Thành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha…
Chương 722: Hoạt động thường niên
Cả Đời Này Không Rời Xa Anh!Tác giả: Mạc Vân Trà SữaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha… Một giây trước Diệp Phồn Tinh còn đắm chìm trong mộng đẹp có thể ăn một bữa no nê, thậm chí còn gửi ảnh khoe khoang với Mèo Đen, không nghĩ mộng đẹp chưa chi gì đã tan vỡ.Cô lúng túng nói: "Không có không có."Rất nhanh, Phó Linh Lung cũng quay laij, chị ấy nói chuyện phiếm với Phó Cảnh Ngộ.Diệp Phồn Tinh ngồi ở bên cạnh, gửi tin nhắn oán thán với Mèo đen, "Tôi mới vừa nói tối nay có thể ăn một bữa thịt no nê nhưng chồng tôi lại tới rồi, hic."Mèo đen xem xong, thả icon "Ha ha ha ha ha" biểu tình cười nhạo, làm cho Diệp Phồn Tinh chỉ muốn đánh chết anh ta.Phó Cảnh Ngộ đang nói chuyện với Phó Linh Lung, nhìn sang vẻ mặt ưu thương của Diệp Phồn Tinh, nắm tay cô,ân cần "Khó chịu chỗ nào à?"Bây giờ khí trời đã ấm áp hơn, tay anh nắm lấy tay cô xem nhiệt độ thế nào.Diệp Phồn Tinh ngồi ngay ngắn lại, nào dám nói sự thật với anh, chỉ dám nói: "Hôm nay tập thể hình cả buổi trời nên giờ đói quá ý mà."Ý muốn truyền đạt là: Lát nữa em muốn ăn nhiều thịt thì anh đừng cản em, nhưng cũng không biết Phó Cảnh Ngộ có hiểu ý hay không.Và kết quả, sau khi về nhà, bụng của Diệp Phồn Tinh vẫn còn cảm thấy đói.Phó Cảnh Ngộ đang lái xe, Diệp Phồn Tinh ngồi ở bên cạnh nói với anh: " Chị Linh Lung bảo em đi thi bằng lái xe."" Ừ, thi đi." Phó Cảnh Ngộ nói: "Không phải em cũng sắp nghỉ hè sao? Cứ đi thi đi xem thế nào?"Diệp Phồn Tinh nhìn anh,cười nói "Nhưng mà em nhát gan lắm, không dám lái xe thì phải làm thế nào?"Phó Cảnh Ngộ nghe xong hơi nhếch mép cười, "Vậy thì không cần thi nữa, trong nhà có một người biết lái xe là được rồi, đã thế lại còn không cần lương, em còn lo cái gì?"Tài xế không lương đó đương nhiên là anh rồi.Anh tình nguyện làm tài xế cho cô cả đời, đưa cô đi đến bất kỳ nơi nào cô muốn.Nụ cười trên mặt Diệp Phồn Tinh càng thêm rực rỡ giống như pháo hoa, cảm giác trong lòng vô cùng ấm áp.Sáng ra mà đã bị hai vợ chồng nhà này tống cẩu lương rồi, nghẹn chết mất
Một giây trước Diệp Phồn Tinh còn đắm chìm trong mộng đẹp có thể ăn một bữa no nê, thậm chí còn gửi ảnh khoe khoang với Mèo Đen, không nghĩ mộng đẹp chưa chi gì đã tan vỡ.
Cô lúng túng nói: "Không có không có."
Rất nhanh, Phó Linh Lung cũng quay laij, chị ấy nói chuyện phiếm với Phó Cảnh Ngộ.
Diệp Phồn Tinh ngồi ở bên cạnh, gửi tin nhắn oán thán với Mèo đen, "Tôi mới vừa nói tối nay có thể ăn một bữa thịt no nê nhưng chồng tôi lại tới rồi, hic."
Mèo đen xem xong, thả icon "Ha ha ha ha ha" biểu tình cười nhạo, làm cho Diệp Phồn Tinh chỉ muốn đánh chết anh ta.
Phó Cảnh Ngộ đang nói chuyện với Phó Linh Lung, nhìn sang vẻ mặt ưu thương của Diệp Phồn Tinh, nắm tay cô,ân cần "Khó chịu chỗ nào à?"
Bây giờ khí trời đã ấm áp hơn, tay anh nắm lấy tay cô xem nhiệt độ thế nào.
Diệp Phồn Tinh ngồi ngay ngắn lại, nào dám nói sự thật với anh, chỉ dám nói: "Hôm nay tập thể hình cả buổi trời nên giờ đói quá ý mà."
Ý muốn truyền đạt là: Lát nữa em muốn ăn nhiều thịt thì anh đừng cản em, nhưng cũng không biết Phó Cảnh Ngộ có hiểu ý hay không.
Và kết quả, sau khi về nhà, bụng của Diệp Phồn Tinh vẫn còn cảm thấy đói.
Phó Cảnh Ngộ đang lái xe, Diệp Phồn Tinh ngồi ở bên cạnh nói với anh: " Chị Linh Lung bảo em đi thi bằng lái xe."
" Ừ, thi đi." Phó Cảnh Ngộ nói: "Không phải em cũng sắp nghỉ hè sao? Cứ đi thi đi xem thế nào?"
Diệp Phồn Tinh nhìn anh,cười nói "Nhưng mà em nhát gan lắm, không dám lái xe thì phải làm thế nào?"
Phó Cảnh Ngộ nghe xong hơi nhếch mép cười, "Vậy thì không cần thi nữa, trong nhà có một người biết lái xe là được rồi, đã thế lại còn không cần lương, em còn lo cái gì?"
Tài xế không lương đó đương nhiên là anh rồi.
Anh tình nguyện làm tài xế cho cô cả đời, đưa cô đi đến bất kỳ nơi nào cô muốn.
Nụ cười trên mặt Diệp Phồn Tinh càng thêm rực rỡ giống như pháo hoa, cảm giác trong lòng vô cùng ấm áp.
Sáng ra mà đã bị hai vợ chồng nhà này tống cẩu lương rồi, nghẹn chết mất
Cả Đời Này Không Rời Xa Anh!Tác giả: Mạc Vân Trà SữaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha… Một giây trước Diệp Phồn Tinh còn đắm chìm trong mộng đẹp có thể ăn một bữa no nê, thậm chí còn gửi ảnh khoe khoang với Mèo Đen, không nghĩ mộng đẹp chưa chi gì đã tan vỡ.Cô lúng túng nói: "Không có không có."Rất nhanh, Phó Linh Lung cũng quay laij, chị ấy nói chuyện phiếm với Phó Cảnh Ngộ.Diệp Phồn Tinh ngồi ở bên cạnh, gửi tin nhắn oán thán với Mèo đen, "Tôi mới vừa nói tối nay có thể ăn một bữa thịt no nê nhưng chồng tôi lại tới rồi, hic."Mèo đen xem xong, thả icon "Ha ha ha ha ha" biểu tình cười nhạo, làm cho Diệp Phồn Tinh chỉ muốn đánh chết anh ta.Phó Cảnh Ngộ đang nói chuyện với Phó Linh Lung, nhìn sang vẻ mặt ưu thương của Diệp Phồn Tinh, nắm tay cô,ân cần "Khó chịu chỗ nào à?"Bây giờ khí trời đã ấm áp hơn, tay anh nắm lấy tay cô xem nhiệt độ thế nào.Diệp Phồn Tinh ngồi ngay ngắn lại, nào dám nói sự thật với anh, chỉ dám nói: "Hôm nay tập thể hình cả buổi trời nên giờ đói quá ý mà."Ý muốn truyền đạt là: Lát nữa em muốn ăn nhiều thịt thì anh đừng cản em, nhưng cũng không biết Phó Cảnh Ngộ có hiểu ý hay không.Và kết quả, sau khi về nhà, bụng của Diệp Phồn Tinh vẫn còn cảm thấy đói.Phó Cảnh Ngộ đang lái xe, Diệp Phồn Tinh ngồi ở bên cạnh nói với anh: " Chị Linh Lung bảo em đi thi bằng lái xe."" Ừ, thi đi." Phó Cảnh Ngộ nói: "Không phải em cũng sắp nghỉ hè sao? Cứ đi thi đi xem thế nào?"Diệp Phồn Tinh nhìn anh,cười nói "Nhưng mà em nhát gan lắm, không dám lái xe thì phải làm thế nào?"Phó Cảnh Ngộ nghe xong hơi nhếch mép cười, "Vậy thì không cần thi nữa, trong nhà có một người biết lái xe là được rồi, đã thế lại còn không cần lương, em còn lo cái gì?"Tài xế không lương đó đương nhiên là anh rồi.Anh tình nguyện làm tài xế cho cô cả đời, đưa cô đi đến bất kỳ nơi nào cô muốn.Nụ cười trên mặt Diệp Phồn Tinh càng thêm rực rỡ giống như pháo hoa, cảm giác trong lòng vô cùng ấm áp.Sáng ra mà đã bị hai vợ chồng nhà này tống cẩu lương rồi, nghẹn chết mất