Thành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha…
Chương 810: Cô xứng để tôi phải ghen sao?
Cả Đời Này Không Rời Xa Anh!Tác giả: Mạc Vân Trà SữaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha… Lửng (thị) Mật Phó Cảnh Ngộ có chút ngoài ý muốn nhìn cô, "Lần này làm sao em bình tĩnh như vậy? Lần trước thấy Lý Yên Nhiên, không phải em rất tức giận sao?" "..." Nhắc lại chuyện mất mặt, Diệp Phồn Tinh xấu hổ nhéo tay của anh, " Sao anh cứ nhắc mãi thế, có phải anh định nhắc đi nhắc lại cả đời không?" Phó Cảnh Ngộ nhìn Diệp Phồn Tinh, dương khóe miệng lên, tiếp tục giúp cô gội đầu. -Sáng hôm sau,lúc Diệp Phồn Tinh tỉnh dậy, trên mạng đã không còn bất cứ tin đồn gì liên quan đến quan hệ của Phó Cảnh Ngộ và Triệu Gia Kỳ. Cô ở trong nhà ăn sáng xong mới đi trường học. Diệp Phồn Tinh hôm nay mặc một cái áo lông rộng thùng thình, thoạt nhìn có một loại cảm giác lười biếng nhưng lại rất ấm áp. Vừa vặn lại đụng phải Triệu Gia Kỳ, Triệu Gia Kỳ nhìn thấy Diệp Phồn Tinh, dừng một chút, đi tới, " Phồn Tinh." Diệp Phồn Tinh đi về phía trước, "Có gì cứ nói." " Mình xin lỗi Chuyện trên mạng, không phải mình cố ý đâu, cậu đừng nóng giận có được không?" Triệu Gia Kỳ nhìn Diệp Phồn Tinh, nhớ tới những gì mà Tưởng Sâm nói,trong lòng Phó Cảnh Ngộ chỉ có Diệp Phồn Tinh. Cô ta biết lúc này giải thích với Diệp Phồn Tinh sẽ dễ hơn giải thích với Phó Cảnh Ngộ. Diệp Phồn Tinh nhìn Triệu Gia Kỳ một cái, thái độ lãnh đạm thờ ơ, cô suy nghĩ nhiều rồi, tôi tức giận làm gì cho già người." Vì cô ta mà ăn giấm ư, cô ta còn chưa xứng. "Có thật không?" Triệu Gia Kỳ có chút ngoài ý muốn nhìn lấy Diệp Phồn Tinh. Diệp Phồn Tinh nói: " Chồng tôi thấy cô đáng thương nên mới giúp cô, tôi có cái gì mà phải tức giận? Cô nghĩ rằng tôi sẽ ăn giấm, sợ cô cướp chồng tôi sao?" Trên mặt Diệp Phồn Tinh tràn đầy tự tin, làm cho sắc mặt Triệu Gia Kỳ cứng, " Cậu không tức giận là tốt rồi." Mặc dù bộ dáng tự tin của Diệp Phồn Tinh làm cho cô ta bị tổn thương lòng tự trọng, nhưng Triệu Gia Kỳ hiện tại càng muốn làm sao sống sót tại giới giải trí hơn nhiều.
Lửng (thị) Mật
Phó Cảnh Ngộ có chút ngoài ý muốn nhìn cô, "Lần này làm sao em bình tĩnh như vậy? Lần trước thấy Lý Yên Nhiên, không phải em rất tức giận sao?"
"..." Nhắc lại chuyện mất mặt, Diệp Phồn Tinh xấu hổ nhéo tay của anh, " Sao anh cứ nhắc mãi thế, có phải anh định nhắc đi nhắc lại cả đời không?"
Phó Cảnh Ngộ nhìn Diệp Phồn Tinh, dương khóe miệng lên, tiếp tục giúp cô gội đầu.
-
Sáng hôm sau,lúc Diệp Phồn Tinh tỉnh dậy, trên mạng đã không còn bất cứ tin đồn gì liên quan đến quan hệ của Phó Cảnh Ngộ và Triệu Gia Kỳ.
Cô ở trong nhà ăn sáng xong mới đi trường học.
Diệp Phồn Tinh hôm nay mặc một cái áo lông rộng thùng thình, thoạt nhìn có một loại cảm giác lười biếng nhưng lại rất ấm áp.
Vừa vặn lại đụng phải Triệu Gia Kỳ, Triệu Gia Kỳ nhìn thấy Diệp Phồn Tinh, dừng một chút, đi tới, " Phồn Tinh."
Diệp Phồn Tinh đi về phía trước, "Có gì cứ nói."
" Mình xin lỗi Chuyện trên mạng, không phải mình cố ý đâu, cậu đừng nóng giận có được không?" Triệu Gia Kỳ nhìn Diệp Phồn Tinh, nhớ tới những gì mà Tưởng Sâm nói,trong lòng Phó Cảnh Ngộ chỉ có Diệp Phồn Tinh.
Cô ta biết lúc này giải thích với Diệp Phồn Tinh sẽ dễ hơn giải thích với Phó Cảnh Ngộ.
Diệp Phồn Tinh nhìn Triệu Gia Kỳ một cái, thái độ lãnh đạm thờ ơ, cô suy nghĩ nhiều rồi, tôi tức giận làm gì cho già người."
Vì cô ta mà ăn giấm ư, cô ta còn chưa xứng.
"Có thật không?" Triệu Gia Kỳ có chút ngoài ý muốn nhìn lấy Diệp Phồn Tinh.
Diệp Phồn Tinh nói: " Chồng tôi thấy cô đáng thương nên mới giúp cô, tôi có cái gì mà phải tức giận? Cô nghĩ rằng tôi sẽ ăn giấm, sợ cô cướp chồng tôi sao?"
Trên mặt Diệp Phồn Tinh tràn đầy tự tin, làm cho sắc mặt Triệu Gia Kỳ cứng, " Cậu không tức giận là tốt rồi."
Mặc dù bộ dáng tự tin của Diệp Phồn Tinh làm cho cô ta bị tổn thương lòng tự trọng, nhưng Triệu Gia Kỳ hiện tại càng muốn làm sao sống sót tại giới giải trí hơn nhiều.
Cả Đời Này Không Rời Xa Anh!Tác giả: Mạc Vân Trà SữaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha… Lửng (thị) Mật Phó Cảnh Ngộ có chút ngoài ý muốn nhìn cô, "Lần này làm sao em bình tĩnh như vậy? Lần trước thấy Lý Yên Nhiên, không phải em rất tức giận sao?" "..." Nhắc lại chuyện mất mặt, Diệp Phồn Tinh xấu hổ nhéo tay của anh, " Sao anh cứ nhắc mãi thế, có phải anh định nhắc đi nhắc lại cả đời không?" Phó Cảnh Ngộ nhìn Diệp Phồn Tinh, dương khóe miệng lên, tiếp tục giúp cô gội đầu. -Sáng hôm sau,lúc Diệp Phồn Tinh tỉnh dậy, trên mạng đã không còn bất cứ tin đồn gì liên quan đến quan hệ của Phó Cảnh Ngộ và Triệu Gia Kỳ. Cô ở trong nhà ăn sáng xong mới đi trường học. Diệp Phồn Tinh hôm nay mặc một cái áo lông rộng thùng thình, thoạt nhìn có một loại cảm giác lười biếng nhưng lại rất ấm áp. Vừa vặn lại đụng phải Triệu Gia Kỳ, Triệu Gia Kỳ nhìn thấy Diệp Phồn Tinh, dừng một chút, đi tới, " Phồn Tinh." Diệp Phồn Tinh đi về phía trước, "Có gì cứ nói." " Mình xin lỗi Chuyện trên mạng, không phải mình cố ý đâu, cậu đừng nóng giận có được không?" Triệu Gia Kỳ nhìn Diệp Phồn Tinh, nhớ tới những gì mà Tưởng Sâm nói,trong lòng Phó Cảnh Ngộ chỉ có Diệp Phồn Tinh. Cô ta biết lúc này giải thích với Diệp Phồn Tinh sẽ dễ hơn giải thích với Phó Cảnh Ngộ. Diệp Phồn Tinh nhìn Triệu Gia Kỳ một cái, thái độ lãnh đạm thờ ơ, cô suy nghĩ nhiều rồi, tôi tức giận làm gì cho già người." Vì cô ta mà ăn giấm ư, cô ta còn chưa xứng. "Có thật không?" Triệu Gia Kỳ có chút ngoài ý muốn nhìn lấy Diệp Phồn Tinh. Diệp Phồn Tinh nói: " Chồng tôi thấy cô đáng thương nên mới giúp cô, tôi có cái gì mà phải tức giận? Cô nghĩ rằng tôi sẽ ăn giấm, sợ cô cướp chồng tôi sao?" Trên mặt Diệp Phồn Tinh tràn đầy tự tin, làm cho sắc mặt Triệu Gia Kỳ cứng, " Cậu không tức giận là tốt rồi." Mặc dù bộ dáng tự tin của Diệp Phồn Tinh làm cho cô ta bị tổn thương lòng tự trọng, nhưng Triệu Gia Kỳ hiện tại càng muốn làm sao sống sót tại giới giải trí hơn nhiều.