Thành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha…
Chương 777-1: Muốn trói chân vợ!
Cả Đời Này Không Rời Xa Anh!Tác giả: Mạc Vân Trà SữaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha… Kế tiếp nửa tháng sau, Phó Cảnh Ngộ vẫn rất bận rộn. Diệp Phồn Tinh cùng Mục Triệt lêu lổng hai ngày, gặp không ít ông chủ lớn giới truyền thông, sau đó bị Phó Cảnh Ngộ an bài tới công ty của anh làm thêm, lăn lộn mấy ngày.Hơn hai giờ chiều, Diệp Phồn Tinh xách hành lý đi theo sau lưng Mục Triệt ra sân bay làm thủ tục check in.Hai người bọn họ lần này phải đi tham gia hoạt động, khách sạn doban tổ chức hoạt động bao.xế chiều hôm nay Phó Cảnh Ngộ có một hội nghị rất quan trọng, không thể đưa cô đi nên để cho Tưởng Sâm tới đưa.Khu xếp hàng rất nhiều người, Diệp Phồn Tinh đứng xếp hàng, điện thoại của Phó Cảnh Ngộ gọi tới, thấy là anh, cô cười một tiếng, có một loại cảm giác ngọt ngào tràn ra, " Ông xã."Không biết tại sao, chỉ là nhận được điện thoại của anh mà cô lại cảm giác vô cùng vui vẻ."Đến sân bay rồi hả?" Phó Cảnh Ngộ hỏi.Diệp Phồn Tinh gật đầu, " Ừ! Đang làm thủ tục check in, không phải anh đang họp sao?""Cũng sắp xong rồi, đến bên đó nhớ nhắn cho anh biết." Phó Cảnh Ngộ không thể tới tiễn cô, cảm giác rất tiếc nuối.Chỉ là Diệp Phồn Tinh luôn rất hiểu chuyện, biết anh bận rộn nên cũng không bắt ép gì.Chỉ có lucs cãi nhau với anh cô mới trở nên yếu ớt, bình thường cô vẫn là một nữ cường nhân trong giới truyền thông.Phó Cảnh Ngộ không lo lắng cô sẽ bất cẩn, điều mà anh lo lắng là cô đi theo Mục Triệt chạy ra ngoài, liền quên mất ông chồng già ở nhà.Anh bận rộn như vậy, hiện tại công việc của Diệp Phồn Tinh lại đi vào quỹ đạo, cô cũng phải đi công tác rất nhiều, anh cũng không thể lúc nào cũng có thể ở bên cạnh cô.Mỗi lần nghĩ tới những thứ này, trong lòng Phó Cảnh Ngộ lại vô cùng lo lắng.Nhỡ đâu ra ngoài gặp toàn mấy tên mặt búng ra sữa cô lại chán anh thì sao?Nghĩ tới đây anh chỉ muốn làm cho bụng của cô nhanh chóng to ra, có con rồi thì sẽ trói được cô ở bên cạnh mình.Diệp Phồn Tinh đáp một câu, "Vâng, anh yên tâm đi, em hiểu rồi."Mặc dù ở bên ngoài, nhưng Diệp Phồn Tinh vẫn sẽ thường xuyên nói với anh tình hình của mình.Mục Triệt nhìn Diệp Phồn Tinh cúp điện thoại, cười nói: "Điện thoại của Phó tổng à?"Lúc Diệp Phồn Tinh và Phó Cảnh Ngộ nói chuyện điện thoại làm người khác cảm giác được vẻ nhu thuận từ con người của cô.Dù sao thì cũng sẽ cho người ta cảm giác tình cảm vợ chồng của bọn họ rất tốt.Diệp Phồn Tinh nói: " Ừ! Hôm nay anh ấy phải đi họp, cho nên không tới được."Mục Triệt nói: "Bọn họ là kiểu người bận rộn, chồng cô còn có thể lúc nào cũng nhớ đến cô thì cô nên cảm thấy mãn nguyện đi!""..." Nghe Mục Triệt nói như thế, Diệp Phồn Tinh cũng cảm giác bản thân mình đặc biệt may mắn.Cô cầm điện thoại di động, tìm mấy địa điểm ăn uống nổi tiếng ở bên kia, quay sang nói với Mục Triệt, " Tối nay Chúng ta ăn cái gì?""Không phải cô mới vừa cơm nước xong sao? Làm sao đã nhớ tới ăn rồi?" Mục Triệt có chút ngao ngán.Diệp Phồn Tinh nói: " Thì cứ nghĩ trước đi!"
Kế tiếp nửa tháng sau, Phó Cảnh Ngộ vẫn rất bận rộn. Diệp Phồn Tinh cùng Mục Triệt lêu lổng hai ngày, gặp không ít ông chủ lớn giới truyền thông, sau đó bị Phó Cảnh Ngộ an bài tới công ty của anh làm thêm, lăn lộn mấy ngày.
Hơn hai giờ chiều, Diệp Phồn Tinh xách hành lý đi theo sau lưng Mục Triệt ra sân bay làm thủ tục check in.
Hai người bọn họ lần này phải đi tham gia hoạt động, khách sạn doban tổ chức hoạt động bao.
xế chiều hôm nay Phó Cảnh Ngộ có một hội nghị rất quan trọng, không thể đưa cô đi nên để cho Tưởng Sâm tới đưa.
Khu xếp hàng rất nhiều người, Diệp Phồn Tinh đứng xếp hàng, điện thoại của Phó Cảnh Ngộ gọi tới, thấy là anh, cô cười một tiếng, có một loại cảm giác ngọt ngào tràn ra, " Ông xã."
Không biết tại sao, chỉ là nhận được điện thoại của anh mà cô lại cảm giác vô cùng vui vẻ.
"Đến sân bay rồi hả?" Phó Cảnh Ngộ hỏi.
Diệp Phồn Tinh gật đầu, " Ừ! Đang làm thủ tục check in, không phải anh đang họp sao?"
"Cũng sắp xong rồi, đến bên đó nhớ nhắn cho anh biết." Phó Cảnh Ngộ không thể tới tiễn cô, cảm giác rất tiếc nuối.
Chỉ là Diệp Phồn Tinh luôn rất hiểu chuyện, biết anh bận rộn nên cũng không bắt ép gì.
Chỉ có lucs cãi nhau với anh cô mới trở nên yếu ớt, bình thường cô vẫn là một nữ cường nhân trong giới truyền thông.
Phó Cảnh Ngộ không lo lắng cô sẽ bất cẩn, điều mà anh lo lắng là cô đi theo Mục Triệt chạy ra ngoài, liền quên mất ông chồng già ở nhà.
Anh bận rộn như vậy, hiện tại công việc của Diệp Phồn Tinh lại đi vào quỹ đạo, cô cũng phải đi công tác rất nhiều, anh cũng không thể lúc nào cũng có thể ở bên cạnh cô.
Mỗi lần nghĩ tới những thứ này, trong lòng Phó Cảnh Ngộ lại vô cùng lo lắng.
Nhỡ đâu ra ngoài gặp toàn mấy tên mặt búng ra sữa cô lại chán anh thì sao?
Nghĩ tới đây anh chỉ muốn làm cho bụng của cô nhanh chóng to ra, có con rồi thì sẽ trói được cô ở bên cạnh mình.
Diệp Phồn Tinh đáp một câu, "Vâng, anh yên tâm đi, em hiểu rồi."
Mặc dù ở bên ngoài, nhưng Diệp Phồn Tinh vẫn sẽ thường xuyên nói với anh tình hình của mình.
Mục Triệt nhìn Diệp Phồn Tinh cúp điện thoại, cười nói: "Điện thoại của Phó tổng à?"
Lúc Diệp Phồn Tinh và Phó Cảnh Ngộ nói chuyện điện thoại làm người khác cảm giác được vẻ nhu thuận từ con người của cô.
Dù sao thì cũng sẽ cho người ta cảm giác tình cảm vợ chồng của bọn họ rất tốt.
Diệp Phồn Tinh nói: " Ừ! Hôm nay anh ấy phải đi họp, cho nên không tới được."
Mục Triệt nói: "Bọn họ là kiểu người bận rộn, chồng cô còn có thể lúc nào cũng nhớ đến cô thì cô nên cảm thấy mãn nguyện đi!"
"..." Nghe Mục Triệt nói như thế, Diệp Phồn Tinh cũng cảm giác bản thân mình đặc biệt may mắn.
Cô cầm điện thoại di động, tìm mấy địa điểm ăn uống nổi tiếng ở bên kia, quay sang nói với Mục Triệt, " Tối nay Chúng ta ăn cái gì?"
"Không phải cô mới vừa cơm nước xong sao? Làm sao đã nhớ tới ăn rồi?" Mục Triệt có chút ngao ngán.
Diệp Phồn Tinh nói: " Thì cứ nghĩ trước đi!"
Cả Đời Này Không Rời Xa Anh!Tác giả: Mạc Vân Trà SữaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha… Kế tiếp nửa tháng sau, Phó Cảnh Ngộ vẫn rất bận rộn. Diệp Phồn Tinh cùng Mục Triệt lêu lổng hai ngày, gặp không ít ông chủ lớn giới truyền thông, sau đó bị Phó Cảnh Ngộ an bài tới công ty của anh làm thêm, lăn lộn mấy ngày.Hơn hai giờ chiều, Diệp Phồn Tinh xách hành lý đi theo sau lưng Mục Triệt ra sân bay làm thủ tục check in.Hai người bọn họ lần này phải đi tham gia hoạt động, khách sạn doban tổ chức hoạt động bao.xế chiều hôm nay Phó Cảnh Ngộ có một hội nghị rất quan trọng, không thể đưa cô đi nên để cho Tưởng Sâm tới đưa.Khu xếp hàng rất nhiều người, Diệp Phồn Tinh đứng xếp hàng, điện thoại của Phó Cảnh Ngộ gọi tới, thấy là anh, cô cười một tiếng, có một loại cảm giác ngọt ngào tràn ra, " Ông xã."Không biết tại sao, chỉ là nhận được điện thoại của anh mà cô lại cảm giác vô cùng vui vẻ."Đến sân bay rồi hả?" Phó Cảnh Ngộ hỏi.Diệp Phồn Tinh gật đầu, " Ừ! Đang làm thủ tục check in, không phải anh đang họp sao?""Cũng sắp xong rồi, đến bên đó nhớ nhắn cho anh biết." Phó Cảnh Ngộ không thể tới tiễn cô, cảm giác rất tiếc nuối.Chỉ là Diệp Phồn Tinh luôn rất hiểu chuyện, biết anh bận rộn nên cũng không bắt ép gì.Chỉ có lucs cãi nhau với anh cô mới trở nên yếu ớt, bình thường cô vẫn là một nữ cường nhân trong giới truyền thông.Phó Cảnh Ngộ không lo lắng cô sẽ bất cẩn, điều mà anh lo lắng là cô đi theo Mục Triệt chạy ra ngoài, liền quên mất ông chồng già ở nhà.Anh bận rộn như vậy, hiện tại công việc của Diệp Phồn Tinh lại đi vào quỹ đạo, cô cũng phải đi công tác rất nhiều, anh cũng không thể lúc nào cũng có thể ở bên cạnh cô.Mỗi lần nghĩ tới những thứ này, trong lòng Phó Cảnh Ngộ lại vô cùng lo lắng.Nhỡ đâu ra ngoài gặp toàn mấy tên mặt búng ra sữa cô lại chán anh thì sao?Nghĩ tới đây anh chỉ muốn làm cho bụng của cô nhanh chóng to ra, có con rồi thì sẽ trói được cô ở bên cạnh mình.Diệp Phồn Tinh đáp một câu, "Vâng, anh yên tâm đi, em hiểu rồi."Mặc dù ở bên ngoài, nhưng Diệp Phồn Tinh vẫn sẽ thường xuyên nói với anh tình hình của mình.Mục Triệt nhìn Diệp Phồn Tinh cúp điện thoại, cười nói: "Điện thoại của Phó tổng à?"Lúc Diệp Phồn Tinh và Phó Cảnh Ngộ nói chuyện điện thoại làm người khác cảm giác được vẻ nhu thuận từ con người của cô.Dù sao thì cũng sẽ cho người ta cảm giác tình cảm vợ chồng của bọn họ rất tốt.Diệp Phồn Tinh nói: " Ừ! Hôm nay anh ấy phải đi họp, cho nên không tới được."Mục Triệt nói: "Bọn họ là kiểu người bận rộn, chồng cô còn có thể lúc nào cũng nhớ đến cô thì cô nên cảm thấy mãn nguyện đi!""..." Nghe Mục Triệt nói như thế, Diệp Phồn Tinh cũng cảm giác bản thân mình đặc biệt may mắn.Cô cầm điện thoại di động, tìm mấy địa điểm ăn uống nổi tiếng ở bên kia, quay sang nói với Mục Triệt, " Tối nay Chúng ta ăn cái gì?""Không phải cô mới vừa cơm nước xong sao? Làm sao đã nhớ tới ăn rồi?" Mục Triệt có chút ngao ngán.Diệp Phồn Tinh nói: " Thì cứ nghĩ trước đi!"