Thành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha…
Chương 767-2: Tủi thân
Cả Đời Này Không Rời Xa Anh!Tác giả: Mạc Vân Trà SữaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha… Diệp Phồn Tinh đi một mình ở trên đường, mặc dù là buổi tối, nhưng tiết trời Thân thành vẫn còn rất nóng.Toàn thân cô đẫm đìa mồ hôi, cổ họng vì gào gọi nhiều cũng trở nên khô rát.Cô đứng ở bờ sông, nhìn cảnh đêm Thân thành, thiếu chút nữa òa khóc.Nhưng cố vẫn cố gắng khắc chế, chủ động gọi điện thoại cho Mục Triệt, " Anh đã tìm được chưa?"" Vẫn chưa thấy." Mục Triệt nói: "Đã nhờ tất cả bạn bè giúp tìm rồi, đáng tiếc vẫn chưa thấy manh mối gì, cô ấy sẽ không xảy ra chuyện gì bất chắc chứ?"Ngôn An thật sự vô cùng đáng yêu, đi ra ngoài khó tránh khỏi gặp phải kẻ xấu.Diệp Phồn Tinh vội vàng lắc đầu, "Sẽ không, chúng ta gọi cho Cố Khải đi!""Gọi điện cho anh ấy sẽ chết rất thảm đấy " Mục Triệt nói: " Cô không biết anh ta yêu Ngôn An nhiều đến như thế nào đâu, nếu cô ấy xảy ra chuyện thật thì chúng ta chết chắc, cô cứ bình tĩnh, tôi đã nhờ bạn tôi hỗ trợ rồi, đừng nóng, sẽ tìm được Ngôn An thôi.""Vậy cũng phải nói cho anh ta biết!" Dù sao đây cũng là vợ của Cố khải.Coi như bị chửi, Diệp Phồn Tinh cũng chỉ có thể nhẫn nhịn, đây là do cô đáng đời, cô không chăm sóc tốt cho Ngôn An.Có Cố Khải giúp đỡ tìm, hy vọng sẽ lớn hơn một chút.Lừa gạt Như vậy, nói không chừng liền sẽ tạo thành hậu quả đáng sợ gì cũng không biết được!Tắt điện thoại của Mục Triệt, Diệp Phồn Tinh cầm điện thoại, định gọi cho Cố Khải thì Phó Cảnh Ngộ liền gọi lại.Cô nhận điện thoại, nghe được âm thanh trầm thấp của anh, "chừng nào thì em về?"Hiện tại đã hơn mười giờ rồi.Gọi điện thoại cho cô từ lúc tám giờ, hiện tại hai giờ trôi qua.Diệp Phồn Tinh vốn cho là anh sẽ không nói chuyện với mình nữa, nghe được âm thanh của anh, cảm xúc dồn nén lại, giọng cô có chút khàn khàn nói: " Bây giờ em còn có chuyện.""Chuyện gì mà quan trọng đến như vậy?" Cách điện thoại, ngữ khí của anh vẫn nghe ra được anh rất nghiêm túc nhưng bên trong lại ẩn chứa sự nhân nhượng, "Có chuyện gì thì về nhà rồi chúng ta cùng nói, có được không?"Nhận được cú điện thoại kia, Phó Cảnh Ngộ liền biết, vợ anh đang tức giận.Cho cô thời gian bình tĩnh tỉnh táo lại, cho rằng cô sẽ trở về, nhưng giờ này rồi mà không thấy Diệp Phồn Tinh trở về.Anh biết hôm nay quả thật quá bận rộn, không giữ đúng lời hứa với cô, làm cho cô khó chịu.Anh cũng cảm thấy rất xấu hổ.Nhưng trễ nữa thì vẫn phải về nhà chứ?Cô cũng không thể đi theo tên Mục Triệt đó ở bên ngoài không chịu về nhà như thế này được?"..."Diệp Phồn Tinh không lên tiếng, Phó Cảnh Ngộ nói tiếp, "Ngoan, anh sai rồi, em đừng như vậy liền không để ý tới ta, có chuyện gì ngươi về tới trước chúng ta bàn lại, được không?"Cô còn nhỏ, anh sợ mình làm tổn thương cô, cô lại đi làm chuyện điên rồ, bị người khác lừa.Anh suy nghĩ một đêm, trong lòng không biết lo lắng nhiều biết bao nhiêu.
Diệp Phồn Tinh đi một mình ở trên đường, mặc dù là buổi tối, nhưng tiết trời Thân thành vẫn còn rất nóng.
Toàn thân cô đẫm đìa mồ hôi, cổ họng vì gào gọi nhiều cũng trở nên khô rát.
Cô đứng ở bờ sông, nhìn cảnh đêm Thân thành, thiếu chút nữa òa khóc.
Nhưng cố vẫn cố gắng khắc chế, chủ động gọi điện thoại cho Mục Triệt, " Anh đã tìm được chưa?"
" Vẫn chưa thấy." Mục Triệt nói: "Đã nhờ tất cả bạn bè giúp tìm rồi, đáng tiếc vẫn chưa thấy manh mối gì, cô ấy sẽ không xảy ra chuyện gì bất chắc chứ?"
Ngôn An thật sự vô cùng đáng yêu, đi ra ngoài khó tránh khỏi gặp phải kẻ xấu.
Diệp Phồn Tinh vội vàng lắc đầu, "Sẽ không, chúng ta gọi cho Cố Khải đi!"
"Gọi điện cho anh ấy sẽ chết rất thảm đấy " Mục Triệt nói: " Cô không biết anh ta yêu Ngôn An nhiều đến như thế nào đâu, nếu cô ấy xảy ra chuyện thật thì chúng ta chết chắc, cô cứ bình tĩnh, tôi đã nhờ bạn tôi hỗ trợ rồi, đừng nóng, sẽ tìm được Ngôn An thôi."
"Vậy cũng phải nói cho anh ta biết!" Dù sao đây cũng là vợ của Cố khải.
Coi như bị chửi, Diệp Phồn Tinh cũng chỉ có thể nhẫn nhịn, đây là do cô đáng đời, cô không chăm sóc tốt cho Ngôn An.
Có Cố Khải giúp đỡ tìm, hy vọng sẽ lớn hơn một chút.
Lừa gạt Như vậy, nói không chừng liền sẽ tạo thành hậu quả đáng sợ gì cũng không biết được!
Tắt điện thoại của Mục Triệt, Diệp Phồn Tinh cầm điện thoại, định gọi cho Cố Khải thì Phó Cảnh Ngộ liền gọi lại.
Cô nhận điện thoại, nghe được âm thanh trầm thấp của anh, "chừng nào thì em về?"
Hiện tại đã hơn mười giờ rồi.
Gọi điện thoại cho cô từ lúc tám giờ, hiện tại hai giờ trôi qua.
Diệp Phồn Tinh vốn cho là anh sẽ không nói chuyện với mình nữa, nghe được âm thanh của anh, cảm xúc dồn nén lại, giọng cô có chút khàn khàn nói: " Bây giờ em còn có chuyện."
"Chuyện gì mà quan trọng đến như vậy?" Cách điện thoại, ngữ khí của anh vẫn nghe ra được anh rất nghiêm túc nhưng bên trong lại ẩn chứa sự nhân nhượng, "Có chuyện gì thì về nhà rồi chúng ta cùng nói, có được không?"
Nhận được cú điện thoại kia, Phó Cảnh Ngộ liền biết, vợ anh đang tức giận.
Cho cô thời gian bình tĩnh tỉnh táo lại, cho rằng cô sẽ trở về, nhưng giờ này rồi mà không thấy Diệp Phồn Tinh trở về.
Anh biết hôm nay quả thật quá bận rộn, không giữ đúng lời hứa với cô, làm cho cô khó chịu.
Anh cũng cảm thấy rất xấu hổ.
Nhưng trễ nữa thì vẫn phải về nhà chứ?
Cô cũng không thể đi theo tên Mục Triệt đó ở bên ngoài không chịu về nhà như thế này được?
"..."
Diệp Phồn Tinh không lên tiếng, Phó Cảnh Ngộ nói tiếp, "Ngoan, anh sai rồi, em đừng như vậy liền không để ý tới ta, có chuyện gì ngươi về tới trước chúng ta bàn lại, được không?"
Cô còn nhỏ, anh sợ mình làm tổn thương cô, cô lại đi làm chuyện điên rồ, bị người khác lừa.
Anh suy nghĩ một đêm, trong lòng không biết lo lắng nhiều biết bao nhiêu.
Cả Đời Này Không Rời Xa Anh!Tác giả: Mạc Vân Trà SữaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha… Diệp Phồn Tinh đi một mình ở trên đường, mặc dù là buổi tối, nhưng tiết trời Thân thành vẫn còn rất nóng.Toàn thân cô đẫm đìa mồ hôi, cổ họng vì gào gọi nhiều cũng trở nên khô rát.Cô đứng ở bờ sông, nhìn cảnh đêm Thân thành, thiếu chút nữa òa khóc.Nhưng cố vẫn cố gắng khắc chế, chủ động gọi điện thoại cho Mục Triệt, " Anh đã tìm được chưa?"" Vẫn chưa thấy." Mục Triệt nói: "Đã nhờ tất cả bạn bè giúp tìm rồi, đáng tiếc vẫn chưa thấy manh mối gì, cô ấy sẽ không xảy ra chuyện gì bất chắc chứ?"Ngôn An thật sự vô cùng đáng yêu, đi ra ngoài khó tránh khỏi gặp phải kẻ xấu.Diệp Phồn Tinh vội vàng lắc đầu, "Sẽ không, chúng ta gọi cho Cố Khải đi!""Gọi điện cho anh ấy sẽ chết rất thảm đấy " Mục Triệt nói: " Cô không biết anh ta yêu Ngôn An nhiều đến như thế nào đâu, nếu cô ấy xảy ra chuyện thật thì chúng ta chết chắc, cô cứ bình tĩnh, tôi đã nhờ bạn tôi hỗ trợ rồi, đừng nóng, sẽ tìm được Ngôn An thôi.""Vậy cũng phải nói cho anh ta biết!" Dù sao đây cũng là vợ của Cố khải.Coi như bị chửi, Diệp Phồn Tinh cũng chỉ có thể nhẫn nhịn, đây là do cô đáng đời, cô không chăm sóc tốt cho Ngôn An.Có Cố Khải giúp đỡ tìm, hy vọng sẽ lớn hơn một chút.Lừa gạt Như vậy, nói không chừng liền sẽ tạo thành hậu quả đáng sợ gì cũng không biết được!Tắt điện thoại của Mục Triệt, Diệp Phồn Tinh cầm điện thoại, định gọi cho Cố Khải thì Phó Cảnh Ngộ liền gọi lại.Cô nhận điện thoại, nghe được âm thanh trầm thấp của anh, "chừng nào thì em về?"Hiện tại đã hơn mười giờ rồi.Gọi điện thoại cho cô từ lúc tám giờ, hiện tại hai giờ trôi qua.Diệp Phồn Tinh vốn cho là anh sẽ không nói chuyện với mình nữa, nghe được âm thanh của anh, cảm xúc dồn nén lại, giọng cô có chút khàn khàn nói: " Bây giờ em còn có chuyện.""Chuyện gì mà quan trọng đến như vậy?" Cách điện thoại, ngữ khí của anh vẫn nghe ra được anh rất nghiêm túc nhưng bên trong lại ẩn chứa sự nhân nhượng, "Có chuyện gì thì về nhà rồi chúng ta cùng nói, có được không?"Nhận được cú điện thoại kia, Phó Cảnh Ngộ liền biết, vợ anh đang tức giận.Cho cô thời gian bình tĩnh tỉnh táo lại, cho rằng cô sẽ trở về, nhưng giờ này rồi mà không thấy Diệp Phồn Tinh trở về.Anh biết hôm nay quả thật quá bận rộn, không giữ đúng lời hứa với cô, làm cho cô khó chịu.Anh cũng cảm thấy rất xấu hổ.Nhưng trễ nữa thì vẫn phải về nhà chứ?Cô cũng không thể đi theo tên Mục Triệt đó ở bên ngoài không chịu về nhà như thế này được?"..."Diệp Phồn Tinh không lên tiếng, Phó Cảnh Ngộ nói tiếp, "Ngoan, anh sai rồi, em đừng như vậy liền không để ý tới ta, có chuyện gì ngươi về tới trước chúng ta bàn lại, được không?"Cô còn nhỏ, anh sợ mình làm tổn thương cô, cô lại đi làm chuyện điên rồ, bị người khác lừa.Anh suy nghĩ một đêm, trong lòng không biết lo lắng nhiều biết bao nhiêu.