Thành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha…
Chương 788-2: Cố Vũ Trạch trở về
Cả Đời Này Không Rời Xa Anh!Tác giả: Mạc Vân Trà SữaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha… Đến thành phố A, Tô Tề tới đón Diệp Phồn Tinh, " Chuyện của cô bị tung lên mạng rồi."Diệp Phồn Tinh nhìn Tô Tề, lo lắng hỏi "Hiện tại tình hình thế nào rồi?"Hôm nay lúc ở sân bay cô có lên mạng xem thử nhưng không có gì cả.Tô Tề nói: "Nhắc tới cũng kỳ lạ, chỉ vừa tung lên được một lát liền bị xóa không còn thấy bóng dáng tăm hơi. Hình như có người đứng ra xử lý, nhưng thực sự không phải là tôi làm."Tô Tề cũng chuẩn bị ra tay, kết quả còn chưa kịp làm gì thì mọi chuyện đã được xử lý vô cùng sạch sẽ.Diệp Phồn Tinh dừng một chút, nhớ tới Phó Cảnh Ngộ, liệu có phải do anh làm không?Anh đặc biệt chạy đến nhà họ Ngôn chỉ vì không yên tâm về cô.Đối với chuyện của cô, cho tới bây giờ anh đều rất lưu tâm.Một loại cảm giác ấm áp tuôn ra ngoài, Diệp Phồn Tinh nắm sợi dây chuyền trước ngực, đây là món quà Phó Cảnh Ngộ tặng cô, mỗi lần chạm vào sợi dây chuyền này cô lại cảm giác như anh có anh ở bên cạnh, rất an toàn và vui vẻ.Diệp Phồn Tinh lên xe, Tô Tề đưa cô về nhà, cô gọi điện thoại cho Tưởng Sâm, hỏi về chuyện Tú Uyên, Tưởng Sâm thật thà nói: "Không phải do chúng tôi làm.""..." Diệp Phồn Tinh dừng một chút.Tưởng Sâm nói: " Đúng thật là tôi có thấy, đang chuẩn bị xử lý thì đã có ai vào xử lý rất sạch sẽ, tôi còn tưởng rằng là bên cô làm chứ?.""..."Không phải là Tưởng Sâm, cũng không phải là Tô Tề, vậy có thể là ai?Diệp Phồn Tinh liền có chút ngẩn ngơ."Rốt cuộc là ai ở phía sau giúp tôi?"Tô Tề nói: "Quản người đó là ai làm gì, chỉ cần không sao là tốt rồi, Tú Uyên đó cũng thật là, có chút tiếng tăm mà tưởng mình là mẹ thiên hạ, cầm lông gà mà cứ tưởng lệnh tiễn, cô ta ra sức hắt nước bẩn vào người cô."Chuyện của Tú Uyên, Diệp Phồn Tinh đều nói với Tô Tề rồi, Tô Tề nghe xong cũng rất tức giận.Diệp Phồn Tinh nói: "Không sao, tôi cũng nghĩ thông rồi. Sau này tôi sẽ hạn chế tham gia loại hoạt động như thế này, tôi vẫn là sinh viên, vẫn nên đặt việc học lên hàng đầu.Tô Tề nói: Nói cũng đúng, sau này gặp loại hoạt động này, tôi sẽ tận lực giúp cô cự tuyệt."Diệp Phồn Tinh không trở về vườn hoa Giang Phủ, trực tiếp về nhà bố mẹ chồng, hiện tại cô không cần đi học, về nhà chồng cho thuận tiện chăm sóc bố mẹ chồng, biệt thự Giang Phủ chỉ có một mình cô ở, về đấy rất cô đơn.Từ trên xe của Tô Tề đi xuống, Diệp Phồn Tinh lôi kéo hành lý vào cửa, đi ra ngoài hơn nửa tháng, trở lại thành phố A lại có một loại cảm giác thân thiết.Điều làm cho Diệp Phồn Tinh không nghĩ tới chính là, Cố Vũ Trạch trở về rồi...
Đến thành phố A, Tô Tề tới đón Diệp Phồn Tinh, " Chuyện của cô bị tung lên mạng rồi."
Diệp Phồn Tinh nhìn Tô Tề, lo lắng hỏi "Hiện tại tình hình thế nào rồi?"
Hôm nay lúc ở sân bay cô có lên mạng xem thử nhưng không có gì cả.
Tô Tề nói: "Nhắc tới cũng kỳ lạ, chỉ vừa tung lên được một lát liền bị xóa không còn thấy bóng dáng tăm hơi. Hình như có người đứng ra xử lý, nhưng thực sự không phải là tôi làm."
Tô Tề cũng chuẩn bị ra tay, kết quả còn chưa kịp làm gì thì mọi chuyện đã được xử lý vô cùng sạch sẽ.
Diệp Phồn Tinh dừng một chút, nhớ tới Phó Cảnh Ngộ, liệu có phải do anh làm không?
Anh đặc biệt chạy đến nhà họ Ngôn chỉ vì không yên tâm về cô.
Đối với chuyện của cô, cho tới bây giờ anh đều rất lưu tâm.
Một loại cảm giác ấm áp tuôn ra ngoài, Diệp Phồn Tinh nắm sợi dây chuyền trước ngực, đây là món quà Phó Cảnh Ngộ tặng cô, mỗi lần chạm vào sợi dây chuyền này cô lại cảm giác như anh có anh ở bên cạnh, rất an toàn và vui vẻ.
Diệp Phồn Tinh lên xe, Tô Tề đưa cô về nhà, cô gọi điện thoại cho Tưởng Sâm, hỏi về chuyện Tú Uyên, Tưởng Sâm thật thà nói: "Không phải do chúng tôi làm."
"..." Diệp Phồn Tinh dừng một chút.
Tưởng Sâm nói: " Đúng thật là tôi có thấy, đang chuẩn bị xử lý thì đã có ai vào xử lý rất sạch sẽ, tôi còn tưởng rằng là bên cô làm chứ?."
"..."
Không phải là Tưởng Sâm, cũng không phải là Tô Tề, vậy có thể là ai?
Diệp Phồn Tinh liền có chút ngẩn ngơ.
"Rốt cuộc là ai ở phía sau giúp tôi?"
Tô Tề nói: "Quản người đó là ai làm gì, chỉ cần không sao là tốt rồi, Tú Uyên đó cũng thật là, có chút tiếng tăm mà tưởng mình là mẹ thiên hạ, cầm lông gà mà cứ tưởng lệnh tiễn, cô ta ra sức hắt nước bẩn vào người cô."
Chuyện của Tú Uyên, Diệp Phồn Tinh đều nói với Tô Tề rồi, Tô Tề nghe xong cũng rất tức giận.
Diệp Phồn Tinh nói: "Không sao, tôi cũng nghĩ thông rồi. Sau này tôi sẽ hạn chế tham gia loại hoạt động như thế này, tôi vẫn là sinh viên, vẫn nên đặt việc học lên hàng đầu.
Tô Tề nói: Nói cũng đúng, sau này gặp loại hoạt động này, tôi sẽ tận lực giúp cô cự tuyệt."
Diệp Phồn Tinh không trở về vườn hoa Giang Phủ, trực tiếp về nhà bố mẹ chồng, hiện tại cô không cần đi học, về nhà chồng cho thuận tiện chăm sóc bố mẹ chồng, biệt thự Giang Phủ chỉ có một mình cô ở, về đấy rất cô đơn.
Từ trên xe của Tô Tề đi xuống, Diệp Phồn Tinh lôi kéo hành lý vào cửa, đi ra ngoài hơn nửa tháng, trở lại thành phố A lại có một loại cảm giác thân thiết.
Điều làm cho Diệp Phồn Tinh không nghĩ tới chính là, Cố Vũ Trạch trở về rồi...
Cả Đời Này Không Rời Xa Anh!Tác giả: Mạc Vân Trà SữaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha… Đến thành phố A, Tô Tề tới đón Diệp Phồn Tinh, " Chuyện của cô bị tung lên mạng rồi."Diệp Phồn Tinh nhìn Tô Tề, lo lắng hỏi "Hiện tại tình hình thế nào rồi?"Hôm nay lúc ở sân bay cô có lên mạng xem thử nhưng không có gì cả.Tô Tề nói: "Nhắc tới cũng kỳ lạ, chỉ vừa tung lên được một lát liền bị xóa không còn thấy bóng dáng tăm hơi. Hình như có người đứng ra xử lý, nhưng thực sự không phải là tôi làm."Tô Tề cũng chuẩn bị ra tay, kết quả còn chưa kịp làm gì thì mọi chuyện đã được xử lý vô cùng sạch sẽ.Diệp Phồn Tinh dừng một chút, nhớ tới Phó Cảnh Ngộ, liệu có phải do anh làm không?Anh đặc biệt chạy đến nhà họ Ngôn chỉ vì không yên tâm về cô.Đối với chuyện của cô, cho tới bây giờ anh đều rất lưu tâm.Một loại cảm giác ấm áp tuôn ra ngoài, Diệp Phồn Tinh nắm sợi dây chuyền trước ngực, đây là món quà Phó Cảnh Ngộ tặng cô, mỗi lần chạm vào sợi dây chuyền này cô lại cảm giác như anh có anh ở bên cạnh, rất an toàn và vui vẻ.Diệp Phồn Tinh lên xe, Tô Tề đưa cô về nhà, cô gọi điện thoại cho Tưởng Sâm, hỏi về chuyện Tú Uyên, Tưởng Sâm thật thà nói: "Không phải do chúng tôi làm.""..." Diệp Phồn Tinh dừng một chút.Tưởng Sâm nói: " Đúng thật là tôi có thấy, đang chuẩn bị xử lý thì đã có ai vào xử lý rất sạch sẽ, tôi còn tưởng rằng là bên cô làm chứ?.""..."Không phải là Tưởng Sâm, cũng không phải là Tô Tề, vậy có thể là ai?Diệp Phồn Tinh liền có chút ngẩn ngơ."Rốt cuộc là ai ở phía sau giúp tôi?"Tô Tề nói: "Quản người đó là ai làm gì, chỉ cần không sao là tốt rồi, Tú Uyên đó cũng thật là, có chút tiếng tăm mà tưởng mình là mẹ thiên hạ, cầm lông gà mà cứ tưởng lệnh tiễn, cô ta ra sức hắt nước bẩn vào người cô."Chuyện của Tú Uyên, Diệp Phồn Tinh đều nói với Tô Tề rồi, Tô Tề nghe xong cũng rất tức giận.Diệp Phồn Tinh nói: "Không sao, tôi cũng nghĩ thông rồi. Sau này tôi sẽ hạn chế tham gia loại hoạt động như thế này, tôi vẫn là sinh viên, vẫn nên đặt việc học lên hàng đầu.Tô Tề nói: Nói cũng đúng, sau này gặp loại hoạt động này, tôi sẽ tận lực giúp cô cự tuyệt."Diệp Phồn Tinh không trở về vườn hoa Giang Phủ, trực tiếp về nhà bố mẹ chồng, hiện tại cô không cần đi học, về nhà chồng cho thuận tiện chăm sóc bố mẹ chồng, biệt thự Giang Phủ chỉ có một mình cô ở, về đấy rất cô đơn.Từ trên xe của Tô Tề đi xuống, Diệp Phồn Tinh lôi kéo hành lý vào cửa, đi ra ngoài hơn nửa tháng, trở lại thành phố A lại có một loại cảm giác thân thiết.Điều làm cho Diệp Phồn Tinh không nghĩ tới chính là, Cố Vũ Trạch trở về rồi...