Thành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha…

Chương 769-2: Cảm giác tội lỗi

Cả Đời Này Không Rời Xa Anh!Tác giả: Mạc Vân Trà SữaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha… Kết quả làm cho Diệp Phồn Tinh và Mục Triệt ở bên kia sợ muốn chết, chỉ sợ làm lạc mất người.Trong điện thoại, Ngôn An đang nói chuyện với Cố Khải, " Ông xã, ôm một cái đi mà."Bọn họ đã đi ngủ rồi, bị điện thoại của Tưởng Sâm gọi dậy, Cố Khải mới biết chuyện này.Anh ta Vội vàng gọi điện thoại cho Diệp Phồn Tinh, sợ cô lo lắng.Diệp Phồn Tinh nghe thấy âm thanh của Ngôn An mới an tâm lại, " Cô ấy không có việc gì là tốt rồi, tôi chỉ sợ cô ấy xảy ra chuyện.""Không sao, cô về sớm mà nghỉ ngơi." Cố Khải nói: " Đáng nhẽ tôi phải nhớ ra gọi điện thoại cho cô nói một tiếng."Anh ta cũng rất áy náy.Cúp điện thoại, Ngôn An liền nhào tới, ôm lấy anh, " Ông xã ơi."Cố Khải ôm lấy Ngôn An nằm xuống, nói: "Hôm nay em lén chạy về trước à?""Chị Tinh đang nghe điện thoại, mà An lại nhớ ông xã quá." Ngôn An vô tội nhìn lấy anh.Cô ngây ngốc, nghĩ cái gì liền làm cái đó, cũng không tâm tư suy nghĩ nhiều như vậy.Bây giờ suy nghĩ của cô chẳng khác gì mấy đứa trẻ con.Cố Khải ôm lấy cô, "Lần sau khi muốn về nhà em phải nói với người khác một tiếng, còn nữa, em không nên chạy loạn như thế, nếu gặp phải người xấu thì phải làm sao bây giờ?"Ngôn An bị anh dạy dỗ, vô tội nhìn lấy anh, lúc anh nói chuyện, ngẩng đầu lên, hôn lên môi anh, trực tiếp chặn lại lời dạy bảo của Cố Khải.Cố Khải nhìn cô vợ nhỏ nhà mình, muốn lửa tình bùng cháy nhưng lại sợ dọa cô sợ.Ngôn An ngây thơ nói: " Em nghe bọn họ nói, ngủ chung giường sẽ có baby, ông xã, có phải em có baby rồi hay không?""..." Cố Khải không nghĩ tới cô còn có thể nhắc tới cái này, " Em nghe ai nói những thứ lung ta lung tung này thế?"Bọn họ là vợ chồng yêu tinh thần, làm sao có thể có thai được?Điều quan trọng là anh cảm thấy cô chính là một đứa trẻ con rồi, anh không thể nào tưởng tượng ra nổi cô có con thì sẽ như thế nào?Nghĩ tới đây, Cố Khải đột nhiên cảm giác nơi nào đó của mình có phản ứng, chết tiệt thật!Ngôn An đã là vợ của anh rồi, anh cũng có thể làm chuyện người lớn với cô phải không?Hiện tại suy nghĩ của cô chỉ giống như đứa trẻ, anh có làm gì cũng sẽ có một loại cảm giác xâm hại trẻ vị thành niên, căn bản không dám có loại suy nghĩ đen tối này.Nhưng bây giờ nghĩ lại thì vợ anh cũng là một cô gái hơn hai mươi tuổi rồi.Ngôn An không biết Cố Khải đang suy nghĩ gì, mong đợi nhìn lấy anh, "Là Nguyệt Nguyệt nói với em."Nguyệt Nguyệt là người giúp việc nhà bọn họ, đặc biệt chăm sóc cho Ngôn An.Cố Khải cười nói: "Sẽ không có gì đâu."

Kết quả làm cho Diệp Phồn Tinh và Mục Triệt ở bên kia sợ muốn chết, chỉ sợ làm lạc mất người.

Trong điện thoại, Ngôn An đang nói chuyện với Cố Khải, " Ông xã, ôm một cái đi mà."

Bọn họ đã đi ngủ rồi, bị điện thoại của Tưởng Sâm gọi dậy, Cố Khải mới biết chuyện này.

Anh ta Vội vàng gọi điện thoại cho Diệp Phồn Tinh, sợ cô lo lắng.

Diệp Phồn Tinh nghe thấy âm thanh của Ngôn An mới an tâm lại, " Cô ấy không có việc gì là tốt rồi, tôi chỉ sợ cô ấy xảy ra chuyện."

"Không sao, cô về sớm mà nghỉ ngơi." Cố Khải nói: " Đáng nhẽ tôi phải nhớ ra gọi điện thoại cho cô nói một tiếng."

Anh ta cũng rất áy náy.

Cúp điện thoại, Ngôn An liền nhào tới, ôm lấy anh, " Ông xã ơi."

Cố Khải ôm lấy Ngôn An nằm xuống, nói: "Hôm nay em lén chạy về trước à?"

"Chị Tinh đang nghe điện thoại, mà An lại nhớ ông xã quá." Ngôn An vô tội nhìn lấy anh.

Cô ngây ngốc, nghĩ cái gì liền làm cái đó, cũng không tâm tư suy nghĩ nhiều như vậy.

Bây giờ suy nghĩ của cô chẳng khác gì mấy đứa trẻ con.

Cố Khải ôm lấy cô, "Lần sau khi muốn về nhà em phải nói với người khác một tiếng, còn nữa, em không nên chạy loạn như thế, nếu gặp phải người xấu thì phải làm sao bây giờ?"

Ngôn An bị anh dạy dỗ, vô tội nhìn lấy anh, lúc anh nói chuyện, ngẩng đầu lên, hôn lên môi anh, trực tiếp chặn lại lời dạy bảo của Cố Khải.

Cố Khải nhìn cô vợ nhỏ nhà mình, muốn lửa tình bùng cháy nhưng lại sợ dọa cô sợ.

Ngôn An ngây thơ nói: " Em nghe bọn họ nói, ngủ chung giường sẽ có baby, ông xã, có phải em có baby rồi hay không?"

"..." Cố Khải không nghĩ tới cô còn có thể nhắc tới cái này, " Em nghe ai nói những thứ lung ta lung tung này thế?"

Bọn họ là vợ chồng yêu tinh thần, làm sao có thể có thai được?

Điều quan trọng là anh cảm thấy cô chính là một đứa trẻ con rồi, anh không thể nào tưởng tượng ra nổi cô có con thì sẽ như thế nào?

Nghĩ tới đây, Cố Khải đột nhiên cảm giác nơi nào đó của mình có phản ứng, chết tiệt thật!

Ngôn An đã là vợ của anh rồi, anh cũng có thể làm chuyện người lớn với cô phải không?

Hiện tại suy nghĩ của cô chỉ giống như đứa trẻ, anh có làm gì cũng sẽ có một loại cảm giác xâm hại trẻ vị thành niên, căn bản không dám có loại suy nghĩ đen tối này.

Nhưng bây giờ nghĩ lại thì vợ anh cũng là một cô gái hơn hai mươi tuổi rồi.

Ngôn An không biết Cố Khải đang suy nghĩ gì, mong đợi nhìn lấy anh, "Là Nguyệt Nguyệt nói với em."

Nguyệt Nguyệt là người giúp việc nhà bọn họ, đặc biệt chăm sóc cho Ngôn An.

Cố Khải cười nói: "Sẽ không có gì đâu."

Cả Đời Này Không Rời Xa Anh!Tác giả: Mạc Vân Trà SữaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha… Kết quả làm cho Diệp Phồn Tinh và Mục Triệt ở bên kia sợ muốn chết, chỉ sợ làm lạc mất người.Trong điện thoại, Ngôn An đang nói chuyện với Cố Khải, " Ông xã, ôm một cái đi mà."Bọn họ đã đi ngủ rồi, bị điện thoại của Tưởng Sâm gọi dậy, Cố Khải mới biết chuyện này.Anh ta Vội vàng gọi điện thoại cho Diệp Phồn Tinh, sợ cô lo lắng.Diệp Phồn Tinh nghe thấy âm thanh của Ngôn An mới an tâm lại, " Cô ấy không có việc gì là tốt rồi, tôi chỉ sợ cô ấy xảy ra chuyện.""Không sao, cô về sớm mà nghỉ ngơi." Cố Khải nói: " Đáng nhẽ tôi phải nhớ ra gọi điện thoại cho cô nói một tiếng."Anh ta cũng rất áy náy.Cúp điện thoại, Ngôn An liền nhào tới, ôm lấy anh, " Ông xã ơi."Cố Khải ôm lấy Ngôn An nằm xuống, nói: "Hôm nay em lén chạy về trước à?""Chị Tinh đang nghe điện thoại, mà An lại nhớ ông xã quá." Ngôn An vô tội nhìn lấy anh.Cô ngây ngốc, nghĩ cái gì liền làm cái đó, cũng không tâm tư suy nghĩ nhiều như vậy.Bây giờ suy nghĩ của cô chẳng khác gì mấy đứa trẻ con.Cố Khải ôm lấy cô, "Lần sau khi muốn về nhà em phải nói với người khác một tiếng, còn nữa, em không nên chạy loạn như thế, nếu gặp phải người xấu thì phải làm sao bây giờ?"Ngôn An bị anh dạy dỗ, vô tội nhìn lấy anh, lúc anh nói chuyện, ngẩng đầu lên, hôn lên môi anh, trực tiếp chặn lại lời dạy bảo của Cố Khải.Cố Khải nhìn cô vợ nhỏ nhà mình, muốn lửa tình bùng cháy nhưng lại sợ dọa cô sợ.Ngôn An ngây thơ nói: " Em nghe bọn họ nói, ngủ chung giường sẽ có baby, ông xã, có phải em có baby rồi hay không?""..." Cố Khải không nghĩ tới cô còn có thể nhắc tới cái này, " Em nghe ai nói những thứ lung ta lung tung này thế?"Bọn họ là vợ chồng yêu tinh thần, làm sao có thể có thai được?Điều quan trọng là anh cảm thấy cô chính là một đứa trẻ con rồi, anh không thể nào tưởng tượng ra nổi cô có con thì sẽ như thế nào?Nghĩ tới đây, Cố Khải đột nhiên cảm giác nơi nào đó của mình có phản ứng, chết tiệt thật!Ngôn An đã là vợ của anh rồi, anh cũng có thể làm chuyện người lớn với cô phải không?Hiện tại suy nghĩ của cô chỉ giống như đứa trẻ, anh có làm gì cũng sẽ có một loại cảm giác xâm hại trẻ vị thành niên, căn bản không dám có loại suy nghĩ đen tối này.Nhưng bây giờ nghĩ lại thì vợ anh cũng là một cô gái hơn hai mươi tuổi rồi.Ngôn An không biết Cố Khải đang suy nghĩ gì, mong đợi nhìn lấy anh, "Là Nguyệt Nguyệt nói với em."Nguyệt Nguyệt là người giúp việc nhà bọn họ, đặc biệt chăm sóc cho Ngôn An.Cố Khải cười nói: "Sẽ không có gì đâu."

Chương 769-2: Cảm giác tội lỗi