Thành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha…
Chương 749-2: Cậu vừa lòng rồi chứ?
Cả Đời Này Không Rời Xa Anh!Tác giả: Mạc Vân Trà SữaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha… Ông Tô gật đầu tán thành, "Nói phải."Ban đầu bọn họ kết hôn, là ông Tô chủ động đề nghị, hiện tại sinh ra đứa bé này, cũng là phải.Tô Lâm Hoan thấy cha mình đáp ứng, tuyệt vọng hét lên "Ba."Cô ta quả thực tức sắp vỡ tim mà chết rồi.Nếu như cô ta sinh ra đứa bé này thì những cố gắng trước đó, há chẳng phải là đều mất trắng sao?Người hai nhà lý luận nửa ngày, cuối cùng, vẫn bị Thịnh gia áp đảo, cuối cùng mọi người vẫn quyết định để cho Tô Lâm Hoan sinh ra đứa bé này.-Tô Lâm Hoan xoay người lên lầu, bà Tô đi theo sau lưng khuyên nhủ: "Lâm Hoan, ba con cũng là vì tốt cho con. Con xem, nếu hòa bình ly dị được còn tốt, nếu làm rùm beng chuyện này lên, sau này con muốn tái hôn thì phải làm sao?"Tô Lâm Hoan giận đến nổ phổi, cô ta đã sớm lường trước nếu người nhà họ Thịnh biết chuyện này thì sẽ như thế này rồi.Cho nên, ngay từ đầu liền định êm thấm, lặng lẽ giải quyết đứa bé.Vừa vào phòng, Tô Lâm Hoàn trực tiếp cầm điện thoại lên, gọi điện thoại cho Khuất Ngọc Thanh.Chuyện cô ta có thai, trừ mẹ mình, cô ta cũng chỉ nói với Khuất Ngọc Thanh, nhất định là Khuất Ngọc Thanh để lộ ra.Khuất Ngọc Thanh ở trong nhà, cũng đang lo lắng chuyện này, nhận được điện thoại của Tô Lâm Hoan, bị mắng té tát một trận mà không dám nói gì.Cô ta giải thích: "Thật ra chuyện này sớm muộn gì cũng sẽ vỡ lở, coi như mình không nói, người nhà họ Thịnh sớm muộn sẽ biết. Hay cậu sinh đứa bé ra đi! Dù sao đứa bé là vô tội."Mặc dù lúc trước Khuất Ngọc Thanh có chút xem thường Diệp Phồn Tinh, nhưng cô tả cũng là một người lương thiện hiền lành,chỉ là hơi tính tiểu thư chảnh chọe một chút mà thôi, chứ bản tính thật sự không phải là người xấu.Giọng Tô Lâm Hoan tức sôi lên đến mức run rẩy, " Cậu bị liệt não rồi à."Nếu thật sự sinh con ra, Ngôn Triết còn cần một người phụ nữ đã từng sinh đẻ như cô ta sao?!Người đàn ông nào lại muốn một người phụ nữ từng sinh con chứ?Tô Lâm Hoan tức giận nói: " Mình thật sự bị cậu bức chết rồi, cậu vừa lòng rồi chứ."Nói xong, Tô Lâm Hoan không thèm nghe Khuất Ngọc Thanh giải thích, trực tiếp cúp điện thoại.
Ông Tô gật đầu tán thành, "Nói phải."
Ban đầu bọn họ kết hôn, là ông Tô chủ động đề nghị, hiện tại sinh ra đứa bé này, cũng là phải.
Tô Lâm Hoan thấy cha mình đáp ứng, tuyệt vọng hét lên "Ba."
Cô ta quả thực tức sắp vỡ tim mà chết rồi.
Nếu như cô ta sinh ra đứa bé này thì những cố gắng trước đó, há chẳng phải là đều mất trắng sao?
Người hai nhà lý luận nửa ngày, cuối cùng, vẫn bị Thịnh gia áp đảo, cuối cùng mọi người vẫn quyết định để cho Tô Lâm Hoan sinh ra đứa bé này.
-
Tô Lâm Hoan xoay người lên lầu, bà Tô đi theo sau lưng khuyên nhủ: "Lâm Hoan, ba con cũng là vì tốt cho con. Con xem, nếu hòa bình ly dị được còn tốt, nếu làm rùm beng chuyện này lên, sau này con muốn tái hôn thì phải làm sao?"
Tô Lâm Hoan giận đến nổ phổi, cô ta đã sớm lường trước nếu người nhà họ Thịnh biết chuyện này thì sẽ như thế này rồi.
Cho nên, ngay từ đầu liền định êm thấm, lặng lẽ giải quyết đứa bé.
Vừa vào phòng, Tô Lâm Hoàn trực tiếp cầm điện thoại lên, gọi điện thoại cho Khuất Ngọc Thanh.
Chuyện cô ta có thai, trừ mẹ mình, cô ta cũng chỉ nói với Khuất Ngọc Thanh, nhất định là Khuất Ngọc Thanh để lộ ra.
Khuất Ngọc Thanh ở trong nhà, cũng đang lo lắng chuyện này, nhận được điện thoại của Tô Lâm Hoan, bị mắng té tát một trận mà không dám nói gì.
Cô ta giải thích: "Thật ra chuyện này sớm muộn gì cũng sẽ vỡ lở, coi như mình không nói, người nhà họ Thịnh sớm muộn sẽ biết. Hay cậu sinh đứa bé ra đi! Dù sao đứa bé là vô tội."
Mặc dù lúc trước Khuất Ngọc Thanh có chút xem thường Diệp Phồn Tinh, nhưng cô tả cũng là một người lương thiện hiền lành,chỉ là hơi tính tiểu thư chảnh chọe một chút mà thôi, chứ bản tính thật sự không phải là người xấu.
Giọng Tô Lâm Hoan tức sôi lên đến mức run rẩy, " Cậu bị liệt não rồi à."
Nếu thật sự sinh con ra, Ngôn Triết còn cần một người phụ nữ đã từng sinh đẻ như cô ta sao?!
Người đàn ông nào lại muốn một người phụ nữ từng sinh con chứ?
Tô Lâm Hoan tức giận nói: " Mình thật sự bị cậu bức chết rồi, cậu vừa lòng rồi chứ."
Nói xong, Tô Lâm Hoan không thèm nghe Khuất Ngọc Thanh giải thích, trực tiếp cúp điện thoại.
Cả Đời Này Không Rời Xa Anh!Tác giả: Mạc Vân Trà SữaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha… Ông Tô gật đầu tán thành, "Nói phải."Ban đầu bọn họ kết hôn, là ông Tô chủ động đề nghị, hiện tại sinh ra đứa bé này, cũng là phải.Tô Lâm Hoan thấy cha mình đáp ứng, tuyệt vọng hét lên "Ba."Cô ta quả thực tức sắp vỡ tim mà chết rồi.Nếu như cô ta sinh ra đứa bé này thì những cố gắng trước đó, há chẳng phải là đều mất trắng sao?Người hai nhà lý luận nửa ngày, cuối cùng, vẫn bị Thịnh gia áp đảo, cuối cùng mọi người vẫn quyết định để cho Tô Lâm Hoan sinh ra đứa bé này.-Tô Lâm Hoan xoay người lên lầu, bà Tô đi theo sau lưng khuyên nhủ: "Lâm Hoan, ba con cũng là vì tốt cho con. Con xem, nếu hòa bình ly dị được còn tốt, nếu làm rùm beng chuyện này lên, sau này con muốn tái hôn thì phải làm sao?"Tô Lâm Hoan giận đến nổ phổi, cô ta đã sớm lường trước nếu người nhà họ Thịnh biết chuyện này thì sẽ như thế này rồi.Cho nên, ngay từ đầu liền định êm thấm, lặng lẽ giải quyết đứa bé.Vừa vào phòng, Tô Lâm Hoàn trực tiếp cầm điện thoại lên, gọi điện thoại cho Khuất Ngọc Thanh.Chuyện cô ta có thai, trừ mẹ mình, cô ta cũng chỉ nói với Khuất Ngọc Thanh, nhất định là Khuất Ngọc Thanh để lộ ra.Khuất Ngọc Thanh ở trong nhà, cũng đang lo lắng chuyện này, nhận được điện thoại của Tô Lâm Hoan, bị mắng té tát một trận mà không dám nói gì.Cô ta giải thích: "Thật ra chuyện này sớm muộn gì cũng sẽ vỡ lở, coi như mình không nói, người nhà họ Thịnh sớm muộn sẽ biết. Hay cậu sinh đứa bé ra đi! Dù sao đứa bé là vô tội."Mặc dù lúc trước Khuất Ngọc Thanh có chút xem thường Diệp Phồn Tinh, nhưng cô tả cũng là một người lương thiện hiền lành,chỉ là hơi tính tiểu thư chảnh chọe một chút mà thôi, chứ bản tính thật sự không phải là người xấu.Giọng Tô Lâm Hoan tức sôi lên đến mức run rẩy, " Cậu bị liệt não rồi à."Nếu thật sự sinh con ra, Ngôn Triết còn cần một người phụ nữ đã từng sinh đẻ như cô ta sao?!Người đàn ông nào lại muốn một người phụ nữ từng sinh con chứ?Tô Lâm Hoan tức giận nói: " Mình thật sự bị cậu bức chết rồi, cậu vừa lòng rồi chứ."Nói xong, Tô Lâm Hoan không thèm nghe Khuất Ngọc Thanh giải thích, trực tiếp cúp điện thoại.