Thành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha…

Chương 725: Nhơ nhuốc!

Cả Đời Này Không Rời Xa Anh!Tác giả: Mạc Vân Trà SữaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha… Nhặt lại đôi giày rách bị người ta chơi tàn sơ mướp, dựa vào cái gì mà còn dám vênh váo ở trước mặt hắn, coi thường hắn?Nhất là tối nay, sau khi nhìn thấy Phó Cảnh Ngộ, nhìn ánh mắt của cô ta càng làm cho hắn bùng lên lửa giận.Chẳng cần đợi về nhà, trực tiếp kéo cô ta vào khách sạn này.Tô Lâm Hoan nằm ở trên giường, thấy Thịnh Hy mặc quần áo tử tế, đi ra ngoài.Không có tiếng mắng chửi của hắn, trong căn phòng này yên tĩnh trở lại, nhưng cô ta thì đã thân tàn ma dại, bị hành hạ không ra hình người, cô ta cảm thấy thân thể mình vô cùng dơ bẩn!Sau này có muốn trở về bên cạnh Ngôn Triết là chuyện không thể nào.Mỗi lần nghĩ tới những thứ này, nước mắt của Tô Lâm Hoan lại tuôn trào như mưa.Tô Lâm Hoan rời giường, vào phòng tắm, muốn tắm rửa sạch sẽ để gột rửa đi những nhơ nhuốc trên người mình, nhìn mình trong gương cô ta ôm đầu tuyệt vọng mà ngồi xổm xuống.Tới gần nghỉ hè, khí trời nóng nực, lúc Diệp Phồn Tinh và Phó Cảnh Ngộ về đến nhà thì bên ngoài vừa vặn bắt đầu mưa, làm cho không khí trở nên mát mẻ rất nhiều.Phó Cảnh Ngộ ngồi ở trên ghế sa lon, lấy máy tính bảng, kiểm tra tài liệu.Diệp Phồn Tinh nằm úp sấp ở trên bệ cửa sổ, nhìn trời mưa bên ngoài bầu trời, hưởng thụ khoảnh khắc yên lặng này."Ông xã " Phó Cảnh Ngộ mới vừa xác nhận xong tài liệu, nghe thấy Diệp Phồn Tinh mở miệng gọi anh.Anh quay sang hỏi: " Sao thế?"Diệp Phồn Tinh cười nói: "Trời mưa rồi."" Anh thấy rồi." Nước mưa rơi tý tách bên hiên nhà như thế, Phó Cảnh Ngộ không cần nhìn cũng biết.Diệp Phồn Tinh quay đầu lại nhìn anh: " Anh còn nhớ lúc chúng ta kí hợp đồng hôn nhân ở Nam Xuyên không? Ngày đó hình như cũng mưa như thế này nhỉ?"Đó cũng coi như là lần đầu tiên cô và anh gặp nhau, thế cho nên Diệp Phồn Tinh đều ghi nhớ lại tất cả mọi truyện.Phó Cảnh Ngộ dương khóe miệng lên, gật đầu, "Ừm."Diệp Phồn Tinh thở dài nói, "Thời gian trôi nhanh thật đấy."Chỉ chớp mắt, cô và Phó Cảnh Ngộ đã sắp ở bên nhau được một năm rồi.Bởi vì có anh, cho nên một năm của cô đã thay đổi hoàn toàn. Nếu không có anh, cô vẫn phải chật vật xoay xở tiền học phí, không có anh cô có khi đã phải lấy người mà mẹ mình dắt mối...Phó Cảnh Ngộ dương khóe miệng lên, "Được rồi đi tắm còn đi ngủ, giờ này rồi em còn không mệt à?"Diệp Phồn Tinh nghe lời đứng lên, đi tắm.Sáng hôm sau, lúc Diệp Phồn Tinh đang nằm ở trên giường nghịch điện thoại thì nhìn thấy bài báo viết về cô và Phó Cảnh Ngộ tối qua.Ảnh chụp lấy cảnh xa, không thấy rõ mặt, nhưng bên ngoài đều biết, Phó Cảnh Ngộ có vợ, thậm chí còn kiêu ngạo mà dẫn người phụ nữ này tham gia hoạt động.

Nhặt lại đôi giày rách bị người ta chơi tàn sơ mướp, dựa vào cái gì mà còn dám vênh váo ở trước mặt hắn, coi thường hắn?

Nhất là tối nay, sau khi nhìn thấy Phó Cảnh Ngộ, nhìn ánh mắt của cô ta càng làm cho hắn bùng lên lửa giận.

Chẳng cần đợi về nhà, trực tiếp kéo cô ta vào khách sạn này.

Tô Lâm Hoan nằm ở trên giường, thấy Thịnh Hy mặc quần áo tử tế, đi ra ngoài.

Không có tiếng mắng chửi của hắn, trong căn phòng này yên tĩnh trở lại, nhưng cô ta thì đã thân tàn ma dại, bị hành hạ không ra hình người, cô ta cảm thấy thân thể mình vô cùng dơ bẩn!

Sau này có muốn trở về bên cạnh Ngôn Triết là chuyện không thể nào.

Mỗi lần nghĩ tới những thứ này, nước mắt của Tô Lâm Hoan lại tuôn trào như mưa.

Tô Lâm Hoan rời giường, vào phòng tắm, muốn tắm rửa sạch sẽ để gột rửa đi những nhơ nhuốc trên người mình, nhìn mình trong gương cô ta ôm đầu tuyệt vọng mà ngồi xổm xuống.

Tới gần nghỉ hè, khí trời nóng nực, lúc Diệp Phồn Tinh và Phó Cảnh Ngộ về đến nhà thì bên ngoài vừa vặn bắt đầu mưa, làm cho không khí trở nên mát mẻ rất nhiều.

Phó Cảnh Ngộ ngồi ở trên ghế sa lon, lấy máy tính bảng, kiểm tra tài liệu.

Diệp Phồn Tinh nằm úp sấp ở trên bệ cửa sổ, nhìn trời mưa bên ngoài bầu trời, hưởng thụ khoảnh khắc yên lặng này.

"Ông xã " Phó Cảnh Ngộ mới vừa xác nhận xong tài liệu, nghe thấy Diệp Phồn Tinh mở miệng gọi anh.

Anh quay sang hỏi: " Sao thế?"

Diệp Phồn Tinh cười nói: "Trời mưa rồi."

" Anh thấy rồi." Nước mưa rơi tý tách bên hiên nhà như thế, Phó Cảnh Ngộ không cần nhìn cũng biết.

Diệp Phồn Tinh quay đầu lại nhìn anh: " Anh còn nhớ lúc chúng ta kí hợp đồng hôn nhân ở Nam Xuyên không? Ngày đó hình như cũng mưa như thế này nhỉ?"

Đó cũng coi như là lần đầu tiên cô và anh gặp nhau, thế cho nên Diệp Phồn Tinh đều ghi nhớ lại tất cả mọi truyện.

Phó Cảnh Ngộ dương khóe miệng lên, gật đầu, "Ừm."

Diệp Phồn Tinh thở dài nói, "Thời gian trôi nhanh thật đấy."

Chỉ chớp mắt, cô và Phó Cảnh Ngộ đã sắp ở bên nhau được một năm rồi.

Bởi vì có anh, cho nên một năm của cô đã thay đổi hoàn toàn. Nếu không có anh, cô vẫn phải chật vật xoay xở tiền học phí, không có anh cô có khi đã phải lấy người mà mẹ mình dắt mối...

Phó Cảnh Ngộ dương khóe miệng lên, "Được rồi đi tắm còn đi ngủ, giờ này rồi em còn không mệt à?"

Diệp Phồn Tinh nghe lời đứng lên, đi tắm.

Sáng hôm sau, lúc Diệp Phồn Tinh đang nằm ở trên giường nghịch điện thoại thì nhìn thấy bài báo viết về cô và Phó Cảnh Ngộ tối qua.

Ảnh chụp lấy cảnh xa, không thấy rõ mặt, nhưng bên ngoài đều biết, Phó Cảnh Ngộ có vợ, thậm chí còn kiêu ngạo mà dẫn người phụ nữ này tham gia hoạt động.

Cả Đời Này Không Rời Xa Anh!Tác giả: Mạc Vân Trà SữaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha… Nhặt lại đôi giày rách bị người ta chơi tàn sơ mướp, dựa vào cái gì mà còn dám vênh váo ở trước mặt hắn, coi thường hắn?Nhất là tối nay, sau khi nhìn thấy Phó Cảnh Ngộ, nhìn ánh mắt của cô ta càng làm cho hắn bùng lên lửa giận.Chẳng cần đợi về nhà, trực tiếp kéo cô ta vào khách sạn này.Tô Lâm Hoan nằm ở trên giường, thấy Thịnh Hy mặc quần áo tử tế, đi ra ngoài.Không có tiếng mắng chửi của hắn, trong căn phòng này yên tĩnh trở lại, nhưng cô ta thì đã thân tàn ma dại, bị hành hạ không ra hình người, cô ta cảm thấy thân thể mình vô cùng dơ bẩn!Sau này có muốn trở về bên cạnh Ngôn Triết là chuyện không thể nào.Mỗi lần nghĩ tới những thứ này, nước mắt của Tô Lâm Hoan lại tuôn trào như mưa.Tô Lâm Hoan rời giường, vào phòng tắm, muốn tắm rửa sạch sẽ để gột rửa đi những nhơ nhuốc trên người mình, nhìn mình trong gương cô ta ôm đầu tuyệt vọng mà ngồi xổm xuống.Tới gần nghỉ hè, khí trời nóng nực, lúc Diệp Phồn Tinh và Phó Cảnh Ngộ về đến nhà thì bên ngoài vừa vặn bắt đầu mưa, làm cho không khí trở nên mát mẻ rất nhiều.Phó Cảnh Ngộ ngồi ở trên ghế sa lon, lấy máy tính bảng, kiểm tra tài liệu.Diệp Phồn Tinh nằm úp sấp ở trên bệ cửa sổ, nhìn trời mưa bên ngoài bầu trời, hưởng thụ khoảnh khắc yên lặng này."Ông xã " Phó Cảnh Ngộ mới vừa xác nhận xong tài liệu, nghe thấy Diệp Phồn Tinh mở miệng gọi anh.Anh quay sang hỏi: " Sao thế?"Diệp Phồn Tinh cười nói: "Trời mưa rồi."" Anh thấy rồi." Nước mưa rơi tý tách bên hiên nhà như thế, Phó Cảnh Ngộ không cần nhìn cũng biết.Diệp Phồn Tinh quay đầu lại nhìn anh: " Anh còn nhớ lúc chúng ta kí hợp đồng hôn nhân ở Nam Xuyên không? Ngày đó hình như cũng mưa như thế này nhỉ?"Đó cũng coi như là lần đầu tiên cô và anh gặp nhau, thế cho nên Diệp Phồn Tinh đều ghi nhớ lại tất cả mọi truyện.Phó Cảnh Ngộ dương khóe miệng lên, gật đầu, "Ừm."Diệp Phồn Tinh thở dài nói, "Thời gian trôi nhanh thật đấy."Chỉ chớp mắt, cô và Phó Cảnh Ngộ đã sắp ở bên nhau được một năm rồi.Bởi vì có anh, cho nên một năm của cô đã thay đổi hoàn toàn. Nếu không có anh, cô vẫn phải chật vật xoay xở tiền học phí, không có anh cô có khi đã phải lấy người mà mẹ mình dắt mối...Phó Cảnh Ngộ dương khóe miệng lên, "Được rồi đi tắm còn đi ngủ, giờ này rồi em còn không mệt à?"Diệp Phồn Tinh nghe lời đứng lên, đi tắm.Sáng hôm sau, lúc Diệp Phồn Tinh đang nằm ở trên giường nghịch điện thoại thì nhìn thấy bài báo viết về cô và Phó Cảnh Ngộ tối qua.Ảnh chụp lấy cảnh xa, không thấy rõ mặt, nhưng bên ngoài đều biết, Phó Cảnh Ngộ có vợ, thậm chí còn kiêu ngạo mà dẫn người phụ nữ này tham gia hoạt động.

Chương 725: Nhơ nhuốc!