Thành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha…

Chương 782-2: Dằn mặt!

Cả Đời Này Không Rời Xa Anh!Tác giả: Mạc Vân Trà SữaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha… So cái tát của cô với màn liên hoàn vả này thì quả thật chẳng thấm vào đâu.Người Phụ nữ trung niên kia đánh xong liền đứng lên.Tú Uyên chật vật ở dưới đất, chỉ cảm thấy lỗ tai của mình ong ong vang dội.Ngôn Triết nhìn cô ta rồi nhìn mấy người xung quanh, cảnh cáo, "Đây chính là hậu quả của việc dám bắt nạt Diệp Phồn Tinh, tốt nhất đừng để cho tôi bắt gặp tình cảnh này lần thứ hai, tôi đảm bảo, nếu ai còn dám động đến cô ấy nữa thì kết cục của kè đó còn thê thảm hơn thế này nhiều. Tôi nói được là làm được, nhớ kĩ lời tôi nói!""..."Người có Sắc mặt xấu nhất lúc này là người bạn kia của Tú Uyên, thấy một màn như vậy, cả người đều sợ choáng váng.Có những kẻ luôn thích đi bắt nạt kẻ yếu, nếu như người vừa động thủ là Diệp Phồn Tinh thì chuyện này sẽ không thể êm thấm được nữa, nhưng người đó lại là Ngôn Triết cho nên cục diện đa hoàn toàn thay đổi.Từ bệnh viện đi ra, Ngôn Triết bảo người phụ nữ trung niên kia về trước, thân phận của anh đặc thù, không tiện động thủ, cho nên anh đã đặc biệt tìm người qua đây thay anh răn đe đám người kia.Lên xe, anh lái xe, nhìn sang Diệp Phồn Tinh, "Tâm trạng có tốt hơn chút nào không?""..." Diệp Phồn Tinh nhìn Ngôn Triết, cảm thấy người đàn ông này quả thực là ma quỷ. Anh vừa mới gọi người tới đánh cho Tú Uyên một trận mà còn có thể bày ra bộ dạng bình tĩnh như vậy.Tâm tình Diệp Phồn Tinh có chút phức tạp, cũng không biết có nên nói cảm ơn anh hay không, rõ ràng đã nói từ trước từ giờ sẽ trách xa người này một chút, kết quả lại thiếu nợ anh một cái ân huệ lớn như vậy.Cô nhìn anh, lo lắng hỏi " Anh cho người đánh cô ta như vậy không cảm thấy hơi quá đáng sao?""Quá đáng ư?" Ngôn Triết không cho là đúng nói, "Những kẻ bắt nạt em thì có đánh chết cũng đáng "Người đàn ông này lãnh huyết vô tình, dù anh ta có gây ra án mạng thật thì cũng chỉ là chuyện trong tầm tay mà nhà họ Ngôn có thể xử lý, chính vì vậy anh ta muốn làm gì thì làm.Diệp Phồn Tinh nhìn sang hỏi tiếp, " Anh không sợ tôi dựng chuyện sao? Nói không chừng cô ta không làm gì tôi thật thì sao?""Không sao hết, em nói cái gì thì anh cũng đều tin hết, cho dù em có nói dối đi nữa anh cũng tình nguyện tin tưởng." Ngôn Triết biết Diệp Phồn Tinh là một cô gái tốt. Nếu không, Phó Cảnh Ngộ cũng sẽ không yêu cô đến như vậy!Diệp Phồn Tinh cúi đầu, "Cảm ơn anh đã tin tưởng tôi."Trừ chồng của cô ra, anh là người thứ hai chịu tin tưởng cô vô điều kiện như vậy.Bị hiểu lầm nhiều, liền phát hiện, có thể có người tin tưởng mình, là chuyện khó khăn đến chừng nào.Ngôn Triết dương khóe miệng lên, " Em cũng đừng vì thế mà thích anh đấy, anh không thích mấy cô gái mới lớn như em đâu.""..."Mn hay thích ship Ngộ với Tinh, hay Mật chơi lớn một lần đẩy thuyền Triết - Tinh nhỉPCN * gào thét *:Đây rốt cuộc là mẹ đỡ đầu hay là mẹ kế vậy? Vợ ơi về nhà với anh mau, bà Mật này đáng sợ quá

So cái tát của cô với màn liên hoàn vả này thì quả thật chẳng thấm vào đâu.

Người Phụ nữ trung niên kia đánh xong liền đứng lên.

Tú Uyên chật vật ở dưới đất, chỉ cảm thấy lỗ tai của mình ong ong vang dội.

Ngôn Triết nhìn cô ta rồi nhìn mấy người xung quanh, cảnh cáo, "Đây chính là hậu quả của việc dám bắt nạt Diệp Phồn Tinh, tốt nhất đừng để cho tôi bắt gặp tình cảnh này lần thứ hai, tôi đảm bảo, nếu ai còn dám động đến cô ấy nữa thì kết cục của kè đó còn thê thảm hơn thế này nhiều. Tôi nói được là làm được, nhớ kĩ lời tôi nói!"

"..."

Người có Sắc mặt xấu nhất lúc này là người bạn kia của Tú Uyên, thấy một màn như vậy, cả người đều sợ choáng váng.

Có những kẻ luôn thích đi bắt nạt kẻ yếu, nếu như người vừa động thủ là Diệp Phồn Tinh thì chuyện này sẽ không thể êm thấm được nữa, nhưng người đó lại là Ngôn Triết cho nên cục diện đa hoàn toàn thay đổi.

Từ bệnh viện đi ra, Ngôn Triết bảo người phụ nữ trung niên kia về trước, thân phận của anh đặc thù, không tiện động thủ, cho nên anh đã đặc biệt tìm người qua đây thay anh răn đe đám người kia.

Lên xe, anh lái xe, nhìn sang Diệp Phồn Tinh, "Tâm trạng có tốt hơn chút nào không?"

"..." Diệp Phồn Tinh nhìn Ngôn Triết, cảm thấy người đàn ông này quả thực là ma quỷ. Anh vừa mới gọi người tới đánh cho Tú Uyên một trận mà còn có thể bày ra bộ dạng bình tĩnh như vậy.

Tâm tình Diệp Phồn Tinh có chút phức tạp, cũng không biết có nên nói cảm ơn anh hay không, rõ ràng đã nói từ trước từ giờ sẽ trách xa người này một chút, kết quả lại thiếu nợ anh một cái ân huệ lớn như vậy.

Cô nhìn anh, lo lắng hỏi " Anh cho người đánh cô ta như vậy không cảm thấy hơi quá đáng sao?"

"Quá đáng ư?" Ngôn Triết không cho là đúng nói, "Những kẻ bắt nạt em thì có đánh chết cũng đáng "

Người đàn ông này lãnh huyết vô tình, dù anh ta có gây ra án mạng thật thì cũng chỉ là chuyện trong tầm tay mà nhà họ Ngôn có thể xử lý, chính vì vậy anh ta muốn làm gì thì làm.

Diệp Phồn Tinh nhìn sang hỏi tiếp, " Anh không sợ tôi dựng chuyện sao? Nói không chừng cô ta không làm gì tôi thật thì sao?"

"Không sao hết, em nói cái gì thì anh cũng đều tin hết, cho dù em có nói dối đi nữa anh cũng tình nguyện tin tưởng." Ngôn Triết biết Diệp Phồn Tinh là một cô gái tốt. Nếu không, Phó Cảnh Ngộ cũng sẽ không yêu cô đến như vậy!

Diệp Phồn Tinh cúi đầu, "Cảm ơn anh đã tin tưởng tôi."

Trừ chồng của cô ra, anh là người thứ hai chịu tin tưởng cô vô điều kiện như vậy.

Bị hiểu lầm nhiều, liền phát hiện, có thể có người tin tưởng mình, là chuyện khó khăn đến chừng nào.

Ngôn Triết dương khóe miệng lên, " Em cũng đừng vì thế mà thích anh đấy, anh không thích mấy cô gái mới lớn như em đâu."

"..."

Mn hay thích ship Ngộ với Tinh, hay Mật chơi lớn một lần đẩy thuyền Triết - Tinh nhỉ

PCN * gào thét *:Đây rốt cuộc là mẹ đỡ đầu hay là mẹ kế vậy? Vợ ơi về nhà với anh mau, bà Mật này đáng sợ quá

Cả Đời Này Không Rời Xa Anh!Tác giả: Mạc Vân Trà SữaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha… So cái tát của cô với màn liên hoàn vả này thì quả thật chẳng thấm vào đâu.Người Phụ nữ trung niên kia đánh xong liền đứng lên.Tú Uyên chật vật ở dưới đất, chỉ cảm thấy lỗ tai của mình ong ong vang dội.Ngôn Triết nhìn cô ta rồi nhìn mấy người xung quanh, cảnh cáo, "Đây chính là hậu quả của việc dám bắt nạt Diệp Phồn Tinh, tốt nhất đừng để cho tôi bắt gặp tình cảnh này lần thứ hai, tôi đảm bảo, nếu ai còn dám động đến cô ấy nữa thì kết cục của kè đó còn thê thảm hơn thế này nhiều. Tôi nói được là làm được, nhớ kĩ lời tôi nói!""..."Người có Sắc mặt xấu nhất lúc này là người bạn kia của Tú Uyên, thấy một màn như vậy, cả người đều sợ choáng váng.Có những kẻ luôn thích đi bắt nạt kẻ yếu, nếu như người vừa động thủ là Diệp Phồn Tinh thì chuyện này sẽ không thể êm thấm được nữa, nhưng người đó lại là Ngôn Triết cho nên cục diện đa hoàn toàn thay đổi.Từ bệnh viện đi ra, Ngôn Triết bảo người phụ nữ trung niên kia về trước, thân phận của anh đặc thù, không tiện động thủ, cho nên anh đã đặc biệt tìm người qua đây thay anh răn đe đám người kia.Lên xe, anh lái xe, nhìn sang Diệp Phồn Tinh, "Tâm trạng có tốt hơn chút nào không?""..." Diệp Phồn Tinh nhìn Ngôn Triết, cảm thấy người đàn ông này quả thực là ma quỷ. Anh vừa mới gọi người tới đánh cho Tú Uyên một trận mà còn có thể bày ra bộ dạng bình tĩnh như vậy.Tâm tình Diệp Phồn Tinh có chút phức tạp, cũng không biết có nên nói cảm ơn anh hay không, rõ ràng đã nói từ trước từ giờ sẽ trách xa người này một chút, kết quả lại thiếu nợ anh một cái ân huệ lớn như vậy.Cô nhìn anh, lo lắng hỏi " Anh cho người đánh cô ta như vậy không cảm thấy hơi quá đáng sao?""Quá đáng ư?" Ngôn Triết không cho là đúng nói, "Những kẻ bắt nạt em thì có đánh chết cũng đáng "Người đàn ông này lãnh huyết vô tình, dù anh ta có gây ra án mạng thật thì cũng chỉ là chuyện trong tầm tay mà nhà họ Ngôn có thể xử lý, chính vì vậy anh ta muốn làm gì thì làm.Diệp Phồn Tinh nhìn sang hỏi tiếp, " Anh không sợ tôi dựng chuyện sao? Nói không chừng cô ta không làm gì tôi thật thì sao?""Không sao hết, em nói cái gì thì anh cũng đều tin hết, cho dù em có nói dối đi nữa anh cũng tình nguyện tin tưởng." Ngôn Triết biết Diệp Phồn Tinh là một cô gái tốt. Nếu không, Phó Cảnh Ngộ cũng sẽ không yêu cô đến như vậy!Diệp Phồn Tinh cúi đầu, "Cảm ơn anh đã tin tưởng tôi."Trừ chồng của cô ra, anh là người thứ hai chịu tin tưởng cô vô điều kiện như vậy.Bị hiểu lầm nhiều, liền phát hiện, có thể có người tin tưởng mình, là chuyện khó khăn đến chừng nào.Ngôn Triết dương khóe miệng lên, " Em cũng đừng vì thế mà thích anh đấy, anh không thích mấy cô gái mới lớn như em đâu.""..."Mn hay thích ship Ngộ với Tinh, hay Mật chơi lớn một lần đẩy thuyền Triết - Tinh nhỉPCN * gào thét *:Đây rốt cuộc là mẹ đỡ đầu hay là mẹ kế vậy? Vợ ơi về nhà với anh mau, bà Mật này đáng sợ quá

Chương 782-2: Dằn mặt!