Thành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha…

Chương 751: Tái ngộ!

Cả Đời Này Không Rời Xa Anh!Tác giả: Mạc Vân Trà SữaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha… Có thể là bởi vì Phó Cảnh Ngộ quá chói mắt,cho nên Diệp Phồn Tinh phát hiện, có không ít người đều đang đứng nhìn bọn họ.Điều này làm cho Diệp Phồn Tinh cảm thấy có chút khẩn trương, làm như thế này có phải quá phô trương rồi không...!Nhưng mà, coi như hơn một tháng không gặp đi nữa thì anh cũng không cần phải kích động như thế này chứ?Hơn nữa, không phải người nên kích động phải là cô sao?Cô còn nghĩ như thế đã nghe thấy Phó Cảnh Ngộ nói: "Xin lỗi, chuyến bay gặp sự cố,là anh sơ xuất, không thông báo cho em biết để em phải đợi lâu như vậy. Không phải anh đã nói em đừng tới đón anh rồi sao?"Lúc máy bay hạ cánh,anh mới biết Diệp Phồn Tinh tới đón mình rồi.Vì không muốn trễ giờ Diệp Phồn Tinh còn đến trước một tiếng, kết quả anh lại dây dưa lỡ việc, làm cô phải đợi đến tận giờ này.Diệp Phồn Tinh đã hơn một tháng không nhìn thấy anh, nghe được âm thanh quen thuộc của anh, thật sự sắp khóc đến nơi, " Chỉ là em muốn nhanh được gặp anh thôi!"Phó Cảnh Ngộ buông lỏng cô ra, nhìn lấy bà xã nhà mình, vội vàng dỗ dành."Đừng khóc, là anh không tốt, đáng nhẽ anh phải gọi điện thoại cho báo cho em."Lúc anh ra sân bay, phía công ty lại thông báo gọi cho anh về xử lý một công vụ khẩn cấp, anh cũng thực sự vội quay lại xử lý để về nhanh với cô nên quên không gọi về cho cô.Kết quả vừa ra đã nhìn thấy cô khóc rồi, làm cho anh càng cảm thấy ân hận và khó chịu.Diệp Phồn Tinh xấu hổ nói, " Anh đang nghĩ em chờ anh đến khóc đấy hả?""Không phải sao?" Anh cho là như vậy.Diệp Phồn Tinh vốn sắp khóc thật, nghe xong phì cười,kiêu ngạo mà nói: " Còn lâu nhé, chỉ là lâu quá rồi em không được nhìn thấy anh nên có chút kích động thôi."Nghe xong giải thích của cô, Phó Cảnh Ngộ cười một tiếng, lần nữa ôm lấy cô, "Không phải giờ anh đang đứng trước mặt em rồi sao?"Diệp Phồn Tinh bị anh kéo vào lòng một lần nữa, cô cảm giác bản thân mình lại trở thành tâm điểm cho những người xung quanh nhìn vào.Cô lúng túng nói: " Anh có thể buông em ra trước có được không, bọn họ đều đang nhìn chúng ta kia kìa.""Kệ họ nhìn, họ cũng đâu quen chúng ta." Phó Cảnh Ngộ ôm Diệp Phồn Tinh thật chặt một lúc lâu, sau đó cúi đầu xuống hôn nhẹ lên tai cô, thì thầm, " Một tháng anh không có ở đây hình như em béo lên đấy.""Ai nói chứ." Diệp Phồn Tinh kháng nghị nói, cảm thấy anh đang bêu xấu mình, " Em còn gầy đi ý!"Phó Cảnh Ngộ cười một tiếng, cầm tay cô, đi ra phía ngoài, " Em đến đây từ lúc nào?""Lúc gần 11 giờ.""Không phải anh đã nói với em hơn mười hai giờ anh mới đến nơi sao? Em tới sớm như vậy làm gì?" Coi như máy bay hạ cánh đúng giờ thì cũng phải tốn chút thời gian mới có thể ra khỏi đấy.Cô hoàn toàn không cần tới sớm như vậy.

Có thể là bởi vì Phó Cảnh Ngộ quá chói mắt,cho nên Diệp Phồn Tinh phát hiện, có không ít người đều đang đứng nhìn bọn họ.

Điều này làm cho Diệp Phồn Tinh cảm thấy có chút khẩn trương, làm như thế này có phải quá phô trương rồi không...!

Nhưng mà, coi như hơn một tháng không gặp đi nữa thì anh cũng không cần phải kích động như thế này chứ?

Hơn nữa, không phải người nên kích động phải là cô sao?

Cô còn nghĩ như thế đã nghe thấy Phó Cảnh Ngộ nói: "Xin lỗi, chuyến bay gặp sự cố,là anh sơ xuất, không thông báo cho em biết để em phải đợi lâu như vậy. Không phải anh đã nói em đừng tới đón anh rồi sao?"

Lúc máy bay hạ cánh,anh mới biết Diệp Phồn Tinh tới đón mình rồi.

Vì không muốn trễ giờ Diệp Phồn Tinh còn đến trước một tiếng, kết quả anh lại dây dưa lỡ việc, làm cô phải đợi đến tận giờ này.

Diệp Phồn Tinh đã hơn một tháng không nhìn thấy anh, nghe được âm thanh quen thuộc của anh, thật sự sắp khóc đến nơi, " Chỉ là em muốn nhanh được gặp anh thôi!"

Phó Cảnh Ngộ buông lỏng cô ra, nhìn lấy bà xã nhà mình, vội vàng dỗ dành.

"Đừng khóc, là anh không tốt, đáng nhẽ anh phải gọi điện thoại cho báo cho em."

Lúc anh ra sân bay, phía công ty lại thông báo gọi cho anh về xử lý một công vụ khẩn cấp, anh cũng thực sự vội quay lại xử lý để về nhanh với cô nên quên không gọi về cho cô.

Kết quả vừa ra đã nhìn thấy cô khóc rồi, làm cho anh càng cảm thấy ân hận và khó chịu.

Diệp Phồn Tinh xấu hổ nói, " Anh đang nghĩ em chờ anh đến khóc đấy hả?"

"Không phải sao?" Anh cho là như vậy.

Diệp Phồn Tinh vốn sắp khóc thật, nghe xong phì cười,kiêu ngạo mà nói: " Còn lâu nhé, chỉ là lâu quá rồi em không được nhìn thấy anh nên có chút kích động thôi."

Nghe xong giải thích của cô, Phó Cảnh Ngộ cười một tiếng, lần nữa ôm lấy cô, "Không phải giờ anh đang đứng trước mặt em rồi sao?"

Diệp Phồn Tinh bị anh kéo vào lòng một lần nữa, cô cảm giác bản thân mình lại trở thành tâm điểm cho những người xung quanh nhìn vào.

Cô lúng túng nói: " Anh có thể buông em ra trước có được không, bọn họ đều đang nhìn chúng ta kia kìa."

"Kệ họ nhìn, họ cũng đâu quen chúng ta." Phó Cảnh Ngộ ôm Diệp Phồn Tinh thật chặt một lúc lâu, sau đó cúi đầu xuống hôn nhẹ lên tai cô, thì thầm, " Một tháng anh không có ở đây hình như em béo lên đấy."

"Ai nói chứ." Diệp Phồn Tinh kháng nghị nói, cảm thấy anh đang bêu xấu mình, " Em còn gầy đi ý!"

Phó Cảnh Ngộ cười một tiếng, cầm tay cô, đi ra phía ngoài, " Em đến đây từ lúc nào?"

"Lúc gần 11 giờ."

"Không phải anh đã nói với em hơn mười hai giờ anh mới đến nơi sao? Em tới sớm như vậy làm gì?" Coi như máy bay hạ cánh đúng giờ thì cũng phải tốn chút thời gian mới có thể ra khỏi đấy.

Cô hoàn toàn không cần tới sớm như vậy.

Cả Đời Này Không Rời Xa Anh!Tác giả: Mạc Vân Trà SữaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha… Có thể là bởi vì Phó Cảnh Ngộ quá chói mắt,cho nên Diệp Phồn Tinh phát hiện, có không ít người đều đang đứng nhìn bọn họ.Điều này làm cho Diệp Phồn Tinh cảm thấy có chút khẩn trương, làm như thế này có phải quá phô trương rồi không...!Nhưng mà, coi như hơn một tháng không gặp đi nữa thì anh cũng không cần phải kích động như thế này chứ?Hơn nữa, không phải người nên kích động phải là cô sao?Cô còn nghĩ như thế đã nghe thấy Phó Cảnh Ngộ nói: "Xin lỗi, chuyến bay gặp sự cố,là anh sơ xuất, không thông báo cho em biết để em phải đợi lâu như vậy. Không phải anh đã nói em đừng tới đón anh rồi sao?"Lúc máy bay hạ cánh,anh mới biết Diệp Phồn Tinh tới đón mình rồi.Vì không muốn trễ giờ Diệp Phồn Tinh còn đến trước một tiếng, kết quả anh lại dây dưa lỡ việc, làm cô phải đợi đến tận giờ này.Diệp Phồn Tinh đã hơn một tháng không nhìn thấy anh, nghe được âm thanh quen thuộc của anh, thật sự sắp khóc đến nơi, " Chỉ là em muốn nhanh được gặp anh thôi!"Phó Cảnh Ngộ buông lỏng cô ra, nhìn lấy bà xã nhà mình, vội vàng dỗ dành."Đừng khóc, là anh không tốt, đáng nhẽ anh phải gọi điện thoại cho báo cho em."Lúc anh ra sân bay, phía công ty lại thông báo gọi cho anh về xử lý một công vụ khẩn cấp, anh cũng thực sự vội quay lại xử lý để về nhanh với cô nên quên không gọi về cho cô.Kết quả vừa ra đã nhìn thấy cô khóc rồi, làm cho anh càng cảm thấy ân hận và khó chịu.Diệp Phồn Tinh xấu hổ nói, " Anh đang nghĩ em chờ anh đến khóc đấy hả?""Không phải sao?" Anh cho là như vậy.Diệp Phồn Tinh vốn sắp khóc thật, nghe xong phì cười,kiêu ngạo mà nói: " Còn lâu nhé, chỉ là lâu quá rồi em không được nhìn thấy anh nên có chút kích động thôi."Nghe xong giải thích của cô, Phó Cảnh Ngộ cười một tiếng, lần nữa ôm lấy cô, "Không phải giờ anh đang đứng trước mặt em rồi sao?"Diệp Phồn Tinh bị anh kéo vào lòng một lần nữa, cô cảm giác bản thân mình lại trở thành tâm điểm cho những người xung quanh nhìn vào.Cô lúng túng nói: " Anh có thể buông em ra trước có được không, bọn họ đều đang nhìn chúng ta kia kìa.""Kệ họ nhìn, họ cũng đâu quen chúng ta." Phó Cảnh Ngộ ôm Diệp Phồn Tinh thật chặt một lúc lâu, sau đó cúi đầu xuống hôn nhẹ lên tai cô, thì thầm, " Một tháng anh không có ở đây hình như em béo lên đấy.""Ai nói chứ." Diệp Phồn Tinh kháng nghị nói, cảm thấy anh đang bêu xấu mình, " Em còn gầy đi ý!"Phó Cảnh Ngộ cười một tiếng, cầm tay cô, đi ra phía ngoài, " Em đến đây từ lúc nào?""Lúc gần 11 giờ.""Không phải anh đã nói với em hơn mười hai giờ anh mới đến nơi sao? Em tới sớm như vậy làm gì?" Coi như máy bay hạ cánh đúng giờ thì cũng phải tốn chút thời gian mới có thể ra khỏi đấy.Cô hoàn toàn không cần tới sớm như vậy.

Chương 751: Tái ngộ!