Thành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha…

Chương 761: Là anh suy nghĩ nhiều

Cả Đời Này Không Rời Xa Anh!Tác giả: Mạc Vân Trà SữaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha… Anh phát hiện Diệp Phồn Tinh tính khí thật sự quá tốt, khả năng đây cũng là nguyên nhân bọn họ rất ít gây gổ cãi nhau.Có thể Triệu Gia Kỳ chính là cái dằm trong tim cô, cho nên chuyện này không thể nhanh chóng đi qua được.Anh tiến vào phòng tắm, nhìn thấy Diệp Phồn Tinh ở nơi đó pha xong nước, " Được rồi đấy!"Thấy cô chuẩn bị ra ngoài, Phó Cảnh Ngộ nói: " Lấy hộ quần áo ngủ của anh vào đây."Phó Cảnh Ngộ cho là mình sai bảo cô như vậy thì ít nhất cô sẽ kháng nghị, sẽ chủ động nói chuyện với anh.Ai biết, Diệp Phồn Tinh vẫn ngoan ngoãn làm theo, không nói không rằng."..."Chẳng nhẽ cô không tức giận sao?Chỉ chớp mắt, Diệp Phồn Tinh đã đem quần áo ngủ của anh vào, đặt ở trên giá.Thấy cô muốn đi, Phó Cảnh Ngộ cũng không kiềm chế được nữa, nắm tay cô."..."Trong lòng Diệp Phồn Tinh lộp bộp một cái, nhìn về phía anh, gắng gượng hỏi: " Anh làm gì vậy?"Phó Cảnh Ngộ nghiêm túc nhìn cô, ngay sau đó đưa tay kéo cô vào trong ngực, dò hỏi: "Giận anh à?"" Em giận gì chứ." Anh đột nhiên ôm ấp, kéo gần khoảng cách đang tại giận dỗi của hai người.Diệp Phồn Tinh thiếu chút nữa thì mềm lòng, vội vàng khắc chế bản thân nói ra. Nhưng cô lại không cam tâm, cô tự nói với bản thân:Diệp Phồn Tinh, sao mày hèn thế! Sao chưa chi gì đã chịu thua, giơ cờ trắng đầu hàng rồi?Phó Cảnh Ngộ không xác định được suy nghĩ trong lòng của cô lúc này, hỏi: "Ngày mai em có đi Thân thành với anh nữa không?"Anh rất lo lắng cô bởi vì chuyện của Triệu Gia Kỳ mà giận dỗi anh, không muốn đi sang bên kia cùng anh nữa.Diệp Phồn Tinh cảm thấy khá kỳ quái, cô nhìn anh nói, "Đã lúc nào em bảo em không đi nữa sao?"Phó Cảnh Ngộ dừng một chút, cho nên... Là mình cả nghĩ quá rồi sao?Cô ấy vẫn đi?Tảng đá lớn ở trong lòng lập tức rơi xuống.Anh thanh tĩnh lại, cười nói: " Anh còn tưởng rằng em đang vì chuyện của Triệu Gia Kỳ mà không muốn đi Thân Thành với anh nữa."Nụ cười của anh rất đẹp mắt, Diệp Phồn Tinh thiếu chút nữa thì bị mê hoặc rồi.Cô bĩu môi, nhìn ra chỗ khác, "Trong mắt anh em là người nhỏ mọn như vậy sao?"Cô là người có nguyên tắc.Nếu đã đồng ý chuyện gì với người khác thì sẽ không bao giờ lật lọng.

Anh phát hiện Diệp Phồn Tinh tính khí thật sự quá tốt, khả năng đây cũng là nguyên nhân bọn họ rất ít gây gổ cãi nhau.

Có thể Triệu Gia Kỳ chính là cái dằm trong tim cô, cho nên chuyện này không thể nhanh chóng đi qua được.

Anh tiến vào phòng tắm, nhìn thấy Diệp Phồn Tinh ở nơi đó pha xong nước, " Được rồi đấy!"

Thấy cô chuẩn bị ra ngoài, Phó Cảnh Ngộ nói: " Lấy hộ quần áo ngủ của anh vào đây."

Phó Cảnh Ngộ cho là mình sai bảo cô như vậy thì ít nhất cô sẽ kháng nghị, sẽ chủ động nói chuyện với anh.

Ai biết, Diệp Phồn Tinh vẫn ngoan ngoãn làm theo, không nói không rằng.

"..."

Chẳng nhẽ cô không tức giận sao?

Chỉ chớp mắt, Diệp Phồn Tinh đã đem quần áo ngủ của anh vào, đặt ở trên giá.

Thấy cô muốn đi, Phó Cảnh Ngộ cũng không kiềm chế được nữa, nắm tay cô.

"..."

Trong lòng Diệp Phồn Tinh lộp bộp một cái, nhìn về phía anh, gắng gượng hỏi: " Anh làm gì vậy?"

Phó Cảnh Ngộ nghiêm túc nhìn cô, ngay sau đó đưa tay kéo cô vào trong ngực, dò hỏi: "Giận anh à?"

" Em giận gì chứ." Anh đột nhiên ôm ấp, kéo gần khoảng cách đang tại giận dỗi của hai người.

Diệp Phồn Tinh thiếu chút nữa thì mềm lòng, vội vàng khắc chế bản thân nói ra. Nhưng cô lại không cam tâm, cô tự nói với bản thân:

Diệp Phồn Tinh, sao mày hèn thế! Sao chưa chi gì đã chịu thua, giơ cờ trắng đầu hàng rồi?

Phó Cảnh Ngộ không xác định được suy nghĩ trong lòng của cô lúc này, hỏi: "Ngày mai em có đi Thân thành với anh nữa không?"

Anh rất lo lắng cô bởi vì chuyện của Triệu Gia Kỳ mà giận dỗi anh, không muốn đi sang bên kia cùng anh nữa.

Diệp Phồn Tinh cảm thấy khá kỳ quái, cô nhìn anh nói, "Đã lúc nào em bảo em không đi nữa sao?"

Phó Cảnh Ngộ dừng một chút, cho nên... Là mình cả nghĩ quá rồi sao?

Cô ấy vẫn đi?

Tảng đá lớn ở trong lòng lập tức rơi xuống.

Anh thanh tĩnh lại, cười nói: " Anh còn tưởng rằng em đang vì chuyện của Triệu Gia Kỳ mà không muốn đi Thân Thành với anh nữa."

Nụ cười của anh rất đẹp mắt, Diệp Phồn Tinh thiếu chút nữa thì bị mê hoặc rồi.

Cô bĩu môi, nhìn ra chỗ khác, "Trong mắt anh em là người nhỏ mọn như vậy sao?"

Cô là người có nguyên tắc.

Nếu đã đồng ý chuyện gì với người khác thì sẽ không bao giờ lật lọng.

Cả Đời Này Không Rời Xa Anh!Tác giả: Mạc Vân Trà SữaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha… Anh phát hiện Diệp Phồn Tinh tính khí thật sự quá tốt, khả năng đây cũng là nguyên nhân bọn họ rất ít gây gổ cãi nhau.Có thể Triệu Gia Kỳ chính là cái dằm trong tim cô, cho nên chuyện này không thể nhanh chóng đi qua được.Anh tiến vào phòng tắm, nhìn thấy Diệp Phồn Tinh ở nơi đó pha xong nước, " Được rồi đấy!"Thấy cô chuẩn bị ra ngoài, Phó Cảnh Ngộ nói: " Lấy hộ quần áo ngủ của anh vào đây."Phó Cảnh Ngộ cho là mình sai bảo cô như vậy thì ít nhất cô sẽ kháng nghị, sẽ chủ động nói chuyện với anh.Ai biết, Diệp Phồn Tinh vẫn ngoan ngoãn làm theo, không nói không rằng."..."Chẳng nhẽ cô không tức giận sao?Chỉ chớp mắt, Diệp Phồn Tinh đã đem quần áo ngủ của anh vào, đặt ở trên giá.Thấy cô muốn đi, Phó Cảnh Ngộ cũng không kiềm chế được nữa, nắm tay cô."..."Trong lòng Diệp Phồn Tinh lộp bộp một cái, nhìn về phía anh, gắng gượng hỏi: " Anh làm gì vậy?"Phó Cảnh Ngộ nghiêm túc nhìn cô, ngay sau đó đưa tay kéo cô vào trong ngực, dò hỏi: "Giận anh à?"" Em giận gì chứ." Anh đột nhiên ôm ấp, kéo gần khoảng cách đang tại giận dỗi của hai người.Diệp Phồn Tinh thiếu chút nữa thì mềm lòng, vội vàng khắc chế bản thân nói ra. Nhưng cô lại không cam tâm, cô tự nói với bản thân:Diệp Phồn Tinh, sao mày hèn thế! Sao chưa chi gì đã chịu thua, giơ cờ trắng đầu hàng rồi?Phó Cảnh Ngộ không xác định được suy nghĩ trong lòng của cô lúc này, hỏi: "Ngày mai em có đi Thân thành với anh nữa không?"Anh rất lo lắng cô bởi vì chuyện của Triệu Gia Kỳ mà giận dỗi anh, không muốn đi sang bên kia cùng anh nữa.Diệp Phồn Tinh cảm thấy khá kỳ quái, cô nhìn anh nói, "Đã lúc nào em bảo em không đi nữa sao?"Phó Cảnh Ngộ dừng một chút, cho nên... Là mình cả nghĩ quá rồi sao?Cô ấy vẫn đi?Tảng đá lớn ở trong lòng lập tức rơi xuống.Anh thanh tĩnh lại, cười nói: " Anh còn tưởng rằng em đang vì chuyện của Triệu Gia Kỳ mà không muốn đi Thân Thành với anh nữa."Nụ cười của anh rất đẹp mắt, Diệp Phồn Tinh thiếu chút nữa thì bị mê hoặc rồi.Cô bĩu môi, nhìn ra chỗ khác, "Trong mắt anh em là người nhỏ mọn như vậy sao?"Cô là người có nguyên tắc.Nếu đã đồng ý chuyện gì với người khác thì sẽ không bao giờ lật lọng.

Chương 761: Là anh suy nghĩ nhiều