Thành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha…

Chương 755-2: Đi đời chiếc áo sơ mi! (21+)

Cả Đời Này Không Rời Xa Anh!Tác giả: Mạc Vân Trà SữaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha… Ánh mắt của cô rất là chân thành, Phó Cảnh Ngộ nghe xong nội tâm vẫn còn có chút rung động.Cái này có phải có nghĩa là, bà xã của anh đã không còn phòng bị với anh nữa phải không?Anh xoay người đặt cô ở trên ghế sa lon, cúi đầu xuống, bá đạo hôn cô.Ban ngày nhìn thấy cô anh còn có thể khắc chế, hiện tại đã là buổi tối rồi, mà cô tình nguyện dâng đến miệng, mỡ treo miệng mèo, tội gì mà không ăn.Trên người Diệp Phồn Tinh mặc áo sơ mi, áo sơ mi bị anh xé phanh ra, bay tứ tung, mỗi chỗ một cái.Trong phòng hơi lạnh vậy mà hai người đều nóng toát mồ hôi.Chiếc áo sơ mi bị xe ra để lộ ra b** ng*c phổng phao đang phập phồng lên xuống theo nhịp thở của cô. Anh đưa tay đẩy áo con lên trên, giải phóng b* ng*c đang bị căng cứng vì k*ch th*ch, sau đó anh cúi xuống gặm m*t một bên bồng đào, bên kia không ngừng x** n*n.Khi mà ý thức của Diệp Phồn Tinh đã rơi vào mơ hồ, anh mới từ từ di chuyển xuống dưới, nhẹ nhàng cởi cúc quần ngoài của cô xuống, chiếc quần rơi xuống đất để lộ nơi nào đó đang bị che đi hứng hờ bởi miếng vải nhỏ hình tam giác.Bị anh chêu chọc k*ch th*ch, cô khép chặt hai chân lại để kiềm chế d*c v*ng, không để bản thân phát ra những tiếng ngâm nga mà bản thân cô nghe còn cảm thấy xấu hổ.Thấy vậy, anh nhẹ nhàng tách hai chân cô ra, cúi xuống hôn lên đùi non của cô rồi dần dần tiến lên trên. Anh m*n tr*n bên ngoài lớp vải mỏng kia càng làm cho cô như muốn phát điên.Cô vô thức van xin: " Ngộ, ưm... Đừng... Xin anh... Aa.. Ưm... "" Gì cơ, anh nghe không rõ? ""Xin anh,... Cho vào đi... "Anh cười gian trá nắm tay cô đặt vào cậu em trai của mình, hỏi lại " Cho nó vào sao? "" Ưm,...xin anh đấy...đừng trêu chọc em nữa... "Phó Cảnh Ngộ từ từ kéo chiếc quần con của cô xuống, cô bé xinh đẹp của cô không còn gì che chắn, lộ ra mơn mởn và tràn trề trước mắt anh, mời gọi anh mạnh mẽ tiến vào.Anh lập tức dồn dập tấn công, đôi chân thon dài của cô cũng nhanh chóng kẹp chặp lấy eo anh, đón nhận sự tấn công như vũ bão của anh. Hai người kịch liệt lên xuống ở trên ghế nhấp nhô lên xuống.Hai người lăn lộn từ trên ghế salon lên giường. Lúc di chuyển từ ghế salon lên giường, cậu em trai của anh vẫn còn cắm ngập trong cô bé của cô, cô vẫn bám chặt lên người anh như còn gấu Cola. Lên đến giường hai người lại tiếp tục mây mưa không ngừng nghỉ.Hai người trải qua một đêm tình tuyệt vời!Buổi sáng, Phó Cảnh Ngộ từ phòng vệ sinh đi ra, nhìn thấy Diệp Phồn Tinh mặc đồ ngủ, xách cái áo sơ mi cô mặc ngày hôm qua tìm cúc của nó.Tìm nửa ngày mà không tìm thấy.Cô buồn bực nhìn về phía Phó Cảnh Ngộ, "Đều là tại anh hết, dựt đứt hết cúc áo của em rồi! Giờ còn chẳng tìm thấy đâu để khâu lại, em bắt đền anh đấy!"Ăn mặn xong rồi thì nhớ ủng hộ cho truyện nhé mn!

Ánh mắt của cô rất là chân thành, Phó Cảnh Ngộ nghe xong nội tâm vẫn còn có chút rung động.

Cái này có phải có nghĩa là, bà xã của anh đã không còn phòng bị với anh nữa phải không?

Anh xoay người đặt cô ở trên ghế sa lon, cúi đầu xuống, bá đạo hôn cô.

Ban ngày nhìn thấy cô anh còn có thể khắc chế, hiện tại đã là buổi tối rồi, mà cô tình nguyện dâng đến miệng, mỡ treo miệng mèo, tội gì mà không ăn.

Trên người Diệp Phồn Tinh mặc áo sơ mi, áo sơ mi bị anh xé phanh ra, bay tứ tung, mỗi chỗ một cái.

Trong phòng hơi lạnh vậy mà hai người đều nóng toát mồ hôi.

Chiếc áo sơ mi bị xe ra để lộ ra b** ng*c phổng phao đang phập phồng lên xuống theo nhịp thở của cô. Anh đưa tay đẩy áo con lên trên, giải phóng b* ng*c đang bị căng cứng vì k*ch th*ch, sau đó anh cúi xuống gặm m*t một bên bồng đào, bên kia không ngừng x** n*n.

Khi mà ý thức của Diệp Phồn Tinh đã rơi vào mơ hồ, anh mới từ từ di chuyển xuống dưới, nhẹ nhàng cởi cúc quần ngoài của cô xuống, chiếc quần rơi xuống đất để lộ nơi nào đó đang bị che đi hứng hờ bởi miếng vải nhỏ hình tam giác.

Bị anh chêu chọc k*ch th*ch, cô khép chặt hai chân lại để kiềm chế d*c v*ng, không để bản thân phát ra những tiếng ngâm nga mà bản thân cô nghe còn cảm thấy xấu hổ.

Thấy vậy, anh nhẹ nhàng tách hai chân cô ra, cúi xuống hôn lên đùi non của cô rồi dần dần tiến lên trên. Anh m*n tr*n bên ngoài lớp vải mỏng kia càng làm cho cô như muốn phát điên.

Cô vô thức van xin: " Ngộ, ưm... Đừng... Xin anh... Aa.. Ưm... "

" Gì cơ, anh nghe không rõ? "

"Xin anh,... Cho vào đi... "

Anh cười gian trá nắm tay cô đặt vào cậu em trai của mình, hỏi lại " Cho nó vào sao? "

" Ưm,...xin anh đấy...đừng trêu chọc em nữa... "

Phó Cảnh Ngộ từ từ kéo chiếc quần con của cô xuống, cô bé xinh đẹp của cô không còn gì che chắn, lộ ra mơn mởn và tràn trề trước mắt anh, mời gọi anh mạnh mẽ tiến vào.

Anh lập tức dồn dập tấn công, đôi chân thon dài của cô cũng nhanh chóng kẹp chặp lấy eo anh, đón nhận sự tấn công như vũ bão của anh. Hai người kịch liệt lên xuống ở trên ghế nhấp nhô lên xuống.

Hai người lăn lộn từ trên ghế salon lên giường. Lúc di chuyển từ ghế salon lên giường, cậu em trai của anh vẫn còn cắm ngập trong cô bé của cô, cô vẫn bám chặt lên người anh như còn gấu Cola. Lên đến giường hai người lại tiếp tục mây mưa không ngừng nghỉ.

Hai người trải qua một đêm tình tuyệt vời!

Buổi sáng, Phó Cảnh Ngộ từ phòng vệ sinh đi ra, nhìn thấy Diệp Phồn Tinh mặc đồ ngủ, xách cái áo sơ mi cô mặc ngày hôm qua tìm cúc của nó.

Tìm nửa ngày mà không tìm thấy.

Cô buồn bực nhìn về phía Phó Cảnh Ngộ, "Đều là tại anh hết, dựt đứt hết cúc áo của em rồi! Giờ còn chẳng tìm thấy đâu để khâu lại, em bắt đền anh đấy!"

Ăn mặn xong rồi thì nhớ ủng hộ cho truyện nhé mn!

Cả Đời Này Không Rời Xa Anh!Tác giả: Mạc Vân Trà SữaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha… Ánh mắt của cô rất là chân thành, Phó Cảnh Ngộ nghe xong nội tâm vẫn còn có chút rung động.Cái này có phải có nghĩa là, bà xã của anh đã không còn phòng bị với anh nữa phải không?Anh xoay người đặt cô ở trên ghế sa lon, cúi đầu xuống, bá đạo hôn cô.Ban ngày nhìn thấy cô anh còn có thể khắc chế, hiện tại đã là buổi tối rồi, mà cô tình nguyện dâng đến miệng, mỡ treo miệng mèo, tội gì mà không ăn.Trên người Diệp Phồn Tinh mặc áo sơ mi, áo sơ mi bị anh xé phanh ra, bay tứ tung, mỗi chỗ một cái.Trong phòng hơi lạnh vậy mà hai người đều nóng toát mồ hôi.Chiếc áo sơ mi bị xe ra để lộ ra b** ng*c phổng phao đang phập phồng lên xuống theo nhịp thở của cô. Anh đưa tay đẩy áo con lên trên, giải phóng b* ng*c đang bị căng cứng vì k*ch th*ch, sau đó anh cúi xuống gặm m*t một bên bồng đào, bên kia không ngừng x** n*n.Khi mà ý thức của Diệp Phồn Tinh đã rơi vào mơ hồ, anh mới từ từ di chuyển xuống dưới, nhẹ nhàng cởi cúc quần ngoài của cô xuống, chiếc quần rơi xuống đất để lộ nơi nào đó đang bị che đi hứng hờ bởi miếng vải nhỏ hình tam giác.Bị anh chêu chọc k*ch th*ch, cô khép chặt hai chân lại để kiềm chế d*c v*ng, không để bản thân phát ra những tiếng ngâm nga mà bản thân cô nghe còn cảm thấy xấu hổ.Thấy vậy, anh nhẹ nhàng tách hai chân cô ra, cúi xuống hôn lên đùi non của cô rồi dần dần tiến lên trên. Anh m*n tr*n bên ngoài lớp vải mỏng kia càng làm cho cô như muốn phát điên.Cô vô thức van xin: " Ngộ, ưm... Đừng... Xin anh... Aa.. Ưm... "" Gì cơ, anh nghe không rõ? ""Xin anh,... Cho vào đi... "Anh cười gian trá nắm tay cô đặt vào cậu em trai của mình, hỏi lại " Cho nó vào sao? "" Ưm,...xin anh đấy...đừng trêu chọc em nữa... "Phó Cảnh Ngộ từ từ kéo chiếc quần con của cô xuống, cô bé xinh đẹp của cô không còn gì che chắn, lộ ra mơn mởn và tràn trề trước mắt anh, mời gọi anh mạnh mẽ tiến vào.Anh lập tức dồn dập tấn công, đôi chân thon dài của cô cũng nhanh chóng kẹp chặp lấy eo anh, đón nhận sự tấn công như vũ bão của anh. Hai người kịch liệt lên xuống ở trên ghế nhấp nhô lên xuống.Hai người lăn lộn từ trên ghế salon lên giường. Lúc di chuyển từ ghế salon lên giường, cậu em trai của anh vẫn còn cắm ngập trong cô bé của cô, cô vẫn bám chặt lên người anh như còn gấu Cola. Lên đến giường hai người lại tiếp tục mây mưa không ngừng nghỉ.Hai người trải qua một đêm tình tuyệt vời!Buổi sáng, Phó Cảnh Ngộ từ phòng vệ sinh đi ra, nhìn thấy Diệp Phồn Tinh mặc đồ ngủ, xách cái áo sơ mi cô mặc ngày hôm qua tìm cúc của nó.Tìm nửa ngày mà không tìm thấy.Cô buồn bực nhìn về phía Phó Cảnh Ngộ, "Đều là tại anh hết, dựt đứt hết cúc áo của em rồi! Giờ còn chẳng tìm thấy đâu để khâu lại, em bắt đền anh đấy!"Ăn mặn xong rồi thì nhớ ủng hộ cho truyện nhé mn!

Chương 755-2: Đi đời chiếc áo sơ mi! (21+)