Thành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha…

Chương 824-2: Để xem anh ấy làm gì tôi!

Cả Đời Này Không Rời Xa Anh!Tác giả: Mạc Vân Trà SữaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha… Cô ta cố ý đem quan hệ của cô ta và Phó Cảnh Ngộ nói tới rất mập mờ. Diệp Phồn Tinh giễu cợt nói, "cũng chỉ nể mặt mũi của cha cô thôi, giúp cô còn vì cái gì nữa đây? Cô đừng tự dát vàng lên mặt mình nữa?" Triệu Gia Kỳ nhìn Diệp Phồn Tinh, thách thức nói "Thật sao? Chú ấy có thể thích cô thì sao lại không thể thích tôi chứ." "Thích cô ư?" Diệp Phồn Tinh sắp tức giận đến phát cười luôn rồi, " Cô quên lúc trước anh ấy ghét cô đến thế nào rồi à?" "Trước kia là trước kia. Hiện tại tôi cũng giống cô lúc đầu, tứ cố vô thân. Hiện tại trên người tôi có cái bóng của cô khi xưa! Đàn ông đều thích phụ nữ yếu đuối. Cô bắt nạt tôi, chỉ làm cho chú ấy càng muốn che chở cho tôi mà thôi!" "Che chở cho cô?" Diệp Phồn Tinh thật không nhìn ra Phó Cảnh Ngộ che chở cho Triệu Gia Kỳ lúc nào, cô nói: "Được rồi, coi như chuyện cô bị phong sát là do Ngôn Triết làm, không có quan hệ gì đến Phó Cảnh Ngộ, nhưng nếu như Phó Cảnh Ngộ thật sự muốn che chở cho cô mà lại để cô bị phong sát lâu như vậy sao?" "Đó là bởi vì chú ấy quá bận rộn không biết chuyện này, hôm nay chú ấy đã đồng ý với tôi, tôi sẽ nhanh chóng trở lại giới giải trí thôi. Không tin cô thử xem?" Triệu Gia Kỳ nhìn Diệp Phồn Tinh, cô ta nhìn lại bản thân, giờ đã chẳng còn cái gì, dứt khoát đánh cược một lần. Nói không chừng, Diệp Phồn Tinh cũng không dám làm gì cô ta thật. Diệp Phồn Tinh nhìn Triệu Gia Kỳ, phát hiện miệng của cô ta thật sự quá tài tình, nói đen thành trắng, nói phét mà không cảm thấy ngượng mồm. Cô ta cố ý nói như vậy, chính là muốn để cho mình hiểu lầm cô ta và chồng cô có quan hệ mờ ám ư? Diệp Phồn Tinh nói: "Cho nên, ý của cô là, người Phó Cảnh Ngộ yêu là cô?" "Đúng." Triệu Gia Kỳ khảng khái khẳng định: "Trước ở Thân thành, chúng tôi từng gặp nhau mấy lần, những thứ này, chắc chú ấy không nói cho cô biết chứ phải không?" Trên thực tế căn bản chưa từng gặp lần nào, Triệu Gia Kỳ đi Thân thành, hẹn anh nhiều lần, cũng không gặp được. "..." "Cô ở bên chú ấy lâu như vậy rồi, chú ấy đã sớm chán ngán cô, đàn ông đều là người có mới nới cũ, chẳng có người đàn ông nào sẽ yêu cô cả đời đâu, cô đừng nên mơ mộng hão huyền làm gì?" Triệu Gia Kỳ mới vừa nói xong, Diệp Phồn Tinh liền trực tiếp tát một phát trời ráng thẳng vào mặt cô ta. Chụy tát mày rồi đấy, xem chồng chụy làm gì chụy!

Cô ta cố ý đem quan hệ của cô ta và Phó Cảnh Ngộ nói tới rất mập mờ. 

Diệp Phồn Tinh giễu cợt nói, "cũng chỉ nể mặt mũi của cha cô thôi, giúp cô còn vì cái gì nữa đây? Cô đừng tự dát vàng lên mặt mình nữa?" 

Triệu Gia Kỳ nhìn Diệp Phồn Tinh, thách thức nói "Thật sao? Chú ấy có thể thích cô thì sao lại không thể thích tôi chứ." 

"Thích cô ư?" Diệp Phồn Tinh sắp tức giận đến phát cười luôn rồi, " Cô quên lúc trước anh ấy ghét cô đến thế nào rồi à?" 

"Trước kia là trước kia. Hiện tại tôi cũng giống cô lúc đầu, tứ cố vô thân. Hiện tại trên người tôi có cái bóng của cô khi xưa! Đàn ông đều thích phụ nữ yếu đuối. Cô bắt nạt tôi, chỉ làm cho chú ấy càng muốn che chở cho tôi mà thôi!" 

"Che chở cho cô?" Diệp Phồn Tinh thật không nhìn ra Phó Cảnh Ngộ che chở cho Triệu Gia Kỳ lúc nào, cô nói: "Được rồi, coi như chuyện cô bị phong sát là do Ngôn Triết làm, không có quan hệ gì đến Phó Cảnh Ngộ, nhưng nếu như Phó Cảnh Ngộ thật sự muốn che chở cho cô mà lại để cô bị phong sát lâu như vậy sao?" 

"Đó là bởi vì chú ấy quá bận rộn không biết chuyện này, hôm nay chú ấy đã đồng ý với tôi, tôi sẽ nhanh chóng trở lại giới giải trí thôi. Không tin cô thử xem?" Triệu Gia Kỳ nhìn Diệp Phồn Tinh, cô ta nhìn lại bản thân, giờ đã chẳng còn cái gì, dứt khoát đánh cược một lần. 

Nói không chừng, Diệp Phồn Tinh cũng không dám làm gì cô ta thật. 

Diệp Phồn Tinh nhìn Triệu Gia Kỳ, phát hiện miệng của cô ta thật sự quá tài tình, nói đen thành trắng, nói phét mà không cảm thấy ngượng mồm. 

Cô ta cố ý nói như vậy, chính là muốn để cho mình hiểu lầm cô ta và chồng cô có quan hệ mờ ám ư? 

Diệp Phồn Tinh nói: "Cho nên, ý của cô là, người Phó Cảnh Ngộ yêu là cô?" 

"Đúng." Triệu Gia Kỳ khảng khái khẳng định: "Trước ở Thân thành, chúng tôi từng gặp nhau mấy lần, những thứ này, chắc chú ấy không nói cho cô biết chứ phải không?" 

Trên thực tế căn bản chưa từng gặp lần nào, Triệu Gia Kỳ đi Thân thành, hẹn anh nhiều lần, cũng không gặp được. 

"..." 

"Cô ở bên chú ấy lâu như vậy rồi, chú ấy đã sớm chán ngán cô, đàn ông đều là người có mới nới cũ, chẳng có người đàn ông nào sẽ yêu cô cả đời đâu, cô đừng nên mơ mộng hão huyền làm gì?" 

Triệu Gia Kỳ mới vừa nói xong, Diệp Phồn Tinh liền trực tiếp tát một phát trời ráng thẳng vào mặt cô ta. 

Chụy tát mày rồi đấy, xem chồng chụy làm gì chụy!

Cả Đời Này Không Rời Xa Anh!Tác giả: Mạc Vân Trà SữaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha… Cô ta cố ý đem quan hệ của cô ta và Phó Cảnh Ngộ nói tới rất mập mờ. Diệp Phồn Tinh giễu cợt nói, "cũng chỉ nể mặt mũi của cha cô thôi, giúp cô còn vì cái gì nữa đây? Cô đừng tự dát vàng lên mặt mình nữa?" Triệu Gia Kỳ nhìn Diệp Phồn Tinh, thách thức nói "Thật sao? Chú ấy có thể thích cô thì sao lại không thể thích tôi chứ." "Thích cô ư?" Diệp Phồn Tinh sắp tức giận đến phát cười luôn rồi, " Cô quên lúc trước anh ấy ghét cô đến thế nào rồi à?" "Trước kia là trước kia. Hiện tại tôi cũng giống cô lúc đầu, tứ cố vô thân. Hiện tại trên người tôi có cái bóng của cô khi xưa! Đàn ông đều thích phụ nữ yếu đuối. Cô bắt nạt tôi, chỉ làm cho chú ấy càng muốn che chở cho tôi mà thôi!" "Che chở cho cô?" Diệp Phồn Tinh thật không nhìn ra Phó Cảnh Ngộ che chở cho Triệu Gia Kỳ lúc nào, cô nói: "Được rồi, coi như chuyện cô bị phong sát là do Ngôn Triết làm, không có quan hệ gì đến Phó Cảnh Ngộ, nhưng nếu như Phó Cảnh Ngộ thật sự muốn che chở cho cô mà lại để cô bị phong sát lâu như vậy sao?" "Đó là bởi vì chú ấy quá bận rộn không biết chuyện này, hôm nay chú ấy đã đồng ý với tôi, tôi sẽ nhanh chóng trở lại giới giải trí thôi. Không tin cô thử xem?" Triệu Gia Kỳ nhìn Diệp Phồn Tinh, cô ta nhìn lại bản thân, giờ đã chẳng còn cái gì, dứt khoát đánh cược một lần. Nói không chừng, Diệp Phồn Tinh cũng không dám làm gì cô ta thật. Diệp Phồn Tinh nhìn Triệu Gia Kỳ, phát hiện miệng của cô ta thật sự quá tài tình, nói đen thành trắng, nói phét mà không cảm thấy ngượng mồm. Cô ta cố ý nói như vậy, chính là muốn để cho mình hiểu lầm cô ta và chồng cô có quan hệ mờ ám ư? Diệp Phồn Tinh nói: "Cho nên, ý của cô là, người Phó Cảnh Ngộ yêu là cô?" "Đúng." Triệu Gia Kỳ khảng khái khẳng định: "Trước ở Thân thành, chúng tôi từng gặp nhau mấy lần, những thứ này, chắc chú ấy không nói cho cô biết chứ phải không?" Trên thực tế căn bản chưa từng gặp lần nào, Triệu Gia Kỳ đi Thân thành, hẹn anh nhiều lần, cũng không gặp được. "..." "Cô ở bên chú ấy lâu như vậy rồi, chú ấy đã sớm chán ngán cô, đàn ông đều là người có mới nới cũ, chẳng có người đàn ông nào sẽ yêu cô cả đời đâu, cô đừng nên mơ mộng hão huyền làm gì?" Triệu Gia Kỳ mới vừa nói xong, Diệp Phồn Tinh liền trực tiếp tát một phát trời ráng thẳng vào mặt cô ta. Chụy tát mày rồi đấy, xem chồng chụy làm gì chụy!

Chương 824-2: Để xem anh ấy làm gì tôi!