Thành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha…
Chương 836-2: Chồng tôi không biết làm những thứ này đâu!
Cả Đời Này Không Rời Xa Anh!Tác giả: Mạc Vân Trà SữaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha… Ngôn Triết cảm thấy bản thân mình vô cùng có lỗi với phần tín nhiệm này của Phó Cảnh Ngộ.-Buổi chiều, Diệp Phồn Tinh ngồi giúp Ngôn An khâu áo cho búp bê, Ngôn An rất thích búp bê, vì vậy Cố Khải mua rất nhiều búp bê cho vợ mình chơi." Chị Tinh ơi, em cũng biết làm mà, chị dậy em đi." Ngôn An ở một bên tò mò nói.Nói xong cũng lấy ra một cái kim loay hoay xỏ chỉ.Diệp Phồn Tinh hoài nghi nói: " An An có làm được thật không đó?"" Em thử xem đã." An An vừa mới cầm kim không được bao lâu, cây kim đã đâm vào tay, "A.""..."Đúng lúc ấy Cố Khải từ bên ngoài đi vào, nghe thấy vợ mình kêu "A " một tiếng, vô cùng khẩn trương đi tới, " An An "Thấy ngón tay trắng nõn của cô có một giọt máu nhỏ, Cố Khải nhíu mày, trực tiếp nắm ngón tay của cô ấy, ngậm vào trong miệng.Bình thường là một người đàn ông hô phong hoán vũ trên thương trường như vậy, đối mặt với vợ của mình, lại ôn nhu tới cực điểm.Ngôn An nhìn thấy chồng, cũng không đoái hoài tới ngón tay đang đau của mình, ngơ ngác nói: " Ông xã."Ngoan ngoãn như một con mèo con.Cố Khải nghiêm nghị nhìn Ngôn An, "Không phải anh đã nói em không được nghịch những thứ này rồi sao? Em muốn khâu cái gì thì bảo người khác chuẩn bị cho em là được rồi."Cô vợ ngốc này, thật sự làm cho người ta lúc nào cũng phải bận tâm đến.Diệp Phồn Tinh lúng túng nói: "Xin lỗi, là lỗi của tôi, tôi không nên để cho cô ấy đụng vào những thứ này.""Không sao." Cố Khải nhìn thấy Diệp Phồn Tinh còn đang khâu giở cái váy búp bê, đưa tay tới, " Để tôi làm nốt cho."Khi ở nhà, những thứ này đều do Cố Khải khâu vá cho Ngôn An, đây cũng là thú chơi giết thời gian khi nghỉ ngơi của Cố Khải.Diệp Phồn Tinh: "..."Trời ạ, cô đang nhìn thấy cái gì thế này?Nếu cô chụp ảnh Cố Khải đang khâu quần áo búp bê tung lên trên mạng, có muốn không lên Hot search cũng khó!Cố Khải khâu và vô cùng thuần thục, sau khi khâu xong ảnh lại vào vào người búp bê, Diệp Phồn Tinh nhìn thấy vậy, bội phục trố tròn hai mắt.Vừa vặn Phó Cảnh Ngộ từ trên lầu đi xuống, nhìn thấy Diệp Phồn Tinh ngồi ở chỗ đó, cầm búp bê, gương mặt sùng bái nói với Cố Khải: "Cố tổng thật là lợi hại! Ngay cả loại chuyện này cũng biết làm, Chồng tôi không biết làm những thứ này đâu!."Phó Cảnh Ngộ: "..."
Ngôn Triết cảm thấy bản thân mình vô cùng có lỗi với phần tín nhiệm này của Phó Cảnh Ngộ.
-
Buổi chiều, Diệp Phồn Tinh ngồi giúp Ngôn An khâu áo cho búp bê, Ngôn An rất thích búp bê, vì vậy Cố Khải mua rất nhiều búp bê cho vợ mình chơi.
" Chị Tinh ơi, em cũng biết làm mà, chị dậy em đi." Ngôn An ở một bên tò mò nói.
Nói xong cũng lấy ra một cái kim loay hoay xỏ chỉ.
Diệp Phồn Tinh hoài nghi nói: " An An có làm được thật không đó?"
" Em thử xem đã." An An vừa mới cầm kim không được bao lâu, cây kim đã đâm vào tay, "A."
"..."
Đúng lúc ấy Cố Khải từ bên ngoài đi vào, nghe thấy vợ mình kêu "A " một tiếng, vô cùng khẩn trương đi tới, " An An "
Thấy ngón tay trắng nõn của cô có một giọt máu nhỏ, Cố Khải nhíu mày, trực tiếp nắm ngón tay của cô ấy, ngậm vào trong miệng.
Bình thường là một người đàn ông hô phong hoán vũ trên thương trường như vậy, đối mặt với vợ của mình, lại ôn nhu tới cực điểm.
Ngôn An nhìn thấy chồng, cũng không đoái hoài tới ngón tay đang đau của mình, ngơ ngác nói: " Ông xã."
Ngoan ngoãn như một con mèo con.
Cố Khải nghiêm nghị nhìn Ngôn An, "Không phải anh đã nói em không được nghịch những thứ này rồi sao? Em muốn khâu cái gì thì bảo người khác chuẩn bị cho em là được rồi."
Cô vợ ngốc này, thật sự làm cho người ta lúc nào cũng phải bận tâm đến.
Diệp Phồn Tinh lúng túng nói: "Xin lỗi, là lỗi của tôi, tôi không nên để cho cô ấy đụng vào những thứ này."
"Không sao." Cố Khải nhìn thấy Diệp Phồn Tinh còn đang khâu giở cái váy búp bê, đưa tay tới, " Để tôi làm nốt cho."
Khi ở nhà, những thứ này đều do Cố Khải khâu vá cho Ngôn An, đây cũng là thú chơi giết thời gian khi nghỉ ngơi của Cố Khải.
Diệp Phồn Tinh: "..."
Trời ạ, cô đang nhìn thấy cái gì thế này?
Nếu cô chụp ảnh Cố Khải đang khâu quần áo búp bê tung lên trên mạng, có muốn không lên Hot search cũng khó!
Cố Khải khâu và vô cùng thuần thục, sau khi khâu xong ảnh lại vào vào người búp bê, Diệp Phồn Tinh nhìn thấy vậy, bội phục trố tròn hai mắt.
Vừa vặn Phó Cảnh Ngộ từ trên lầu đi xuống, nhìn thấy Diệp Phồn Tinh ngồi ở chỗ đó, cầm búp bê, gương mặt sùng bái nói với Cố Khải: "Cố tổng thật là lợi hại! Ngay cả loại chuyện này cũng biết làm, Chồng tôi không biết làm những thứ này đâu!."
Phó Cảnh Ngộ: "..."
Cả Đời Này Không Rời Xa Anh!Tác giả: Mạc Vân Trà SữaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha… Ngôn Triết cảm thấy bản thân mình vô cùng có lỗi với phần tín nhiệm này của Phó Cảnh Ngộ.-Buổi chiều, Diệp Phồn Tinh ngồi giúp Ngôn An khâu áo cho búp bê, Ngôn An rất thích búp bê, vì vậy Cố Khải mua rất nhiều búp bê cho vợ mình chơi." Chị Tinh ơi, em cũng biết làm mà, chị dậy em đi." Ngôn An ở một bên tò mò nói.Nói xong cũng lấy ra một cái kim loay hoay xỏ chỉ.Diệp Phồn Tinh hoài nghi nói: " An An có làm được thật không đó?"" Em thử xem đã." An An vừa mới cầm kim không được bao lâu, cây kim đã đâm vào tay, "A.""..."Đúng lúc ấy Cố Khải từ bên ngoài đi vào, nghe thấy vợ mình kêu "A " một tiếng, vô cùng khẩn trương đi tới, " An An "Thấy ngón tay trắng nõn của cô có một giọt máu nhỏ, Cố Khải nhíu mày, trực tiếp nắm ngón tay của cô ấy, ngậm vào trong miệng.Bình thường là một người đàn ông hô phong hoán vũ trên thương trường như vậy, đối mặt với vợ của mình, lại ôn nhu tới cực điểm.Ngôn An nhìn thấy chồng, cũng không đoái hoài tới ngón tay đang đau của mình, ngơ ngác nói: " Ông xã."Ngoan ngoãn như một con mèo con.Cố Khải nghiêm nghị nhìn Ngôn An, "Không phải anh đã nói em không được nghịch những thứ này rồi sao? Em muốn khâu cái gì thì bảo người khác chuẩn bị cho em là được rồi."Cô vợ ngốc này, thật sự làm cho người ta lúc nào cũng phải bận tâm đến.Diệp Phồn Tinh lúng túng nói: "Xin lỗi, là lỗi của tôi, tôi không nên để cho cô ấy đụng vào những thứ này.""Không sao." Cố Khải nhìn thấy Diệp Phồn Tinh còn đang khâu giở cái váy búp bê, đưa tay tới, " Để tôi làm nốt cho."Khi ở nhà, những thứ này đều do Cố Khải khâu vá cho Ngôn An, đây cũng là thú chơi giết thời gian khi nghỉ ngơi của Cố Khải.Diệp Phồn Tinh: "..."Trời ạ, cô đang nhìn thấy cái gì thế này?Nếu cô chụp ảnh Cố Khải đang khâu quần áo búp bê tung lên trên mạng, có muốn không lên Hot search cũng khó!Cố Khải khâu và vô cùng thuần thục, sau khi khâu xong ảnh lại vào vào người búp bê, Diệp Phồn Tinh nhìn thấy vậy, bội phục trố tròn hai mắt.Vừa vặn Phó Cảnh Ngộ từ trên lầu đi xuống, nhìn thấy Diệp Phồn Tinh ngồi ở chỗ đó, cầm búp bê, gương mặt sùng bái nói với Cố Khải: "Cố tổng thật là lợi hại! Ngay cả loại chuyện này cũng biết làm, Chồng tôi không biết làm những thứ này đâu!."Phó Cảnh Ngộ: "..."