Thành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha…
Chương 738: Địch ý
Cả Đời Này Không Rời Xa Anh!Tác giả: Mạc Vân Trà SữaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha… Lúc này, người mà cô không muốn nhìn thấy nhất chính là Ngôn Triết, cô chỉ sợ bản thân mình không kiềm chế được mà lao ra đánh cho anh ta một trận.Coo còn chưa nghĩ ra phải làm như thế nào đối mặt với cảnh tượng trước mặt thì Phó Cảnh Ngộ lại ngược lại, nhìn thấy Diệp Phồn Tinh đang tức giận, anh quay sang nói với Ngôn Triết: "Tối hôm qua mắng cô ấy đôi câu, chắc vẫn còn giận thôi."" Tự nhiên cậu mắng cô ấy làm cái gì?" Ngôn Triết cười nói với Phó Cảnh Ngộ, " Cậu còn không mau xin lỗi làm lành với cô ấy đi?"Bình thường Ngôn Triết không dám uống rượu quá chén, nhất là những khi trong lòng có tâm sự, nhưng tối hôm qua... Cùng Phó Cảnh Ngộ nhắc tới quá nhiều chuyện lúc trước, không để ý, liền không có khắc chế chính mình.Phó Cảnh Ngộ nhìn Diệp Phồn Tinh một cái, phát hiện Diệp Phồn Tinh đang nhìn mình.Ánh mắt của Diệp Phồn Tinh mang theo vẻ nghi hoặc, nhưng cô vẫn im lặng không nói gì.Cô phát hiện, anh không nhắc gì đến chuyện tối ngày hôm qua.Nhìn dáng vẻ của anh, chắc là không so đo với Ngôn Triết?Hay là, tối hôm qua anh uống nhiều quá nên căn bản không nhớ chuyện tối ngày hôm qua?Diệp Phồn Tinh càng nghĩ càng không hiểu.-Ăn xong, bọn họ cùng đi đến Phó gia, Ngôn Triết mua vài món quà đi thăm ba mẹ của Phó Cảnh Ngộ.Thái độ của anh ta rất nhiệt tình, cho nên ba mẹ của Phó Cảnh Ngộ đều rất thích anh ta.Ngôn Triết từng làm chuyện xấu, nhưng, ở trước mặt người khác lại giả vờ làm người tốt, làm cho tất cả mọi người đều vui vẻ.Diệp Phồn Tinh nhớ lại lúc trước, thiếu chút nữa cô cũng cảm thấy Ngôn Triết là người tốt, nhưng bây giờ, chỉ cần nghĩ lại những chuyện anh ta đã gây ra cho chồng cô, trong nháy mắt tâm tình lại trở nên phức tạp.Nhưng thái độ của Phó Cảnh Ngộ lại vô cùng bình thường, không nhìn ra nửa điểm khác lạ, làm cho Diệp Phồn Tinh cảm thấy rất bất ngờ, như thể chuyện đêm qua chưa từng xảy ra vậy.Cho nên, anh ấy thật sự đã uống say nên mới không nhớ chuyện tối ngày hôm qua?Phó Cảnh Ngộ ngồi ở trên ghế sa lon, nhìn thấy trong ánh mắt lạnh nhạt của Diệp Phồn Tinh tràn đầy địch ý, anh giống như v**t v* thú cưng, xoa nhẹ đầu cô, "Ngoan nào, nếu không thoải mái thì đi lên lầu nghỉ ngơi một lúc đi."Nếu cô còn ngồi ở đây, nói không chừng có thể nhìn đến xuyên thủng Ngôn Triết mất.Bà Phó nghe Phó Cảnh Ngộ nói vậy, lo lắng nhìn Diệp Phồn Tinh, " Con không thoải mái sao?""Tối hôm qua con ngủ không được ngon giấc thôi ạ." Diệp Phồn Tinh nhìn thấy Ngôn Triết cũng đang nhìn mình, cô liếc xéo anh ta một cái rồi quay ra chỗ khác.Ngôn Triết: "..."Anh ta luôn cảm thấy, hôm nay Diệp Phồn Tinh coi anh ta như kẻ thù không đội trời chung vậy.Bà Phó nói: "Vậy con đi nghỉ ngơi đi."Diệp Phồn Tinh đứng lên, đi lên lầu, cô cũng sợ nếu mình ở lại nữa, sẽ nhào sang hành hung Ngôn Triết.Ngôn Triết nhìn lấy bóng lưng của Diệp Phồn Tinh rời đi, nhíu mày một cái.Nếu đặt vào hoàn cảnh của PCN, mn sẽ cư xử như thế nào, tiếp tục giữ im lặng để giữ tình bạn hay phân rõ ranh giới với NT?
Lúc này, người mà cô không muốn nhìn thấy nhất chính là Ngôn Triết, cô chỉ sợ bản thân mình không kiềm chế được mà lao ra đánh cho anh ta một trận.
Coo còn chưa nghĩ ra phải làm như thế nào đối mặt với cảnh tượng trước mặt thì Phó Cảnh Ngộ lại ngược lại, nhìn thấy Diệp Phồn Tinh đang tức giận, anh quay sang nói với Ngôn Triết: "Tối hôm qua mắng cô ấy đôi câu, chắc vẫn còn giận thôi."
" Tự nhiên cậu mắng cô ấy làm cái gì?" Ngôn Triết cười nói với Phó Cảnh Ngộ, " Cậu còn không mau xin lỗi làm lành với cô ấy đi?"
Bình thường Ngôn Triết không dám uống rượu quá chén, nhất là những khi trong lòng có tâm sự, nhưng tối hôm qua... Cùng Phó Cảnh Ngộ nhắc tới quá nhiều chuyện lúc trước, không để ý, liền không có khắc chế chính mình.
Phó Cảnh Ngộ nhìn Diệp Phồn Tinh một cái, phát hiện Diệp Phồn Tinh đang nhìn mình.
Ánh mắt của Diệp Phồn Tinh mang theo vẻ nghi hoặc, nhưng cô vẫn im lặng không nói gì.
Cô phát hiện, anh không nhắc gì đến chuyện tối ngày hôm qua.
Nhìn dáng vẻ của anh, chắc là không so đo với Ngôn Triết?
Hay là, tối hôm qua anh uống nhiều quá nên căn bản không nhớ chuyện tối ngày hôm qua?
Diệp Phồn Tinh càng nghĩ càng không hiểu.
-
Ăn xong, bọn họ cùng đi đến Phó gia, Ngôn Triết mua vài món quà đi thăm ba mẹ của Phó Cảnh Ngộ.
Thái độ của anh ta rất nhiệt tình, cho nên ba mẹ của Phó Cảnh Ngộ đều rất thích anh ta.
Ngôn Triết từng làm chuyện xấu, nhưng, ở trước mặt người khác lại giả vờ làm người tốt, làm cho tất cả mọi người đều vui vẻ.
Diệp Phồn Tinh nhớ lại lúc trước, thiếu chút nữa cô cũng cảm thấy Ngôn Triết là người tốt, nhưng bây giờ, chỉ cần nghĩ lại những chuyện anh ta đã gây ra cho chồng cô, trong nháy mắt tâm tình lại trở nên phức tạp.
Nhưng thái độ của Phó Cảnh Ngộ lại vô cùng bình thường, không nhìn ra nửa điểm khác lạ, làm cho Diệp Phồn Tinh cảm thấy rất bất ngờ, như thể chuyện đêm qua chưa từng xảy ra vậy.
Cho nên, anh ấy thật sự đã uống say nên mới không nhớ chuyện tối ngày hôm qua?
Phó Cảnh Ngộ ngồi ở trên ghế sa lon, nhìn thấy trong ánh mắt lạnh nhạt của Diệp Phồn Tinh tràn đầy địch ý, anh giống như v**t v* thú cưng, xoa nhẹ đầu cô, "Ngoan nào, nếu không thoải mái thì đi lên lầu nghỉ ngơi một lúc đi."
Nếu cô còn ngồi ở đây, nói không chừng có thể nhìn đến xuyên thủng Ngôn Triết mất.
Bà Phó nghe Phó Cảnh Ngộ nói vậy, lo lắng nhìn Diệp Phồn Tinh, " Con không thoải mái sao?"
"Tối hôm qua con ngủ không được ngon giấc thôi ạ." Diệp Phồn Tinh nhìn thấy Ngôn Triết cũng đang nhìn mình, cô liếc xéo anh ta một cái rồi quay ra chỗ khác.
Ngôn Triết: "..."
Anh ta luôn cảm thấy, hôm nay Diệp Phồn Tinh coi anh ta như kẻ thù không đội trời chung vậy.
Bà Phó nói: "Vậy con đi nghỉ ngơi đi."
Diệp Phồn Tinh đứng lên, đi lên lầu, cô cũng sợ nếu mình ở lại nữa, sẽ nhào sang hành hung Ngôn Triết.
Ngôn Triết nhìn lấy bóng lưng của Diệp Phồn Tinh rời đi, nhíu mày một cái.
Nếu đặt vào hoàn cảnh của PCN, mn sẽ cư xử như thế nào, tiếp tục giữ im lặng để giữ tình bạn hay phân rõ ranh giới với NT?
Cả Đời Này Không Rời Xa Anh!Tác giả: Mạc Vân Trà SữaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha… Lúc này, người mà cô không muốn nhìn thấy nhất chính là Ngôn Triết, cô chỉ sợ bản thân mình không kiềm chế được mà lao ra đánh cho anh ta một trận.Coo còn chưa nghĩ ra phải làm như thế nào đối mặt với cảnh tượng trước mặt thì Phó Cảnh Ngộ lại ngược lại, nhìn thấy Diệp Phồn Tinh đang tức giận, anh quay sang nói với Ngôn Triết: "Tối hôm qua mắng cô ấy đôi câu, chắc vẫn còn giận thôi."" Tự nhiên cậu mắng cô ấy làm cái gì?" Ngôn Triết cười nói với Phó Cảnh Ngộ, " Cậu còn không mau xin lỗi làm lành với cô ấy đi?"Bình thường Ngôn Triết không dám uống rượu quá chén, nhất là những khi trong lòng có tâm sự, nhưng tối hôm qua... Cùng Phó Cảnh Ngộ nhắc tới quá nhiều chuyện lúc trước, không để ý, liền không có khắc chế chính mình.Phó Cảnh Ngộ nhìn Diệp Phồn Tinh một cái, phát hiện Diệp Phồn Tinh đang nhìn mình.Ánh mắt của Diệp Phồn Tinh mang theo vẻ nghi hoặc, nhưng cô vẫn im lặng không nói gì.Cô phát hiện, anh không nhắc gì đến chuyện tối ngày hôm qua.Nhìn dáng vẻ của anh, chắc là không so đo với Ngôn Triết?Hay là, tối hôm qua anh uống nhiều quá nên căn bản không nhớ chuyện tối ngày hôm qua?Diệp Phồn Tinh càng nghĩ càng không hiểu.-Ăn xong, bọn họ cùng đi đến Phó gia, Ngôn Triết mua vài món quà đi thăm ba mẹ của Phó Cảnh Ngộ.Thái độ của anh ta rất nhiệt tình, cho nên ba mẹ của Phó Cảnh Ngộ đều rất thích anh ta.Ngôn Triết từng làm chuyện xấu, nhưng, ở trước mặt người khác lại giả vờ làm người tốt, làm cho tất cả mọi người đều vui vẻ.Diệp Phồn Tinh nhớ lại lúc trước, thiếu chút nữa cô cũng cảm thấy Ngôn Triết là người tốt, nhưng bây giờ, chỉ cần nghĩ lại những chuyện anh ta đã gây ra cho chồng cô, trong nháy mắt tâm tình lại trở nên phức tạp.Nhưng thái độ của Phó Cảnh Ngộ lại vô cùng bình thường, không nhìn ra nửa điểm khác lạ, làm cho Diệp Phồn Tinh cảm thấy rất bất ngờ, như thể chuyện đêm qua chưa từng xảy ra vậy.Cho nên, anh ấy thật sự đã uống say nên mới không nhớ chuyện tối ngày hôm qua?Phó Cảnh Ngộ ngồi ở trên ghế sa lon, nhìn thấy trong ánh mắt lạnh nhạt của Diệp Phồn Tinh tràn đầy địch ý, anh giống như v**t v* thú cưng, xoa nhẹ đầu cô, "Ngoan nào, nếu không thoải mái thì đi lên lầu nghỉ ngơi một lúc đi."Nếu cô còn ngồi ở đây, nói không chừng có thể nhìn đến xuyên thủng Ngôn Triết mất.Bà Phó nghe Phó Cảnh Ngộ nói vậy, lo lắng nhìn Diệp Phồn Tinh, " Con không thoải mái sao?""Tối hôm qua con ngủ không được ngon giấc thôi ạ." Diệp Phồn Tinh nhìn thấy Ngôn Triết cũng đang nhìn mình, cô liếc xéo anh ta một cái rồi quay ra chỗ khác.Ngôn Triết: "..."Anh ta luôn cảm thấy, hôm nay Diệp Phồn Tinh coi anh ta như kẻ thù không đội trời chung vậy.Bà Phó nói: "Vậy con đi nghỉ ngơi đi."Diệp Phồn Tinh đứng lên, đi lên lầu, cô cũng sợ nếu mình ở lại nữa, sẽ nhào sang hành hung Ngôn Triết.Ngôn Triết nhìn lấy bóng lưng của Diệp Phồn Tinh rời đi, nhíu mày một cái.Nếu đặt vào hoàn cảnh của PCN, mn sẽ cư xử như thế nào, tiếp tục giữ im lặng để giữ tình bạn hay phân rõ ranh giới với NT?