Thành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha…

Chương 817: Cô ấy là tất cả thế giới của anh!

Cả Đời Này Không Rời Xa Anh!Tác giả: Mạc Vân Trà SữaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha… Mặc dù Ngôn Triết chưa từng nghĩ muốn công, nhưng thấy cô đem tất cả công lao đều tính đến trên đầu Phó Cảnh Ngộ như vậy, lại vô hình có một loại cảm giác chua xót trong lòng. Nhưng mà như vậy cũng tốt! Ngược lại nguyện vọng từ trước đến nay của anh, không phải luôn mong đợi bọn họ được hạnh phúc, không phải sao? Anh dương khóe miệng lên, nói: "Đích xác giống phong cách của Cảnh Ngộ." Phó Cảnh Ngộ yêu Diệp Phồn Tinh như thế, vì cô làm loại chuyện này, cũng là bình thường! Sự chú ý của Diệp Phồn Tinh không ở trên người Ngôn Triết, tiếp tục vẽ tranh, Ngôn Triết lẳng lặng đi ra ngoài. Anh đứng ở ngoài hành lang, nhét vào miệng một điếu thuốc, nhưng lại không lấy bật lửa ra châm. Phó Cảnh Ngộ đi ra, nhìn Ngôn Triết, hỏi "Đang suy nghĩ gì thế?" Ngôn Triết bình thản nói: "Không có gì, chỉ là đang chán, An An đang chơi với Phồn Tinh không để ý đến tôi, xem ra người anh trai này bị em gái bỏ quên luôn rồi." Phó Cảnh Ngộ nhìn Ngôn Triết một cái, nói: "Cám ơn." Ngôn Triết không chịu sự Khách sáo xa lại như vậy, "Cám ơn tôi cái gì?" " Chuyện lần trước Phồn Tinh đánh người bị từng lên trên mạng, là cậu xử lý phải không?" Chuyện Ngôn Triết làm, Phó Cảnh Ngộ đều nhớ rất rõ. Nợ ơn anh, cũng sẽ không quên. Ngôn Triết cười một tiếng, "Chuyện từ đời nào rồi hả? Không cần phải để ở trong lòng. Chuyện kia dù sao cũng là do tôi có lỗi, ngày đó tôi ở đấy nhưng vẫn để cho vợ cậu bị bắt nạt." Phó Cảnh Ngộ nhìn Ngôn Triết, không có lên tiếng. Ở trong thế giới của anh, chỉ có Diệp Phồn Tinh là thứ quan trọng nhất, vô luận là ai anh cũng sẽ không nhượng bộ. Diệp Phồn Tinh dỗ Ngôn An ngủ rồi, mới trở về phòng, nhìn thấy Phó Cảnh Ngộ đang ngồi ở trên ghế sa lon, trong tay anh là một chiếc nhẫn kim cương, nhìn anh vô cùng chuyên tâm. Haizzzz, con ghẻ thì mãi là con ghẻ thôi à, ai bảo vừa Sinh ra con đã là Nam phụ chứ Triết! Tiện thể tuyển vợ cho con trai hờ của mật, anh Ngôn (văn) Triết, nhà ai có con gái đến tuổi lấy chồng thì cứ tự động bỏ phiếu và nộp CV ứng tuyển nhé!

Mặc dù Ngôn Triết chưa từng nghĩ muốn công, nhưng thấy cô đem tất cả công lao đều tính đến trên đầu Phó Cảnh Ngộ như vậy, lại vô hình có một loại cảm giác chua xót trong lòng. 

Nhưng mà như vậy cũng tốt! 

Ngược lại nguyện vọng từ trước đến nay của anh, không phải luôn mong đợi bọn họ được hạnh phúc, không phải sao? 

Anh dương khóe miệng lên, nói: "Đích xác giống phong cách của Cảnh Ngộ." 

Phó Cảnh Ngộ yêu Diệp Phồn Tinh như thế, vì cô làm loại chuyện này, cũng là bình thường! 

Sự chú ý của Diệp Phồn Tinh không ở trên người Ngôn Triết, tiếp tục vẽ tranh, Ngôn Triết lẳng lặng đi ra ngoài. 

Anh đứng ở ngoài hành lang, nhét vào miệng một điếu thuốc, nhưng lại không lấy bật lửa ra châm. 

Phó Cảnh Ngộ đi ra, nhìn Ngôn Triết, hỏi "Đang suy nghĩ gì thế?" 

Ngôn Triết bình thản nói: "Không có gì, chỉ là đang chán, An An đang chơi với Phồn Tinh không để ý đến tôi, xem ra người anh trai này bị em gái bỏ quên luôn rồi." 

Phó Cảnh Ngộ nhìn Ngôn Triết một cái, nói: "Cám ơn." 

Ngôn Triết không chịu sự Khách sáo xa lại như vậy, "Cám ơn tôi cái gì?" 

" Chuyện lần trước Phồn Tinh đánh người bị từng lên trên mạng, là cậu xử lý phải không?" Chuyện Ngôn Triết làm, Phó Cảnh Ngộ đều nhớ rất rõ. 

Nợ ơn anh, cũng sẽ không quên. 

Ngôn Triết cười một tiếng, "Chuyện từ đời nào rồi hả? Không cần phải để ở trong lòng. Chuyện kia dù sao cũng là do tôi có lỗi, ngày đó tôi ở đấy nhưng vẫn để cho vợ cậu bị bắt nạt." 

Phó Cảnh Ngộ nhìn Ngôn Triết, không có lên tiếng. 

Ở trong thế giới của anh, chỉ có Diệp Phồn Tinh là thứ quan trọng nhất, vô luận là ai anh cũng sẽ không nhượng bộ. 

Diệp Phồn Tinh dỗ Ngôn An ngủ rồi, mới trở về phòng, nhìn thấy Phó Cảnh Ngộ đang ngồi ở trên ghế sa lon, trong tay anh là một chiếc nhẫn kim cương, nhìn anh vô cùng chuyên tâm. 

Haizzzz, con ghẻ thì mãi là con ghẻ thôi à, ai bảo vừa Sinh ra con đã là Nam phụ chứ Triết! 

Tiện thể tuyển vợ cho con trai hờ của mật, anh Ngôn (văn) Triết, nhà ai có con gái đến tuổi lấy chồng thì cứ tự động bỏ phiếu và nộp CV ứng tuyển nhé!

Cả Đời Này Không Rời Xa Anh!Tác giả: Mạc Vân Trà SữaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha… Mặc dù Ngôn Triết chưa từng nghĩ muốn công, nhưng thấy cô đem tất cả công lao đều tính đến trên đầu Phó Cảnh Ngộ như vậy, lại vô hình có một loại cảm giác chua xót trong lòng. Nhưng mà như vậy cũng tốt! Ngược lại nguyện vọng từ trước đến nay của anh, không phải luôn mong đợi bọn họ được hạnh phúc, không phải sao? Anh dương khóe miệng lên, nói: "Đích xác giống phong cách của Cảnh Ngộ." Phó Cảnh Ngộ yêu Diệp Phồn Tinh như thế, vì cô làm loại chuyện này, cũng là bình thường! Sự chú ý của Diệp Phồn Tinh không ở trên người Ngôn Triết, tiếp tục vẽ tranh, Ngôn Triết lẳng lặng đi ra ngoài. Anh đứng ở ngoài hành lang, nhét vào miệng một điếu thuốc, nhưng lại không lấy bật lửa ra châm. Phó Cảnh Ngộ đi ra, nhìn Ngôn Triết, hỏi "Đang suy nghĩ gì thế?" Ngôn Triết bình thản nói: "Không có gì, chỉ là đang chán, An An đang chơi với Phồn Tinh không để ý đến tôi, xem ra người anh trai này bị em gái bỏ quên luôn rồi." Phó Cảnh Ngộ nhìn Ngôn Triết một cái, nói: "Cám ơn." Ngôn Triết không chịu sự Khách sáo xa lại như vậy, "Cám ơn tôi cái gì?" " Chuyện lần trước Phồn Tinh đánh người bị từng lên trên mạng, là cậu xử lý phải không?" Chuyện Ngôn Triết làm, Phó Cảnh Ngộ đều nhớ rất rõ. Nợ ơn anh, cũng sẽ không quên. Ngôn Triết cười một tiếng, "Chuyện từ đời nào rồi hả? Không cần phải để ở trong lòng. Chuyện kia dù sao cũng là do tôi có lỗi, ngày đó tôi ở đấy nhưng vẫn để cho vợ cậu bị bắt nạt." Phó Cảnh Ngộ nhìn Ngôn Triết, không có lên tiếng. Ở trong thế giới của anh, chỉ có Diệp Phồn Tinh là thứ quan trọng nhất, vô luận là ai anh cũng sẽ không nhượng bộ. Diệp Phồn Tinh dỗ Ngôn An ngủ rồi, mới trở về phòng, nhìn thấy Phó Cảnh Ngộ đang ngồi ở trên ghế sa lon, trong tay anh là một chiếc nhẫn kim cương, nhìn anh vô cùng chuyên tâm. Haizzzz, con ghẻ thì mãi là con ghẻ thôi à, ai bảo vừa Sinh ra con đã là Nam phụ chứ Triết! Tiện thể tuyển vợ cho con trai hờ của mật, anh Ngôn (văn) Triết, nhà ai có con gái đến tuổi lấy chồng thì cứ tự động bỏ phiếu và nộp CV ứng tuyển nhé!

Chương 817: Cô ấy là tất cả thế giới của anh!