Thành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha…

Chương 766: Sóng gió!

Cả Đời Này Không Rời Xa Anh!Tác giả: Mạc Vân Trà SữaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha… Diệp Phồn Tinh nhìn điện thoại.Từ trước đến giờ cô luôn cảm thấy anh chính là người đàn ông đặc biệt duy nhất trên đời này, chỉ thuộc về một mình cô.Nhưng bây cô biết mình đã nhầm rồi.Anh là một tổng tài cao cao tại thượng như vậy, làm sao có thể chỉ thuộc về một mình cô được?Diệp Phồn Tinh ngây ngẩn một hồi, lúc tỉnh hồn lại thì điện thoại đã cúp.Trong chốc lát, một lần nữa nhớ tới, Phó Cảnh Ngộ lần nữa gọi điện thoại tới.Diệp Phồn Tinh đứng lên, đi ra bên ngoài nghe điện thoại.Cô không vội lên tiếng, âm thanh ôn nhu của Phó Cảnh Ngộ từ bên trong truyền tới, " Anh đến chỗ em gửi cho em mà không thấy em đâu, em đang ở đâu đấy?"Sau khi xong việc anh mới biết, Diệp Phồn Tinh cũng ở nơi này ăn cơm.Diệp Phồn Tinh nghe thấy ngữ khí bình tĩnh của anh, trong lòng kìm nén lửa, nhưng lại không khống chế được, thái độ rất lãnh đạm thờ ơ, " Bọn em đã ăn xong lâu rồi, bây giờ đang cùng bạn của Mục Triệt đi hát. Anh đi về trước đi!""Ở nơi nào, anh tới đón em?" Mục Triệt lại là bạn bè những dù gì cũng khác giới, Phó Cảnh Ngộ không thể yên lòng.Diệp Phồn Tinh cũng không biết tại sao tâm trạng của mình lại trở nên u uất, nhớ tới chuyện của Triệu Gia Kỳ và chuyện ngày hôm nay...Ngữ khí càng lạnh nhạt, "Không cần đâu, anh bận rộn như vậy thì đi về trước đi, em có chân em tự về được."Phó Cảnh Ngộ dừng một chút, biết chắc do để cô chờ lâu, " Để anh tới đón em! Xin lỗi, hôm nay anh thật sự bận quá nên không tới đúng giờ được. Em gửi đục chỉ cho anh đi, anh lập tức đến ngay.""Thật sự không cần." Diệp Phồn Tinh cười cợt, nói: " Anh bận việc hay là bận bên người phụ nữ khác! Sau này chuyện của em không cần anh quan tâm nữa."Nói xong, cô liền cúp điện thoại.Diệp Phồn Tinh đứng ở trong hành lang, nhìn lấy điện thoại, sợ hãi tột cùng nước mắt không kiềm chế được mà rơi xuống.Cho tới bây giờ cô chưa từng nghĩ có một ngày sẽ nổi giận với anh, càng biết rằng không thể để tình cảm mù quáng che mờ lý trí, cho nên càng sợ tâm tình của mình sẽ thương tổn tới tình yêu của mình, nhưng thực sự hôm nay cô thật không nhịn được.Thật ra cô luôn cố tỏ ra biết điều cố tỏ ra là mình ổn, nhưng cô cũng là con người, cũng biết tức giận, cũng biết ghen tuông. Lúc nào cô cũng sống trong sợ hãi, sợ mất đi anh, sợ anh không cần cô nữa, cho nên lúc nào cũng phải tỏ ra là một cô vợ ngoan ngoãn hiểu chuyện, không bao giờ dám so bì với công việc của anh, càng không can thiệp chuyện bên ngoài của anh, anh nói cái gì cô liền răm rắp nghe theo.Còn 5 ngày nữa là hết tháng rồi!

Diệp Phồn Tinh nhìn điện thoại.

Từ trước đến giờ cô luôn cảm thấy anh chính là người đàn ông đặc biệt duy nhất trên đời này, chỉ thuộc về một mình cô.

Nhưng bây cô biết mình đã nhầm rồi.

Anh là một tổng tài cao cao tại thượng như vậy, làm sao có thể chỉ thuộc về một mình cô được?

Diệp Phồn Tinh ngây ngẩn một hồi, lúc tỉnh hồn lại thì điện thoại đã cúp.

Trong chốc lát, một lần nữa nhớ tới, Phó Cảnh Ngộ lần nữa gọi điện thoại tới.

Diệp Phồn Tinh đứng lên, đi ra bên ngoài nghe điện thoại.

Cô không vội lên tiếng, âm thanh ôn nhu của Phó Cảnh Ngộ từ bên trong truyền tới, " Anh đến chỗ em gửi cho em mà không thấy em đâu, em đang ở đâu đấy?"

Sau khi xong việc anh mới biết, Diệp Phồn Tinh cũng ở nơi này ăn cơm.

Diệp Phồn Tinh nghe thấy ngữ khí bình tĩnh của anh, trong lòng kìm nén lửa, nhưng lại không khống chế được, thái độ rất lãnh đạm thờ ơ, " Bọn em đã ăn xong lâu rồi, bây giờ đang cùng bạn của Mục Triệt đi hát. Anh đi về trước đi!"

"Ở nơi nào, anh tới đón em?" Mục Triệt lại là bạn bè những dù gì cũng khác giới, Phó Cảnh Ngộ không thể yên lòng.

Diệp Phồn Tinh cũng không biết tại sao tâm trạng của mình lại trở nên u uất, nhớ tới chuyện của Triệu Gia Kỳ và chuyện ngày hôm nay...

Ngữ khí càng lạnh nhạt, "Không cần đâu, anh bận rộn như vậy thì đi về trước đi, em có chân em tự về được."

Phó Cảnh Ngộ dừng một chút, biết chắc do để cô chờ lâu, " Để anh tới đón em! Xin lỗi, hôm nay anh thật sự bận quá nên không tới đúng giờ được. Em gửi đục chỉ cho anh đi, anh lập tức đến ngay."

"Thật sự không cần." Diệp Phồn Tinh cười cợt, nói: " Anh bận việc hay là bận bên người phụ nữ khác! Sau này chuyện của em không cần anh quan tâm nữa."

Nói xong, cô liền cúp điện thoại.

Diệp Phồn Tinh đứng ở trong hành lang, nhìn lấy điện thoại, sợ hãi tột cùng nước mắt không kiềm chế được mà rơi xuống.

Cho tới bây giờ cô chưa từng nghĩ có một ngày sẽ nổi giận với anh, càng biết rằng không thể để tình cảm mù quáng che mờ lý trí, cho nên càng sợ tâm tình của mình sẽ thương tổn tới tình yêu của mình, nhưng thực sự hôm nay cô thật không nhịn được.

Thật ra cô luôn cố tỏ ra biết điều cố tỏ ra là mình ổn, nhưng cô cũng là con người, cũng biết tức giận, cũng biết ghen tuông. Lúc nào cô cũng sống trong sợ hãi, sợ mất đi anh, sợ anh không cần cô nữa, cho nên lúc nào cũng phải tỏ ra là một cô vợ ngoan ngoãn hiểu chuyện, không bao giờ dám so bì với công việc của anh, càng không can thiệp chuyện bên ngoài của anh, anh nói cái gì cô liền răm rắp nghe theo.

Còn 5 ngày nữa là hết tháng rồi!

Cả Đời Này Không Rời Xa Anh!Tác giả: Mạc Vân Trà SữaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha… Diệp Phồn Tinh nhìn điện thoại.Từ trước đến giờ cô luôn cảm thấy anh chính là người đàn ông đặc biệt duy nhất trên đời này, chỉ thuộc về một mình cô.Nhưng bây cô biết mình đã nhầm rồi.Anh là một tổng tài cao cao tại thượng như vậy, làm sao có thể chỉ thuộc về một mình cô được?Diệp Phồn Tinh ngây ngẩn một hồi, lúc tỉnh hồn lại thì điện thoại đã cúp.Trong chốc lát, một lần nữa nhớ tới, Phó Cảnh Ngộ lần nữa gọi điện thoại tới.Diệp Phồn Tinh đứng lên, đi ra bên ngoài nghe điện thoại.Cô không vội lên tiếng, âm thanh ôn nhu của Phó Cảnh Ngộ từ bên trong truyền tới, " Anh đến chỗ em gửi cho em mà không thấy em đâu, em đang ở đâu đấy?"Sau khi xong việc anh mới biết, Diệp Phồn Tinh cũng ở nơi này ăn cơm.Diệp Phồn Tinh nghe thấy ngữ khí bình tĩnh của anh, trong lòng kìm nén lửa, nhưng lại không khống chế được, thái độ rất lãnh đạm thờ ơ, " Bọn em đã ăn xong lâu rồi, bây giờ đang cùng bạn của Mục Triệt đi hát. Anh đi về trước đi!""Ở nơi nào, anh tới đón em?" Mục Triệt lại là bạn bè những dù gì cũng khác giới, Phó Cảnh Ngộ không thể yên lòng.Diệp Phồn Tinh cũng không biết tại sao tâm trạng của mình lại trở nên u uất, nhớ tới chuyện của Triệu Gia Kỳ và chuyện ngày hôm nay...Ngữ khí càng lạnh nhạt, "Không cần đâu, anh bận rộn như vậy thì đi về trước đi, em có chân em tự về được."Phó Cảnh Ngộ dừng một chút, biết chắc do để cô chờ lâu, " Để anh tới đón em! Xin lỗi, hôm nay anh thật sự bận quá nên không tới đúng giờ được. Em gửi đục chỉ cho anh đi, anh lập tức đến ngay.""Thật sự không cần." Diệp Phồn Tinh cười cợt, nói: " Anh bận việc hay là bận bên người phụ nữ khác! Sau này chuyện của em không cần anh quan tâm nữa."Nói xong, cô liền cúp điện thoại.Diệp Phồn Tinh đứng ở trong hành lang, nhìn lấy điện thoại, sợ hãi tột cùng nước mắt không kiềm chế được mà rơi xuống.Cho tới bây giờ cô chưa từng nghĩ có một ngày sẽ nổi giận với anh, càng biết rằng không thể để tình cảm mù quáng che mờ lý trí, cho nên càng sợ tâm tình của mình sẽ thương tổn tới tình yêu của mình, nhưng thực sự hôm nay cô thật không nhịn được.Thật ra cô luôn cố tỏ ra biết điều cố tỏ ra là mình ổn, nhưng cô cũng là con người, cũng biết tức giận, cũng biết ghen tuông. Lúc nào cô cũng sống trong sợ hãi, sợ mất đi anh, sợ anh không cần cô nữa, cho nên lúc nào cũng phải tỏ ra là một cô vợ ngoan ngoãn hiểu chuyện, không bao giờ dám so bì với công việc của anh, càng không can thiệp chuyện bên ngoài của anh, anh nói cái gì cô liền răm rắp nghe theo.Còn 5 ngày nữa là hết tháng rồi!

Chương 766: Sóng gió!