Thành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha…
Chương 747: Mang thai
Cả Đời Này Không Rời Xa Anh!Tác giả: Mạc Vân Trà SữaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha… Khuất Ngọc Thanh nói: " Thế chuyện Ly dị cậu định làm như thế nào?"Tô Lâm Hoan nhíu mày, "Làm gì cũng được,chỉ cần có thể ly hôn được với hắn ta, bây giờ chỉ cần nhìn thấy hắn là mình đã cảm thấy phiền rồi."Ly hôn, cô tả lại trở về trạng Thái độc thân, liền có thể làm rất nhiều chuyện.Ví dụ như, cô ta có thể đi tìm Ngôn Triết.Khuất Ngọc Thanh nhìn Tô Lâm Hoan, " Cậu nói xem, liệu Thịnh Hy sẽ không lôi kéo, nhất quyết không chịu ly dị đấy chứ?""Không sao cả, mình sẽ có cách để hắn phải đồng ý thôi." Hiện tại Thịnh Hy không dám đắc tội với mình, cho nên Tô Lâm Hoan không hề sợ hắn, chỉ cần nghĩ tới chẳng mấy chốc mình sẽ hoàn toàn thoát khỏi Thịnh Hy, trong lòng lại vô cùng hân hoan.Chẳng qua gần đây Tô Lâm Hoan ăn uống không vào, lúc nào cũng cảm thấy chán ăn.Khuất Ngọc Thanh nhìn Tô Lâm Hoan, hỏi " Sao cậu không ăn đi?"Nhà hàng hôm nay họ tới là nhà hàng mà Tô Lâm Hoan thích nhất.Tô Lâm Hoan cau mày, " Dạo này mình chẳng thiết ăn uống gì cả, ăn cái gì cũng cảm thấy buồn nôn."Nhất là, gần đây loại cảm giác này càng ngày càng rõ ràng.Khuất Ngọc Thanh nhìn cô ta, sắc mặt lo lắng, "Có phải cậu mang thai rồi hay không?""..." Sắc mặt của Tô Lâm Hoan cứng ngắc, nhớ tới những lần Thịnh Hy quan hệ với cô ta, hắn chưa bao giờ dùng đồ bảo hộ, đã thế lại còn toàn xuất tinh vào bên trong của cô ta.Từ nhà hàng đi ra, hai người họ đến tiệm thuốc, mua que thử thai rồi mới về nhà.Nhìn hai vạch đỏ chói mắt trên quê thử thai, Tô Lâm Hoan đứng ở trong phòng rửa tay ngồi sụp xuống, cô ta chưa từ bỏ ý định lại lấy que thử thai tiếp theo, cứ thử mãi thử mãi thử đến tận 10 cái, sự thật chứng minh, cô ta quả thật... Mang thai rồi!Ngoài cửa vang lên tiếng gõ cửa của người giúp việc, " Cô chủ, cậu Thịnh tới tìm cô ạ."Thịnh Hy vì muốn tránh cô ta, đã lâu không tới, không nghĩ tới hôm nay đột nhiên tới đây.Tô Lâm Hoan cảm giác phiền não tuôn trào ra ngoài, "Tôi không muốn gặp hắn, cô đuổi hắn về cho tôi.""Cậu Thịnh nói muốn bàn chuyện ly dị với cô." Thịnh Hy thấy không thể trốn tránh mãi được cho nên hôm nay mới tới đây để giải quyết.Tô Lâm Hoan vô cùng chột dạ, chung quy sợ bị Thịnh Hy nhìn ra cái gì, nói thẳng: " Cô cứ đuổi hắn đi cho tôi, tôi mệt, không muốn gặp ai hết.""..." Người giúp việc bị quát một trận, liền đi xuống lầu.Cũng không lâu sau, mẹ Tô Lâm Hoan cũng lên, nhìn thấy Tô Lâm Hoan ngồi trên ghế sa lon, hỏi: " Con khó chịu chỗ nào?"Tô Lâm Hoan khổ sở cúi đầu,nói " Con có thai rồi.""..." Bà Tô nghe xong, cũng không biết phải làm như thế nào, có thai lúc nào không có lại có vào lúc này...Bà ta nhìn Tô Lâm Hoan, hỏi " Thế Chuyện ly dị kia làm sao bây giờ? Không làm nữa sao?"Mặt của Tô Lâm Hoan đen xì, "Tại sao không làm? Con không muốn sinh ra đứa bé này."Cô ta không thích Thịnh Hy, cô ta chỉ cảm thấy đứa bé này chính là vết nhơ trong cuộc đời mình, cả đời không thể rửa sạch sẽ được.Liệu TLH có để cho đứa bé này được chào đời?
Khuất Ngọc Thanh nói: " Thế chuyện Ly dị cậu định làm như thế nào?"
Tô Lâm Hoan nhíu mày, "Làm gì cũng được,chỉ cần có thể ly hôn được với hắn ta, bây giờ chỉ cần nhìn thấy hắn là mình đã cảm thấy phiền rồi."
Ly hôn, cô tả lại trở về trạng Thái độc thân, liền có thể làm rất nhiều chuyện.
Ví dụ như, cô ta có thể đi tìm Ngôn Triết.
Khuất Ngọc Thanh nhìn Tô Lâm Hoan, " Cậu nói xem, liệu Thịnh Hy sẽ không lôi kéo, nhất quyết không chịu ly dị đấy chứ?"
"Không sao cả, mình sẽ có cách để hắn phải đồng ý thôi." Hiện tại Thịnh Hy không dám đắc tội với mình, cho nên Tô Lâm Hoan không hề sợ hắn, chỉ cần nghĩ tới chẳng mấy chốc mình sẽ hoàn toàn thoát khỏi Thịnh Hy, trong lòng lại vô cùng hân hoan.
Chẳng qua gần đây Tô Lâm Hoan ăn uống không vào, lúc nào cũng cảm thấy chán ăn.
Khuất Ngọc Thanh nhìn Tô Lâm Hoan, hỏi " Sao cậu không ăn đi?"
Nhà hàng hôm nay họ tới là nhà hàng mà Tô Lâm Hoan thích nhất.
Tô Lâm Hoan cau mày, " Dạo này mình chẳng thiết ăn uống gì cả, ăn cái gì cũng cảm thấy buồn nôn."
Nhất là, gần đây loại cảm giác này càng ngày càng rõ ràng.
Khuất Ngọc Thanh nhìn cô ta, sắc mặt lo lắng, "Có phải cậu mang thai rồi hay không?"
"..." Sắc mặt của Tô Lâm Hoan cứng ngắc, nhớ tới những lần Thịnh Hy quan hệ với cô ta, hắn chưa bao giờ dùng đồ bảo hộ, đã thế lại còn toàn xuất tinh vào bên trong của cô ta.
Từ nhà hàng đi ra, hai người họ đến tiệm thuốc, mua que thử thai rồi mới về nhà.
Nhìn hai vạch đỏ chói mắt trên quê thử thai, Tô Lâm Hoan đứng ở trong phòng rửa tay ngồi sụp xuống, cô ta chưa từ bỏ ý định lại lấy que thử thai tiếp theo, cứ thử mãi thử mãi thử đến tận 10 cái, sự thật chứng minh, cô ta quả thật... Mang thai rồi!
Ngoài cửa vang lên tiếng gõ cửa của người giúp việc, " Cô chủ, cậu Thịnh tới tìm cô ạ."
Thịnh Hy vì muốn tránh cô ta, đã lâu không tới, không nghĩ tới hôm nay đột nhiên tới đây.
Tô Lâm Hoan cảm giác phiền não tuôn trào ra ngoài, "Tôi không muốn gặp hắn, cô đuổi hắn về cho tôi."
"Cậu Thịnh nói muốn bàn chuyện ly dị với cô." Thịnh Hy thấy không thể trốn tránh mãi được cho nên hôm nay mới tới đây để giải quyết.
Tô Lâm Hoan vô cùng chột dạ, chung quy sợ bị Thịnh Hy nhìn ra cái gì, nói thẳng: " Cô cứ đuổi hắn đi cho tôi, tôi mệt, không muốn gặp ai hết."
"..." Người giúp việc bị quát một trận, liền đi xuống lầu.
Cũng không lâu sau, mẹ Tô Lâm Hoan cũng lên, nhìn thấy Tô Lâm Hoan ngồi trên ghế sa lon, hỏi: " Con khó chịu chỗ nào?"
Tô Lâm Hoan khổ sở cúi đầu,nói " Con có thai rồi."
"..." Bà Tô nghe xong, cũng không biết phải làm như thế nào, có thai lúc nào không có lại có vào lúc này...
Bà ta nhìn Tô Lâm Hoan, hỏi " Thế Chuyện ly dị kia làm sao bây giờ? Không làm nữa sao?"
Mặt của Tô Lâm Hoan đen xì, "Tại sao không làm? Con không muốn sinh ra đứa bé này."
Cô ta không thích Thịnh Hy, cô ta chỉ cảm thấy đứa bé này chính là vết nhơ trong cuộc đời mình, cả đời không thể rửa sạch sẽ được.
Liệu TLH có để cho đứa bé này được chào đời?
Cả Đời Này Không Rời Xa Anh!Tác giả: Mạc Vân Trà SữaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha… Khuất Ngọc Thanh nói: " Thế chuyện Ly dị cậu định làm như thế nào?"Tô Lâm Hoan nhíu mày, "Làm gì cũng được,chỉ cần có thể ly hôn được với hắn ta, bây giờ chỉ cần nhìn thấy hắn là mình đã cảm thấy phiền rồi."Ly hôn, cô tả lại trở về trạng Thái độc thân, liền có thể làm rất nhiều chuyện.Ví dụ như, cô ta có thể đi tìm Ngôn Triết.Khuất Ngọc Thanh nhìn Tô Lâm Hoan, " Cậu nói xem, liệu Thịnh Hy sẽ không lôi kéo, nhất quyết không chịu ly dị đấy chứ?""Không sao cả, mình sẽ có cách để hắn phải đồng ý thôi." Hiện tại Thịnh Hy không dám đắc tội với mình, cho nên Tô Lâm Hoan không hề sợ hắn, chỉ cần nghĩ tới chẳng mấy chốc mình sẽ hoàn toàn thoát khỏi Thịnh Hy, trong lòng lại vô cùng hân hoan.Chẳng qua gần đây Tô Lâm Hoan ăn uống không vào, lúc nào cũng cảm thấy chán ăn.Khuất Ngọc Thanh nhìn Tô Lâm Hoan, hỏi " Sao cậu không ăn đi?"Nhà hàng hôm nay họ tới là nhà hàng mà Tô Lâm Hoan thích nhất.Tô Lâm Hoan cau mày, " Dạo này mình chẳng thiết ăn uống gì cả, ăn cái gì cũng cảm thấy buồn nôn."Nhất là, gần đây loại cảm giác này càng ngày càng rõ ràng.Khuất Ngọc Thanh nhìn cô ta, sắc mặt lo lắng, "Có phải cậu mang thai rồi hay không?""..." Sắc mặt của Tô Lâm Hoan cứng ngắc, nhớ tới những lần Thịnh Hy quan hệ với cô ta, hắn chưa bao giờ dùng đồ bảo hộ, đã thế lại còn toàn xuất tinh vào bên trong của cô ta.Từ nhà hàng đi ra, hai người họ đến tiệm thuốc, mua que thử thai rồi mới về nhà.Nhìn hai vạch đỏ chói mắt trên quê thử thai, Tô Lâm Hoan đứng ở trong phòng rửa tay ngồi sụp xuống, cô ta chưa từ bỏ ý định lại lấy que thử thai tiếp theo, cứ thử mãi thử mãi thử đến tận 10 cái, sự thật chứng minh, cô ta quả thật... Mang thai rồi!Ngoài cửa vang lên tiếng gõ cửa của người giúp việc, " Cô chủ, cậu Thịnh tới tìm cô ạ."Thịnh Hy vì muốn tránh cô ta, đã lâu không tới, không nghĩ tới hôm nay đột nhiên tới đây.Tô Lâm Hoan cảm giác phiền não tuôn trào ra ngoài, "Tôi không muốn gặp hắn, cô đuổi hắn về cho tôi.""Cậu Thịnh nói muốn bàn chuyện ly dị với cô." Thịnh Hy thấy không thể trốn tránh mãi được cho nên hôm nay mới tới đây để giải quyết.Tô Lâm Hoan vô cùng chột dạ, chung quy sợ bị Thịnh Hy nhìn ra cái gì, nói thẳng: " Cô cứ đuổi hắn đi cho tôi, tôi mệt, không muốn gặp ai hết.""..." Người giúp việc bị quát một trận, liền đi xuống lầu.Cũng không lâu sau, mẹ Tô Lâm Hoan cũng lên, nhìn thấy Tô Lâm Hoan ngồi trên ghế sa lon, hỏi: " Con khó chịu chỗ nào?"Tô Lâm Hoan khổ sở cúi đầu,nói " Con có thai rồi.""..." Bà Tô nghe xong, cũng không biết phải làm như thế nào, có thai lúc nào không có lại có vào lúc này...Bà ta nhìn Tô Lâm Hoan, hỏi " Thế Chuyện ly dị kia làm sao bây giờ? Không làm nữa sao?"Mặt của Tô Lâm Hoan đen xì, "Tại sao không làm? Con không muốn sinh ra đứa bé này."Cô ta không thích Thịnh Hy, cô ta chỉ cảm thấy đứa bé này chính là vết nhơ trong cuộc đời mình, cả đời không thể rửa sạch sẽ được.Liệu TLH có để cho đứa bé này được chào đời?