Thành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha…

Chương 774: Không đợi được nữa rồi, muốn yêu em!

Cả Đời Này Không Rời Xa Anh!Tác giả: Mạc Vân Trà SữaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha… Anh là một người không thích biện minh giải thích, chính vì thế rất dễ tạo thành hiểu lầm.Diệp Phồn Tinh nhìn tay anh, một lát sau mới nói: "Chuyện này coi như em sai, nhưng còn chuyện của Triệu Gia Kỳ thì sao?"Đến bây giờ Diệp Phồn Tinh vẫn rất tò mò anh nói với Triệu Gia Kỳ cái gìPhó Cảnh Ngộ dừng một chút, không nghĩ tới Diệp Phồn Tinh còn nhớ cái này.Anh nhìn cô một cái, quay đầu đi, chạy xe.Diệp Phồn Tinh nhìn sang bên cạnh, " Anh nhìn anh xem, lại không chịu nói!"Anh biết rất rõ ràng không thích Triệu Gia Kỳ.Phó Cảnh Ngộ nói, " Anh nói ra thì em sẽ không tức giận nữa sao?""Cho nên anh thật sự thích cô tả rồi hả?""..." Phó Cảnh Ngộ nhức đầu, "Nói linh tinh cái gì thế?"Cô nàng não ngắn này muốn làm anh tức điên lên sao?.Diệp Phồn Tinh nói: " Anh không tính nói ra à?."Phó Cảnh Ngộ giải thích: " Triệu Gia Kỳ nói cô ta vào đường cùng rồi, muốn vào giới giải trí, xin giao tình trước đây của bố cô tả nhờ anh cho cô ta cơ hội, giúp cô ta an bài một chút.""..." Diệp Phồn Tinh nhìn anh, " Chỉ có vậy thôi mà anh giấu em lâu như vậy à?"" Thật ra nói cho em biết cũng không sao, chỉ là sợ em laij suy diễn lung tung." Phó Cảnh Ngộ nhìn cô, " Làm sao anh biết được không nói ra em còn suy diễn nhiều như vậy?"Liền ngày cả chuyện anh thích Triệu Gia Kỳ mà cô cũng nghĩ ra được.Diệp Phồn Tinh nói: " Rõ ràng anh biết em rất ghét cô ta mà còn cố ý không nói, làm cho em phải cuống cuồng. Nếu anh chịu nói sớm thì em còn cần phải hiểu lầm lâu như vậy sao?"Anh càng không nói thì càng dễ làm cô nghĩ nhiều, có được hay không?Phó Cảnh Ngộ nói: " Em nói gì cũng Đúng hết, là lỗi của anh, vậy bây giờ em còn tức giận nữa không?""..." Diệp Phồn Tinh hiện tại không tức giận, cô chỉ có một loại cảm giác dở khóc dở cười, cũng không biết là vì cái gì, ở chỗ này quấn quít lâu như vậy.Mà người đàn ông này, ở đó nhìn cô bận tâm cuống cuồng, nhưng cái gì cũng không nói.Diệp Phồn Tinh nhìn anh, "Tối nay anh ngủ ghế sa lon đi.""..." Phó Cảnh Ngộ đen mặt, rốt cuộc anh đã làm sai điều gì chứ?Xuống hầm để xe, hai người từ trên xe bước xuống, bà Phó gọi điện thoại cho Diệp Phồn Tinh, hỏi tình hình bên Thân thành, Diệp Phồn Tinh một bên đáp lời, bị Phó Cảnh Ngộ dắt vào thang máy, anh giống như đang sợ hãi sẽ bị cô bỏ rơi không bằng.Trong thang máy không người, anh nhìn cô gọi điện thoại, trực tiếp từ phía sau ôm cô vào lòng.Giọng bà Phó ở bên tai mà lúc này anh lại đột nhiên ôm ấp dọa cô giật mình.Anh nhìn gò má của cô, cùng với cái cổ trắng nõn, cúi đầu xuống, trực tiếp hôn lên da thịt như Ngọc của cô, Diệp Phồn Tinh đứng hình, bà Phó thấy con dâu không nói gì hỏi: " Sao thế con?""Không có gì đâu mẹ, không có gì hết." Diệp Phồn Tinh hoang mang rối loạn mà cúp điện thoại, ngăn tay anh lại, " Anh làm gì vậy? Em đang gọi điện thoại đấy."Làm cô mất thể diện chết đi được.Phó Cảnh Ngộ chuyên chú nhìn cô, "Không đợi được nữa rồi, muốn yêu em."

Anh là một người không thích biện minh giải thích, chính vì thế rất dễ tạo thành hiểu lầm.

Diệp Phồn Tinh nhìn tay anh, một lát sau mới nói: "Chuyện này coi như em sai, nhưng còn chuyện của Triệu Gia Kỳ thì sao?"

Đến bây giờ Diệp Phồn Tinh vẫn rất tò mò anh nói với Triệu Gia Kỳ cái gì

Phó Cảnh Ngộ dừng một chút, không nghĩ tới Diệp Phồn Tinh còn nhớ cái này.

Anh nhìn cô một cái, quay đầu đi, chạy xe.

Diệp Phồn Tinh nhìn sang bên cạnh, " Anh nhìn anh xem, lại không chịu nói!"

Anh biết rất rõ ràng không thích Triệu Gia Kỳ.

Phó Cảnh Ngộ nói, " Anh nói ra thì em sẽ không tức giận nữa sao?"

"Cho nên anh thật sự thích cô tả rồi hả?"

"..." Phó Cảnh Ngộ nhức đầu, "Nói linh tinh cái gì thế?"

Cô nàng não ngắn này muốn làm anh tức điên lên sao?.

Diệp Phồn Tinh nói: " Anh không tính nói ra à?."

Phó Cảnh Ngộ giải thích: " Triệu Gia Kỳ nói cô ta vào đường cùng rồi, muốn vào giới giải trí, xin giao tình trước đây của bố cô tả nhờ anh cho cô ta cơ hội, giúp cô ta an bài một chút."

"..." Diệp Phồn Tinh nhìn anh, " Chỉ có vậy thôi mà anh giấu em lâu như vậy à?"

" Thật ra nói cho em biết cũng không sao, chỉ là sợ em laij suy diễn lung tung." Phó Cảnh Ngộ nhìn cô, " Làm sao anh biết được không nói ra em còn suy diễn nhiều như vậy?"

Liền ngày cả chuyện anh thích Triệu Gia Kỳ mà cô cũng nghĩ ra được.

Diệp Phồn Tinh nói: " Rõ ràng anh biết em rất ghét cô ta mà còn cố ý không nói, làm cho em phải cuống cuồng. Nếu anh chịu nói sớm thì em còn cần phải hiểu lầm lâu như vậy sao?"

Anh càng không nói thì càng dễ làm cô nghĩ nhiều, có được hay không?

Phó Cảnh Ngộ nói: " Em nói gì cũng Đúng hết, là lỗi của anh, vậy bây giờ em còn tức giận nữa không?"

"..." Diệp Phồn Tinh hiện tại không tức giận, cô chỉ có một loại cảm giác dở khóc dở cười, cũng không biết là vì cái gì, ở chỗ này quấn quít lâu như vậy.

Mà người đàn ông này, ở đó nhìn cô bận tâm cuống cuồng, nhưng cái gì cũng không nói.

Diệp Phồn Tinh nhìn anh, "Tối nay anh ngủ ghế sa lon đi."

"..." Phó Cảnh Ngộ đen mặt, rốt cuộc anh đã làm sai điều gì chứ?

Xuống hầm để xe, hai người từ trên xe bước xuống, bà Phó gọi điện thoại cho Diệp Phồn Tinh, hỏi tình hình bên Thân thành, Diệp Phồn Tinh một bên đáp lời, bị Phó Cảnh Ngộ dắt vào thang máy, anh giống như đang sợ hãi sẽ bị cô bỏ rơi không bằng.

Trong thang máy không người, anh nhìn cô gọi điện thoại, trực tiếp từ phía sau ôm cô vào lòng.

Giọng bà Phó ở bên tai mà lúc này anh lại đột nhiên ôm ấp dọa cô giật mình.

Anh nhìn gò má của cô, cùng với cái cổ trắng nõn, cúi đầu xuống, trực tiếp hôn lên da thịt như Ngọc của cô, Diệp Phồn Tinh đứng hình, bà Phó thấy con dâu không nói gì hỏi: " Sao thế con?"

"Không có gì đâu mẹ, không có gì hết." Diệp Phồn Tinh hoang mang rối loạn mà cúp điện thoại, ngăn tay anh lại, " Anh làm gì vậy? Em đang gọi điện thoại đấy."

Làm cô mất thể diện chết đi được.

Phó Cảnh Ngộ chuyên chú nhìn cô, "Không đợi được nữa rồi, muốn yêu em."

Cả Đời Này Không Rời Xa Anh!Tác giả: Mạc Vân Trà SữaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha… Anh là một người không thích biện minh giải thích, chính vì thế rất dễ tạo thành hiểu lầm.Diệp Phồn Tinh nhìn tay anh, một lát sau mới nói: "Chuyện này coi như em sai, nhưng còn chuyện của Triệu Gia Kỳ thì sao?"Đến bây giờ Diệp Phồn Tinh vẫn rất tò mò anh nói với Triệu Gia Kỳ cái gìPhó Cảnh Ngộ dừng một chút, không nghĩ tới Diệp Phồn Tinh còn nhớ cái này.Anh nhìn cô một cái, quay đầu đi, chạy xe.Diệp Phồn Tinh nhìn sang bên cạnh, " Anh nhìn anh xem, lại không chịu nói!"Anh biết rất rõ ràng không thích Triệu Gia Kỳ.Phó Cảnh Ngộ nói, " Anh nói ra thì em sẽ không tức giận nữa sao?""Cho nên anh thật sự thích cô tả rồi hả?""..." Phó Cảnh Ngộ nhức đầu, "Nói linh tinh cái gì thế?"Cô nàng não ngắn này muốn làm anh tức điên lên sao?.Diệp Phồn Tinh nói: " Anh không tính nói ra à?."Phó Cảnh Ngộ giải thích: " Triệu Gia Kỳ nói cô ta vào đường cùng rồi, muốn vào giới giải trí, xin giao tình trước đây của bố cô tả nhờ anh cho cô ta cơ hội, giúp cô ta an bài một chút.""..." Diệp Phồn Tinh nhìn anh, " Chỉ có vậy thôi mà anh giấu em lâu như vậy à?"" Thật ra nói cho em biết cũng không sao, chỉ là sợ em laij suy diễn lung tung." Phó Cảnh Ngộ nhìn cô, " Làm sao anh biết được không nói ra em còn suy diễn nhiều như vậy?"Liền ngày cả chuyện anh thích Triệu Gia Kỳ mà cô cũng nghĩ ra được.Diệp Phồn Tinh nói: " Rõ ràng anh biết em rất ghét cô ta mà còn cố ý không nói, làm cho em phải cuống cuồng. Nếu anh chịu nói sớm thì em còn cần phải hiểu lầm lâu như vậy sao?"Anh càng không nói thì càng dễ làm cô nghĩ nhiều, có được hay không?Phó Cảnh Ngộ nói: " Em nói gì cũng Đúng hết, là lỗi của anh, vậy bây giờ em còn tức giận nữa không?""..." Diệp Phồn Tinh hiện tại không tức giận, cô chỉ có một loại cảm giác dở khóc dở cười, cũng không biết là vì cái gì, ở chỗ này quấn quít lâu như vậy.Mà người đàn ông này, ở đó nhìn cô bận tâm cuống cuồng, nhưng cái gì cũng không nói.Diệp Phồn Tinh nhìn anh, "Tối nay anh ngủ ghế sa lon đi.""..." Phó Cảnh Ngộ đen mặt, rốt cuộc anh đã làm sai điều gì chứ?Xuống hầm để xe, hai người từ trên xe bước xuống, bà Phó gọi điện thoại cho Diệp Phồn Tinh, hỏi tình hình bên Thân thành, Diệp Phồn Tinh một bên đáp lời, bị Phó Cảnh Ngộ dắt vào thang máy, anh giống như đang sợ hãi sẽ bị cô bỏ rơi không bằng.Trong thang máy không người, anh nhìn cô gọi điện thoại, trực tiếp từ phía sau ôm cô vào lòng.Giọng bà Phó ở bên tai mà lúc này anh lại đột nhiên ôm ấp dọa cô giật mình.Anh nhìn gò má của cô, cùng với cái cổ trắng nõn, cúi đầu xuống, trực tiếp hôn lên da thịt như Ngọc của cô, Diệp Phồn Tinh đứng hình, bà Phó thấy con dâu không nói gì hỏi: " Sao thế con?""Không có gì đâu mẹ, không có gì hết." Diệp Phồn Tinh hoang mang rối loạn mà cúp điện thoại, ngăn tay anh lại, " Anh làm gì vậy? Em đang gọi điện thoại đấy."Làm cô mất thể diện chết đi được.Phó Cảnh Ngộ chuyên chú nhìn cô, "Không đợi được nữa rồi, muốn yêu em."

Chương 774: Không đợi được nữa rồi, muốn yêu em!