luôn yêu anh nhất.Chỉ cần nghĩ tới đây, Phó Cảnh Ngộ liền cảm thấy vô cùng kiêu ngạo.Có cô ở bên anh thật hạnh phúc biết bao!Chỉ một lúc sau, Diệp Phồn Tinh ôm cánh tay của anh ngủ từ lúc nào không hay.-Tối nay Tô Lâm Hoan phải ngủ cùng với Thịnh Hy.Bọn họ là vợ chồng, Thịnh Hy đến đây thăm vợ, cho nên mẹ nuôi trực tiếp cho Thịnh Hy ở phòng của Tô Lâm Hoan.Căn phòng này vốn chỉ thuộc về một mình cô ta, hiện tại lại có một tên đàn ông chen chân vào, Tô Lâm Hoan cảm giác cô ta sắp phát điên lên được, cô ta cố gắng kìm nén một hơi, không dám phát tác.Nửa đêm, Thịnh Hy đột nhiên duỗi tay qua, trực tiếp ôm cô ta, kéo cô ta vào lòng mình, "Hoan Hoan."Nụ hôn của hắn chạm vào vành tai của Tô Lâm Hoan, cô ta sợ đến co rúm, vội vàng đẩy hắn ra, "Đi ngủ đi!"" Anh muốn em." Thịnh Hy cũng rất trực tiếp.Mặc dù dáng dấp của hắn phổ thông, nhưng dù gì hắn cũng là một cậu ấm giàu có tiếng tăm, lúc trước cũng có vô số bạn gái là những người mẫu diễn viên nổi tiếng, những cô gái kia đều sẽ chủ động quyến rũ hắn.Hiện tại cũng đã kết hôn rồi mà vợ của mình lại không cho mình đụng vào, trong lòng của hắn đương nhiên không thoải mái.Tô Lâm Hoan nói: "Không phải chúng ta đã nói rồi sao, chờ bao giờ chúng ta có tình cảm với nhau rồi mới..."" Thế phải đợi tới khi nào?" Mặc dù ngay từ đầu, Thịnh Hy cũng muốn như vậy, nhưng sau đó Tô Lâm Hoan lại trực tiếp chạy tới thủ đô, còn không chịu nhận điện thoại của hắn, hắn liền bắt đầu hoài nghi.Thậm chí hắn còn cảm thấy, Tô Lâm Hoan căn bản không hề có ý này.Hắn nói: "Có phải em rất ghét anh không? Trong mắt em anh kém cỏi như vậy sao?"Trong giọng nói của hắn có chút mất hứng, dù sao hắn cũng đâu phải bù nhìn rơm.Tô Lâm Hoan cứng đờ, nhớ lại chuyện cô ta đã lên giường với Ngôn Triết, chột dạ hạ giọng nói, " Không phải, anh là một người đàn ông rất tốt. Chẳng qua hôm nay em quá mệt mỏi, hôm này chúng ta ngủ sớm một chút có được không?"" Thế thì em để anh hôn em một cái." Thịnh Hy nói: "cho anh hôn rồi anh đi ngủ."Tô Lâm Hoan: "..."Tô Lâm Hoan chán ghét nhưng vẫn thỏa hiệp nói: "Chỉ hôn một cái thôi đấy "Vì vuốt lông hắn cô ta cũng không còn cách nào.Lúc này cũng không thể đuổi hắn ra ngoài được.Thịnh Hy gật đầu, tiến tới, hôn lên mặt của Tô Lâm Hoan.Nhưng môi vừa chạm vào gương mặt như hoa như ngọc kia, lại bị mùi hương trên người Tô Lâm Hoan quyến rũ, làm cho hắn không thể nào kiềm chế được.Tay Thịnh Hy trực tiếp khống chế Tô Lâm Hoan, hôn ngấu nghiến lên môi cô ta, mặc cho Tô Lâm Hoan ra sức giẫy giụaMãi Tô Lâm Hoan mới đẩy được hắn ra, cô ta giận dữ gào lên "Thịnh Hy."Nhìn Thịnh Hy cũng là người đàng hoàng, không nghĩ tới hắn lại dám gạt mình.Thịnh Hy vẫn còn đắm chìm trong nụ hôn kia, si ngốc nói: "Vợ ơi, môi em thật ngọt."

Chương 701: Vợ ơi, môi em thật ngọt!