Thành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha…
Chương 814-2: Tránh như mèo thấy chuột
Cả Đời Này Không Rời Xa Anh!Tác giả: Mạc Vân Trà SữaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha… Ngày cả muốn lười biếng một chút, mà bị tố cáo trước mặt Phó Cảnh Ngộ? Phó Cảnh Ngộ nói: "Cũng không phải là trẻ còn gì nữa? Một chút tự giác cũng không có." "Vậy còn anh? Anh cứ đi cùng em đến trung tâm thể hình đi, xem em có chăm đến đó không." Diệp Phồn Tinh nhìn l Phó Cảnh Ngộ, " Anh cảm thấy thế nào?" "..." Phó Cảnh Ngộ nhìn cô một cái, "Được rồi, ngày mai anh dẫn em đi chạy bộ." Buổi sáng Phó Cảnh Ngộ thường sẽ vận động, đi rèn luyện. Diệp Phồn Tinh nghe xong, cả khuôn mặt đều tối thui như chị Dậu nghe có người đến thu thuế thân, "Vẫn phải chạy bộ sao." Cô không muốn dậy sớm đâu! Bây giờ là mùa đông, nếu như mỗi ngày đều phải sáu giờ thức dậy, đây không phải là giết người sao? Phó Cảnh Ngộ nghiêm mặt nhưng giọng nói vẫn không giấu nổi cưng chiều sủng nịnh nói: " Em nhìn em xem..." Sáng ngày thứ hai, lúc Diệp Phồn Tinh đến trường học lại thấy Triệu Gia Kỳ. Đại minh tinh sắc mặt rất tiều tụy, cô ta nhìn thấy Diệp Phồn Tinh, trực tiếp mặt lạnh đi ra ngoài. Cô ta cũng không quên, bản thân mình rơi xuống vực sâu lần nữa làm là do ai ban tặng. Diệp Phồn Tinh: "..." Mình cũng đâu có làm cái gì đâu? Sao Triệu Gia Kỳ lại nhìn cô với ánh mắt tràn đầy oán khí như vậy chứ? Sắc mặt của Triệu Gia Kỳ rất căng cứng, từ lần đó gặp Ngôn Triết xong, mùa xuân thoáng cái liền kết thúc. Cô ta cũng không nghĩ tới sẽ kết thúc nhanh như vậy. Mặc dù có quan hệ mập mờ với Phó Cảnh Ngộ, ông chủ không có nói gì nặng lời, nhưng sau lần kia cũng không sắp xếp cái gì ra hồn cho cô ta nữa, người đại diện cũng đi mang cho những người khác rồi, bình thường không ai thèm đếm xỉa đến cô ta. Cô ta biết, mình bị phong sát rồi. Triệu Gia Kỳ thật sự cảm thấy rất không công bằng, tại sao, tại sao mình đã cố gắng như vậy, nhưng những thứ nên có lại không có được. Mà Diệp Phồn Tinh, chẳng những có Phó Cảnh Ngộ che chở, còn có thêm một Ngôn Triết che chở. Cứ việc cô ta còn không biết thân phận của Ngôn Triết, nhưng đã biết, người đàn ông đó có năng lực cũng không hề thua kém Phó Cảnh Ngộ. Nếu không, ông chủ cũng không dám phong sát cô ta trắng trợn như vậy.
Ngày cả muốn lười biếng một chút, mà bị tố cáo trước mặt Phó Cảnh Ngộ?
Phó Cảnh Ngộ nói: "Cũng không phải là trẻ còn gì nữa? Một chút tự giác cũng không có."
"Vậy còn anh? Anh cứ đi cùng em đến trung tâm thể hình đi, xem em có chăm đến đó không." Diệp Phồn Tinh nhìn l Phó Cảnh Ngộ, " Anh cảm thấy thế nào?"
"..." Phó Cảnh Ngộ nhìn cô một cái, "Được rồi, ngày mai anh dẫn em đi chạy bộ."
Buổi sáng Phó Cảnh Ngộ thường sẽ vận động, đi rèn luyện.
Diệp Phồn Tinh nghe xong, cả khuôn mặt đều tối thui như chị Dậu nghe có người đến thu thuế thân, "Vẫn phải chạy bộ sao."
Cô không muốn dậy sớm đâu!
Bây giờ là mùa đông, nếu như mỗi ngày đều phải sáu giờ thức dậy, đây không phải là giết người sao?
Phó Cảnh Ngộ nghiêm mặt nhưng giọng nói vẫn không giấu nổi cưng chiều sủng nịnh nói: " Em nhìn em xem..."
Sáng ngày thứ hai, lúc Diệp Phồn Tinh đến trường học lại thấy Triệu Gia Kỳ.
Đại minh tinh sắc mặt rất tiều tụy, cô ta nhìn thấy Diệp Phồn Tinh, trực tiếp mặt lạnh đi ra ngoài.
Cô ta cũng không quên, bản thân mình rơi xuống vực sâu lần nữa làm là do ai ban tặng.
Diệp Phồn Tinh: "..."
Mình cũng đâu có làm cái gì đâu?
Sao Triệu Gia Kỳ lại nhìn cô với ánh mắt tràn đầy oán khí như vậy chứ?
Sắc mặt của Triệu Gia Kỳ rất căng cứng, từ lần đó gặp Ngôn Triết xong, mùa xuân thoáng cái liền kết thúc.
Cô ta cũng không nghĩ tới sẽ kết thúc nhanh như vậy.
Mặc dù có quan hệ mập mờ với Phó Cảnh Ngộ, ông chủ không có nói gì nặng lời, nhưng sau lần kia cũng không sắp xếp cái gì ra hồn cho cô ta nữa, người đại diện cũng đi mang cho những người khác rồi, bình thường không ai thèm đếm xỉa đến cô ta.
Cô ta biết, mình bị phong sát rồi.
Triệu Gia Kỳ thật sự cảm thấy rất không công bằng, tại sao, tại sao mình đã cố gắng như vậy, nhưng những thứ nên có lại không có được.
Mà Diệp Phồn Tinh, chẳng những có Phó Cảnh Ngộ che chở, còn có thêm một Ngôn Triết che chở.
Cứ việc cô ta còn không biết thân phận của Ngôn Triết, nhưng đã biết, người đàn ông đó có năng lực cũng không hề thua kém Phó Cảnh Ngộ.
Nếu không, ông chủ cũng không dám phong sát cô ta trắng trợn như vậy.
Cả Đời Này Không Rời Xa Anh!Tác giả: Mạc Vân Trà SữaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha… Ngày cả muốn lười biếng một chút, mà bị tố cáo trước mặt Phó Cảnh Ngộ? Phó Cảnh Ngộ nói: "Cũng không phải là trẻ còn gì nữa? Một chút tự giác cũng không có." "Vậy còn anh? Anh cứ đi cùng em đến trung tâm thể hình đi, xem em có chăm đến đó không." Diệp Phồn Tinh nhìn l Phó Cảnh Ngộ, " Anh cảm thấy thế nào?" "..." Phó Cảnh Ngộ nhìn cô một cái, "Được rồi, ngày mai anh dẫn em đi chạy bộ." Buổi sáng Phó Cảnh Ngộ thường sẽ vận động, đi rèn luyện. Diệp Phồn Tinh nghe xong, cả khuôn mặt đều tối thui như chị Dậu nghe có người đến thu thuế thân, "Vẫn phải chạy bộ sao." Cô không muốn dậy sớm đâu! Bây giờ là mùa đông, nếu như mỗi ngày đều phải sáu giờ thức dậy, đây không phải là giết người sao? Phó Cảnh Ngộ nghiêm mặt nhưng giọng nói vẫn không giấu nổi cưng chiều sủng nịnh nói: " Em nhìn em xem..." Sáng ngày thứ hai, lúc Diệp Phồn Tinh đến trường học lại thấy Triệu Gia Kỳ. Đại minh tinh sắc mặt rất tiều tụy, cô ta nhìn thấy Diệp Phồn Tinh, trực tiếp mặt lạnh đi ra ngoài. Cô ta cũng không quên, bản thân mình rơi xuống vực sâu lần nữa làm là do ai ban tặng. Diệp Phồn Tinh: "..." Mình cũng đâu có làm cái gì đâu? Sao Triệu Gia Kỳ lại nhìn cô với ánh mắt tràn đầy oán khí như vậy chứ? Sắc mặt của Triệu Gia Kỳ rất căng cứng, từ lần đó gặp Ngôn Triết xong, mùa xuân thoáng cái liền kết thúc. Cô ta cũng không nghĩ tới sẽ kết thúc nhanh như vậy. Mặc dù có quan hệ mập mờ với Phó Cảnh Ngộ, ông chủ không có nói gì nặng lời, nhưng sau lần kia cũng không sắp xếp cái gì ra hồn cho cô ta nữa, người đại diện cũng đi mang cho những người khác rồi, bình thường không ai thèm đếm xỉa đến cô ta. Cô ta biết, mình bị phong sát rồi. Triệu Gia Kỳ thật sự cảm thấy rất không công bằng, tại sao, tại sao mình đã cố gắng như vậy, nhưng những thứ nên có lại không có được. Mà Diệp Phồn Tinh, chẳng những có Phó Cảnh Ngộ che chở, còn có thêm một Ngôn Triết che chở. Cứ việc cô ta còn không biết thân phận của Ngôn Triết, nhưng đã biết, người đàn ông đó có năng lực cũng không hề thua kém Phó Cảnh Ngộ. Nếu không, ông chủ cũng không dám phong sát cô ta trắng trợn như vậy.