Thành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha…

Chương 780-1: Tình ngay lý gian

Cả Đời Này Không Rời Xa Anh!Tác giả: Mạc Vân Trà SữaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha… Đối mặt với sự khiêu khích hùng hổ dọa người này, Diệp Phồn Tinh không khống chế được, tức giận sôi ruột, trực tiếp quăng cho cô ta một phát tát trời ráng.Tú Uyên cũng không phải là người chịu thua thiệt, xông lên liền muốn đánh lại, "Nói trúng tìm đen của mày nên thẹn quá hóa giận, mày lại dám động thủ, thật sự cho rằng tao sợ mày à?"Diệp Phồn Tinh phản ứng rất nhanh, kéo cánh tay của cô ta lại, hung hăng ném cô ta sang một bên. Cú ném này làm Tú Uyên ngã đụng vào trên tường, đụng đến nỗi có chút mơ hồ, cũng không bò dậy được ngay.Bạn của Tú Uyên đứng ở một bên, cầm điện thoại lên quay, hô to, " Mạc Vân Trà Sữa đánh người rồi!"Cô ta cũng không đi đỡ bạn mình dậy, chỉ lo lấy điện thoại ra quay Diệp Phồn Tinh.Mục Triệt cùng mấy người bạn đi tới, nhìn thấy Tú Uyên ngã dưới đất.Tú Uyên cũng rất cơ trí, vì để cho mình biến thành người yếu thế, cố tình ngồi thụp ở đó.Mục Triệt đi tới bên cạnh cô ta, hỏi, " Em không sao chứ?"Đây hoàn toàn bản tính của đàn ông, đương nhiên muốn chủ trì đại cuộc.Tú Uyên nhìn thấy anh ta, bắt được tay Mục Triệt, tỏ ra yếu thế đáng thương, "Mục Triệt, Diệp Phồn Tinh đánh em..."Hai người khác đi cùng là bạn của Tú Uyên cũng nhao nhao hỏi: "Tình huống gì đây?"Bạn của Tú Uyên ở bên cạnh, chỉ thẳng vào Diệp Phồn Tinh nói: "cô ta đáng sợ lắm, vừa rồi cô ta tự nhiên lao vào đánh Tú Uyên!"Nghe xong, ánh mắt chỉ trích của hai người kia đều rơi vào trên người Diệp Phồn Tinh, " Sao cô phải ghê gớm như thế chứ? Có gì từ từ nói không được à?"Họ đều cảm thấy đây đều là lỗi của Diệp Phồn Tinh.Diệp Phồn Tinh nhìn Tú Uyên tựa vào trong ngực Mục Triệt, phụ nữ này vào giờ phút này giả vờ rất giống, điển hình cho vai bạch Liên hoa trong ngôn tình.Diệp Phồn Tinh cũng bó tay bái phục, từ đầu tới cuối cô đâu làm cái gì, ăn một bữa cơm mà thôi, người phụ nữ điên này tìm tới cửa mắng cô, hiện tại cô ngược lại thành người xấu.Cô cười lạnh nói: " Sao mấy người không hỏi cô ta xem, xem cô ta đã nói cái gì với tôi?"

Đối mặt với sự khiêu khích hùng hổ dọa người này, Diệp Phồn Tinh không khống chế được, tức giận sôi ruột, trực tiếp quăng cho cô ta một phát tát trời ráng.

Tú Uyên cũng không phải là người chịu thua thiệt, xông lên liền muốn đánh lại, "Nói trúng tìm đen của mày nên thẹn quá hóa giận, mày lại dám động thủ, thật sự cho rằng tao sợ mày à?"

Diệp Phồn Tinh phản ứng rất nhanh, kéo cánh tay của cô ta lại, hung hăng ném cô ta sang một bên. Cú ném này làm Tú Uyên ngã đụng vào trên tường, đụng đến nỗi có chút mơ hồ, cũng không bò dậy được ngay.

Bạn của Tú Uyên đứng ở một bên, cầm điện thoại lên quay, hô to, " Mạc Vân Trà Sữa đánh người rồi!"

Cô ta cũng không đi đỡ bạn mình dậy, chỉ lo lấy điện thoại ra quay Diệp Phồn Tinh.

Mục Triệt cùng mấy người bạn đi tới, nhìn thấy Tú Uyên ngã dưới đất.

Tú Uyên cũng rất cơ trí, vì để cho mình biến thành người yếu thế, cố tình ngồi thụp ở đó.

Mục Triệt đi tới bên cạnh cô ta, hỏi, " Em không sao chứ?"

Đây hoàn toàn bản tính của đàn ông, đương nhiên muốn chủ trì đại cuộc.

Tú Uyên nhìn thấy anh ta, bắt được tay Mục Triệt, tỏ ra yếu thế đáng thương, "Mục Triệt, Diệp Phồn Tinh đánh em..."

Hai người khác đi cùng là bạn của Tú Uyên cũng nhao nhao hỏi: "Tình huống gì đây?"

Bạn của Tú Uyên ở bên cạnh, chỉ thẳng vào Diệp Phồn Tinh nói: "cô ta đáng sợ lắm, vừa rồi cô ta tự nhiên lao vào đánh Tú Uyên!"

Nghe xong, ánh mắt chỉ trích của hai người kia đều rơi vào trên người Diệp Phồn Tinh, " Sao cô phải ghê gớm như thế chứ

? Có gì từ từ nói không được à?"

Họ đều cảm thấy đây đều là lỗi của Diệp Phồn Tinh.

Diệp Phồn Tinh nhìn Tú Uyên tựa vào trong ngực Mục Triệt, phụ nữ này vào giờ phút này giả vờ rất giống, điển hình cho vai bạch Liên hoa trong ngôn tình.

Diệp Phồn Tinh cũng bó tay bái phục, từ đầu tới cuối cô đâu làm cái gì, ăn một bữa cơm mà thôi, người phụ nữ điên này tìm tới cửa mắng cô, hiện tại cô ngược lại thành người xấu.

Cô cười lạnh nói: " Sao mấy người không hỏi cô ta xem, xem cô ta đã nói cái gì với tôi?"

Cả Đời Này Không Rời Xa Anh!Tác giả: Mạc Vân Trà SữaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha… Đối mặt với sự khiêu khích hùng hổ dọa người này, Diệp Phồn Tinh không khống chế được, tức giận sôi ruột, trực tiếp quăng cho cô ta một phát tát trời ráng.Tú Uyên cũng không phải là người chịu thua thiệt, xông lên liền muốn đánh lại, "Nói trúng tìm đen của mày nên thẹn quá hóa giận, mày lại dám động thủ, thật sự cho rằng tao sợ mày à?"Diệp Phồn Tinh phản ứng rất nhanh, kéo cánh tay của cô ta lại, hung hăng ném cô ta sang một bên. Cú ném này làm Tú Uyên ngã đụng vào trên tường, đụng đến nỗi có chút mơ hồ, cũng không bò dậy được ngay.Bạn của Tú Uyên đứng ở một bên, cầm điện thoại lên quay, hô to, " Mạc Vân Trà Sữa đánh người rồi!"Cô ta cũng không đi đỡ bạn mình dậy, chỉ lo lấy điện thoại ra quay Diệp Phồn Tinh.Mục Triệt cùng mấy người bạn đi tới, nhìn thấy Tú Uyên ngã dưới đất.Tú Uyên cũng rất cơ trí, vì để cho mình biến thành người yếu thế, cố tình ngồi thụp ở đó.Mục Triệt đi tới bên cạnh cô ta, hỏi, " Em không sao chứ?"Đây hoàn toàn bản tính của đàn ông, đương nhiên muốn chủ trì đại cuộc.Tú Uyên nhìn thấy anh ta, bắt được tay Mục Triệt, tỏ ra yếu thế đáng thương, "Mục Triệt, Diệp Phồn Tinh đánh em..."Hai người khác đi cùng là bạn của Tú Uyên cũng nhao nhao hỏi: "Tình huống gì đây?"Bạn của Tú Uyên ở bên cạnh, chỉ thẳng vào Diệp Phồn Tinh nói: "cô ta đáng sợ lắm, vừa rồi cô ta tự nhiên lao vào đánh Tú Uyên!"Nghe xong, ánh mắt chỉ trích của hai người kia đều rơi vào trên người Diệp Phồn Tinh, " Sao cô phải ghê gớm như thế chứ? Có gì từ từ nói không được à?"Họ đều cảm thấy đây đều là lỗi của Diệp Phồn Tinh.Diệp Phồn Tinh nhìn Tú Uyên tựa vào trong ngực Mục Triệt, phụ nữ này vào giờ phút này giả vờ rất giống, điển hình cho vai bạch Liên hoa trong ngôn tình.Diệp Phồn Tinh cũng bó tay bái phục, từ đầu tới cuối cô đâu làm cái gì, ăn một bữa cơm mà thôi, người phụ nữ điên này tìm tới cửa mắng cô, hiện tại cô ngược lại thành người xấu.Cô cười lạnh nói: " Sao mấy người không hỏi cô ta xem, xem cô ta đã nói cái gì với tôi?"

Chương 780-1: Tình ngay lý gian