Thành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha…
Chương 822-2: Không còn tin thì chẳng còn lý do gì để ở bên nhau!
Cả Đời Này Không Rời Xa Anh!Tác giả: Mạc Vân Trà SữaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha… Trước Ngôn An từng lạc mất một lần, Diệp Phồn Tinh chỉ cần nghĩ lại đã toát mồ hôi hột. Diệp Tử Thần nhìn Diệp Phồn Tinh, đáp một tiếng. Diệp Phồn Tinh xoay người, đi tìm Phó Cảnh Ngộ, mặc dù ở trước mặt Diệp Tử Thần, còn có thể như không có chuyện gì xảy ra an ủi nó, nhưng tận đáy lòng Diệp Phồn Tinh vẫn là rất hoảng loạn. Dù thế nào chồng cô cũng là một con người, cũng biết vui buồn mừng giận chứ không phải là cỗ máy vô tri chỉ phân rõ trắng là trắng đen là đen. Nhỡ đâu lúc nào đó anh nghĩ không thông, hoài nghi cô thì làm sao bây giờ? Dù sao trước kia cô cũng làm qua chuyện ngu xuẩn như vậy. Cô nắm tóc, có chút bất đắc dĩ đẩy cửa phòng ra. Hai ngày trước lễ giáng sinh không có mưa, kết quả lễ giáng sinh lại bắt đầu mưa phùn Phó Cảnh Ngộ đứng ở trước cửa sổ, nhìn bóng đêm phía ngoài, nhớ tới lời của Triệu Gia Kỳ... Đang suy nghĩ thì Nghe thấy tiếng cửa phòng mở ra. Diệp Phồn Tinh đứng ở cửa, nhìn lấy Anh, cô không vội mở miệng thanh minh, mà chỉ đứng ở đó nhìn anh, giống như là đang thử thăm dò cái gì. Anh nhìn Diệp Phồn Tinh, cũng không mở miệng, hai người liền nhìn nhau như vậy rất lâu, Cuối cùng là Diệp Phồn Tinh phá vỡ bầu không khí yên lặng, " Em nghe nói, Triệu Gia Kỳ tìm anh nói vài lời, nói Ngôn Triết thích em, ông xã, không phải anh lại đi tin chuyện viển vông đó nên mới gọi em đến chứ?" Diệp Phồn Tinh cũng đã quấn quít qua, nhưng quấn quít xong lại muốn dứt khoát trực tiếp hỏi một lần. Cô cảm thấy trực tiếp hỏi như vậy ngược lại sẽ làm cho sự tình trở nên đơn giản một chút. Phó Cảnh Ngộ nghe xong dừng một chút, anh không nghĩ tới Diệp Phồn Tinh lại nói cái này. Đôi mắt của anh trở nên thâm trầm làm cho lòng Diệp Phồn Tinh đau thắt chặt. Anh không nói gì, liền chứng minh anh đã thật sự tin lời Triệu Gia Kỳ nói? Phó Cảnh Ngộ nghe xong từng bước từng bước tiến về phía cô. Anh dùng ánh mắt nghiêm túc hỏi: "Nếu như anh tin lời cô ta nói thì sao?" Trong lòng Diệp Phồn Tinh trầm xuống, tay nắm thật chặt, không muốn để cho bản thân mình suy sụp, " Ngôn Triết thích ai, anh là bạn bè của anh ta thì anh biết. Nếu như anh vì lý đó nực cười này mà giận em, không muốn để ý tới em nữa... Em sẽ không biện minh gì hết. Em sẽ không bao giờ ở bên một người lúc nào cũng hoài nghi em, không bao giờ, không bao giờ hết!"
Trước Ngôn An từng lạc mất một lần, Diệp Phồn Tinh chỉ cần nghĩ lại đã toát mồ hôi hột.
Diệp Tử Thần nhìn Diệp Phồn Tinh, đáp một tiếng.
Diệp Phồn Tinh xoay người, đi tìm Phó Cảnh Ngộ, mặc dù ở trước mặt Diệp Tử Thần, còn có thể như không có chuyện gì xảy ra an ủi nó, nhưng tận đáy lòng Diệp Phồn Tinh vẫn là rất hoảng loạn.
Dù thế nào chồng cô cũng là một con người, cũng biết vui buồn mừng giận chứ không phải là cỗ máy vô tri chỉ phân rõ trắng là trắng đen là đen.
Nhỡ đâu lúc nào đó anh nghĩ không thông, hoài nghi cô thì làm sao bây giờ?
Dù sao trước kia cô cũng làm qua chuyện ngu xuẩn như vậy.
Cô nắm tóc, có chút bất đắc dĩ đẩy cửa phòng ra.
Hai ngày trước lễ giáng sinh không có mưa, kết quả lễ giáng sinh lại bắt đầu mưa phùn
Phó Cảnh Ngộ đứng ở trước cửa sổ, nhìn bóng đêm phía ngoài, nhớ tới lời của Triệu Gia Kỳ...
Đang suy nghĩ thì Nghe thấy tiếng cửa phòng mở ra.
Diệp Phồn Tinh đứng ở cửa, nhìn lấy Anh, cô không vội mở miệng thanh minh, mà chỉ đứng ở đó nhìn anh, giống như là đang thử thăm dò cái gì.
Anh nhìn Diệp Phồn Tinh, cũng không mở miệng, hai người liền nhìn nhau như vậy rất lâu,
Cuối cùng là Diệp Phồn Tinh phá vỡ bầu không khí yên lặng, " Em nghe nói, Triệu Gia Kỳ tìm anh nói vài lời, nói Ngôn Triết thích em, ông xã, không phải anh lại đi tin chuyện viển vông đó nên mới gọi em đến chứ?"
Diệp Phồn Tinh cũng đã quấn quít qua, nhưng quấn quít xong lại muốn dứt khoát trực tiếp hỏi một lần.
Cô cảm thấy trực tiếp hỏi như vậy ngược lại sẽ làm cho sự tình trở nên đơn giản một chút.
Phó Cảnh Ngộ nghe xong dừng một chút, anh không nghĩ tới Diệp Phồn Tinh lại nói cái này.
Đôi mắt của anh trở nên thâm trầm làm cho lòng Diệp Phồn Tinh đau thắt chặt.
Anh không nói gì, liền chứng minh anh đã thật sự tin lời Triệu Gia Kỳ nói?
Phó Cảnh Ngộ nghe xong từng bước từng bước tiến về phía cô.
Anh dùng ánh mắt nghiêm túc hỏi: "Nếu như anh tin lời cô ta nói thì sao?"
Trong lòng Diệp Phồn Tinh trầm xuống, tay nắm thật chặt, không muốn để cho bản thân mình suy sụp, " Ngôn Triết thích ai, anh là bạn bè của anh ta thì anh biết. Nếu như anh vì lý đó nực cười này mà giận em, không muốn để ý tới em nữa... Em sẽ không biện minh gì hết. Em sẽ không bao giờ ở bên một người lúc nào cũng hoài nghi em, không bao giờ, không bao giờ hết!"
Cả Đời Này Không Rời Xa Anh!Tác giả: Mạc Vân Trà SữaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha… Trước Ngôn An từng lạc mất một lần, Diệp Phồn Tinh chỉ cần nghĩ lại đã toát mồ hôi hột. Diệp Tử Thần nhìn Diệp Phồn Tinh, đáp một tiếng. Diệp Phồn Tinh xoay người, đi tìm Phó Cảnh Ngộ, mặc dù ở trước mặt Diệp Tử Thần, còn có thể như không có chuyện gì xảy ra an ủi nó, nhưng tận đáy lòng Diệp Phồn Tinh vẫn là rất hoảng loạn. Dù thế nào chồng cô cũng là một con người, cũng biết vui buồn mừng giận chứ không phải là cỗ máy vô tri chỉ phân rõ trắng là trắng đen là đen. Nhỡ đâu lúc nào đó anh nghĩ không thông, hoài nghi cô thì làm sao bây giờ? Dù sao trước kia cô cũng làm qua chuyện ngu xuẩn như vậy. Cô nắm tóc, có chút bất đắc dĩ đẩy cửa phòng ra. Hai ngày trước lễ giáng sinh không có mưa, kết quả lễ giáng sinh lại bắt đầu mưa phùn Phó Cảnh Ngộ đứng ở trước cửa sổ, nhìn bóng đêm phía ngoài, nhớ tới lời của Triệu Gia Kỳ... Đang suy nghĩ thì Nghe thấy tiếng cửa phòng mở ra. Diệp Phồn Tinh đứng ở cửa, nhìn lấy Anh, cô không vội mở miệng thanh minh, mà chỉ đứng ở đó nhìn anh, giống như là đang thử thăm dò cái gì. Anh nhìn Diệp Phồn Tinh, cũng không mở miệng, hai người liền nhìn nhau như vậy rất lâu, Cuối cùng là Diệp Phồn Tinh phá vỡ bầu không khí yên lặng, " Em nghe nói, Triệu Gia Kỳ tìm anh nói vài lời, nói Ngôn Triết thích em, ông xã, không phải anh lại đi tin chuyện viển vông đó nên mới gọi em đến chứ?" Diệp Phồn Tinh cũng đã quấn quít qua, nhưng quấn quít xong lại muốn dứt khoát trực tiếp hỏi một lần. Cô cảm thấy trực tiếp hỏi như vậy ngược lại sẽ làm cho sự tình trở nên đơn giản một chút. Phó Cảnh Ngộ nghe xong dừng một chút, anh không nghĩ tới Diệp Phồn Tinh lại nói cái này. Đôi mắt của anh trở nên thâm trầm làm cho lòng Diệp Phồn Tinh đau thắt chặt. Anh không nói gì, liền chứng minh anh đã thật sự tin lời Triệu Gia Kỳ nói? Phó Cảnh Ngộ nghe xong từng bước từng bước tiến về phía cô. Anh dùng ánh mắt nghiêm túc hỏi: "Nếu như anh tin lời cô ta nói thì sao?" Trong lòng Diệp Phồn Tinh trầm xuống, tay nắm thật chặt, không muốn để cho bản thân mình suy sụp, " Ngôn Triết thích ai, anh là bạn bè của anh ta thì anh biết. Nếu như anh vì lý đó nực cười này mà giận em, không muốn để ý tới em nữa... Em sẽ không biện minh gì hết. Em sẽ không bao giờ ở bên một người lúc nào cũng hoài nghi em, không bao giờ, không bao giờ hết!"