Thành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha…

Chương 830-2: Cô thật sự không coi tôi ra gì có phải không?

Cả Đời Này Không Rời Xa Anh!Tác giả: Mạc Vân Trà SữaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha… Trương Tâm Dao nói với Triệu Gia Kỳ: "Được rồi! Nể mặt của. Phồn Tinh, chỉ cần mày xin lỗi, chuyện này coi như xong đi." Triệu Gia Kỳ nhìn Diệp Phồn Tinh một cái, giờ phút này, Diệp Phồn Tinh giống như vị cứu tinh của cô ta. Cô ta cúi đầu xuống, giống như con chó rớt xuống nước, " Tôi xin lỗi, hôm nay là do tôi nói lung tung." Nói xong câu đó, cô ta đẩy Trương Tâm Dao ra, từng bước từng bước đi xuống lầu. Nhìn thấy bóng lưng chật vật của Triệu Gia Kỳ, Trương Tâm Dao cười nói: "Đúng là đáng đời." -Triệu Gia Kỳ từ trên lầu đi xuống, chuẩn bị rời đi, vừa vặn đụng vào Ngôn Triết. Trong lòng Triệu Gia Kỳ ảo não, biết Ngôn Triết chắc chắn sẽ không bỏ qua cho mình. Ngôn Triết nhìn thấy sự chật vật nhếch nhác kia, nghiền ngẫm mà nói: "Tôi đã cảnh cáo cô đừng ngứa mồm mà đi nói lung tung, nhưng hình như cô thật sự không coi tôi ra gì có phải không?" Triệu Gia Kỳ cúi đầu, không dám lên tiếng. Vợ chồng Tô Chấn Đông tham gia tiệc sinh nhật xong, chuẩn bị ra về, từ đại sảnh đi ra ngoài, nhìn thấy Ngôn Triết và Triệu Gia Kỳ đứng ở nơi đó nói chuyện, có chút ngoài ý muốn. Vì Cách khá xa cho nên ông ta cũng không biết bọn họ đang nói gì, chỉ thấy Ngôn Triết nói với Triệu Gia Kỳ mấy câu xong liền xoay người rời đi luôn. Triệu Gia Kỳ cúi đầu xuống, đi ra ngoài, đi tới cửa, lấy điện thoại ra gọi xe, trời đang mưa mà giờ này cũng đã muộn cho nên rất khó gọi xe, cô ta ăn mặc mỏng manh, lại không có ai tới đón, cảm giác tủi thân tuôn trào ra ngoài như núi lửa phun trào. Cô ta thật sự không cảm thấy mình đã làm sai điều gì, là Ngôn Triết và Diệp Phồn Tinh bắt nạt mình trước, chẳng lẽ cô ta không thể phản kích sao? Mà bây giờ, cô ta lại có kết quả thảm hại đến như vậy. Nghĩ tới đây, có một loại cảm giác ủy khuất tuôn ra ngoài. Tô Chấn Đông đi tới, cười nói, " Cô bé, có muốn đi nhờ xe không? Vợ chồng chúng tôi thuận đường cho cô đi nhờ một đoạn?" Bình thường, sao Tô Chấn Đông thèm quan tâm đến một con tép ranh như thế này, chỉ là hôm nay nhìn thấy Ngôn Triết nói chuyện với cô ta, trong lòng nảy sinh ra suy nghĩ, Có phải Ngôn Triết đã có ý với con bé này hay không? Từ trước đến giờ, mục đích lớn nhất của ông ta, đều là muốn lấy lòng Ngôn gia. Hiện tại Tô Lâm Hoan đã chửa vượt mặt rồi, đứa con gái này không trông cậy nổi nữa, nếu Ngôn Triết có hứng thú với Triệu Gia Kỳ, ông ta cảm thấy vẫn nên quan tâm Triệu Gia Kỳ nhiều hơn nữa, nói không chừng đến lúc nào đó lại có thể sử dụng. 

Trương Tâm Dao nói với Triệu Gia Kỳ: "Được rồi! Nể mặt của. Phồn Tinh, chỉ cần mày xin lỗi, chuyện này coi như xong đi." 

Triệu Gia Kỳ nhìn Diệp Phồn Tinh một cái, giờ phút này, Diệp Phồn Tinh giống như vị cứu tinh của cô ta. 

Cô ta cúi đầu xuống, giống như con chó rớt xuống nước, " Tôi xin lỗi, hôm nay là do tôi nói lung tung." 

Nói xong câu đó, cô ta đẩy Trương Tâm Dao ra, từng bước từng bước đi xuống lầu. 

Nhìn thấy bóng lưng chật vật của Triệu Gia Kỳ, Trương Tâm Dao cười nói: "Đúng là đáng đời." 

-

Triệu Gia Kỳ từ trên lầu đi xuống, chuẩn bị rời đi, vừa vặn đụng vào Ngôn Triết. 

Trong lòng Triệu Gia Kỳ ảo não, biết Ngôn Triết chắc chắn sẽ không bỏ qua cho mình. 

Ngôn Triết nhìn thấy sự chật vật nhếch nhác kia, nghiền ngẫm mà nói: "Tôi đã cảnh cáo cô đừng ngứa mồm mà đi nói lung tung, nhưng hình như cô thật sự không coi tôi ra gì có phải không?" 

Triệu Gia Kỳ cúi đầu, không dám lên tiếng. 

Vợ chồng Tô Chấn Đông tham gia tiệc sinh nhật xong, chuẩn bị ra về, từ đại sảnh đi ra ngoài, nhìn thấy Ngôn Triết và Triệu Gia Kỳ đứng ở nơi đó nói chuyện, có chút ngoài ý muốn. 

Vì Cách khá xa cho nên ông ta cũng không biết bọn họ đang nói gì, chỉ thấy Ngôn Triết nói với Triệu Gia Kỳ mấy câu xong liền xoay người rời đi luôn. 

Triệu Gia Kỳ cúi đầu xuống, đi ra ngoài, đi tới cửa, lấy điện thoại ra gọi xe, trời đang mưa mà giờ này cũng đã muộn cho nên rất khó gọi xe, cô ta ăn mặc mỏng manh, lại không có ai tới đón, cảm giác tủi thân tuôn trào ra ngoài như núi lửa phun trào. 

Cô ta thật sự không cảm thấy mình đã làm sai điều gì, là Ngôn Triết và Diệp Phồn Tinh bắt nạt mình trước, chẳng lẽ cô ta không thể phản kích sao? 

Mà bây giờ, cô ta lại có kết quả thảm hại đến như vậy. 

Nghĩ tới đây, có một loại cảm giác ủy khuất tuôn ra ngoài. 

Tô Chấn Đông đi tới, cười nói, " Cô bé, có muốn đi nhờ xe không? Vợ chồng chúng tôi thuận đường cho cô đi nhờ một đoạn?" 

Bình thường, sao Tô Chấn Đông thèm quan tâm đến một con tép ranh như thế này, chỉ là hôm nay nhìn thấy Ngôn Triết nói chuyện với cô ta, trong lòng nảy sinh ra suy nghĩ, Có phải Ngôn Triết đã có ý với con bé này hay không? 

Từ trước đến giờ, mục đích lớn nhất của ông ta, đều là muốn lấy lòng Ngôn gia. 

Hiện tại Tô Lâm Hoan đã chửa vượt mặt rồi, đứa con gái này không trông cậy nổi nữa, nếu Ngôn Triết có hứng thú với Triệu Gia Kỳ, ông ta cảm thấy vẫn nên quan tâm Triệu Gia Kỳ nhiều hơn nữa, nói không chừng đến lúc nào đó lại có thể sử dụng. 

Cả Đời Này Không Rời Xa Anh!Tác giả: Mạc Vân Trà SữaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha… Trương Tâm Dao nói với Triệu Gia Kỳ: "Được rồi! Nể mặt của. Phồn Tinh, chỉ cần mày xin lỗi, chuyện này coi như xong đi." Triệu Gia Kỳ nhìn Diệp Phồn Tinh một cái, giờ phút này, Diệp Phồn Tinh giống như vị cứu tinh của cô ta. Cô ta cúi đầu xuống, giống như con chó rớt xuống nước, " Tôi xin lỗi, hôm nay là do tôi nói lung tung." Nói xong câu đó, cô ta đẩy Trương Tâm Dao ra, từng bước từng bước đi xuống lầu. Nhìn thấy bóng lưng chật vật của Triệu Gia Kỳ, Trương Tâm Dao cười nói: "Đúng là đáng đời." -Triệu Gia Kỳ từ trên lầu đi xuống, chuẩn bị rời đi, vừa vặn đụng vào Ngôn Triết. Trong lòng Triệu Gia Kỳ ảo não, biết Ngôn Triết chắc chắn sẽ không bỏ qua cho mình. Ngôn Triết nhìn thấy sự chật vật nhếch nhác kia, nghiền ngẫm mà nói: "Tôi đã cảnh cáo cô đừng ngứa mồm mà đi nói lung tung, nhưng hình như cô thật sự không coi tôi ra gì có phải không?" Triệu Gia Kỳ cúi đầu, không dám lên tiếng. Vợ chồng Tô Chấn Đông tham gia tiệc sinh nhật xong, chuẩn bị ra về, từ đại sảnh đi ra ngoài, nhìn thấy Ngôn Triết và Triệu Gia Kỳ đứng ở nơi đó nói chuyện, có chút ngoài ý muốn. Vì Cách khá xa cho nên ông ta cũng không biết bọn họ đang nói gì, chỉ thấy Ngôn Triết nói với Triệu Gia Kỳ mấy câu xong liền xoay người rời đi luôn. Triệu Gia Kỳ cúi đầu xuống, đi ra ngoài, đi tới cửa, lấy điện thoại ra gọi xe, trời đang mưa mà giờ này cũng đã muộn cho nên rất khó gọi xe, cô ta ăn mặc mỏng manh, lại không có ai tới đón, cảm giác tủi thân tuôn trào ra ngoài như núi lửa phun trào. Cô ta thật sự không cảm thấy mình đã làm sai điều gì, là Ngôn Triết và Diệp Phồn Tinh bắt nạt mình trước, chẳng lẽ cô ta không thể phản kích sao? Mà bây giờ, cô ta lại có kết quả thảm hại đến như vậy. Nghĩ tới đây, có một loại cảm giác ủy khuất tuôn ra ngoài. Tô Chấn Đông đi tới, cười nói, " Cô bé, có muốn đi nhờ xe không? Vợ chồng chúng tôi thuận đường cho cô đi nhờ một đoạn?" Bình thường, sao Tô Chấn Đông thèm quan tâm đến một con tép ranh như thế này, chỉ là hôm nay nhìn thấy Ngôn Triết nói chuyện với cô ta, trong lòng nảy sinh ra suy nghĩ, Có phải Ngôn Triết đã có ý với con bé này hay không? Từ trước đến giờ, mục đích lớn nhất của ông ta, đều là muốn lấy lòng Ngôn gia. Hiện tại Tô Lâm Hoan đã chửa vượt mặt rồi, đứa con gái này không trông cậy nổi nữa, nếu Ngôn Triết có hứng thú với Triệu Gia Kỳ, ông ta cảm thấy vẫn nên quan tâm Triệu Gia Kỳ nhiều hơn nữa, nói không chừng đến lúc nào đó lại có thể sử dụng. 

Chương 830-2: Cô thật sự không coi tôi ra gì có phải không?