Thành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha…

Chương 838-2: Anh có đi cùng em không?

Cả Đời Này Không Rời Xa Anh!Tác giả: Mạc Vân Trà SữaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha… Phó Cảnh Ngộ quay đầu đi, không thèm nói chuyện với cô.Diệp Phồn Tinh nhìn bóng lưng của anh, cười một tiếng, nói: "Đúng rồi, thứ bảy em có một ký tên cho độc giả ở Cẩm Thành, anh có thời gian đi cùng em không?"Đây là lần đầu tiên Diệp Phồn Tinh đồng ý tham gia fan meeting, lá gan của cô cũng rất nhỏ, nếu anh có thể đi cùng cô thì tốt biết bao.Phó Cảnh Ngộ nói: "Thứ bảy anh có việc, khả năng không đi được."Nhìn thấy anh lãnh đạm với mình, Diệp Phồn Tinh cảm thấy có chút tiếc nuối, cô tỏ ra là đã hiểu, "sắp đến cuối năm rồi, chắc anh bận lắm nhỉ?"Phó Cảnh Ngộ gật đầu, " Ừ! Một đống việc phải xử lý."-***Tô Lâm Hoan ngồi ở trong phòng, mở ra ngăn kéo, ngắm ảnh Ngôn Triết.Lúc trước bọn họ còn quấn quýt đã chụp không ít ảnh, cô tả nhìn Ngôn Triết trong hình, phát hiện anh thật sự rất đẹp trai.Người ta phải mất đi thứ gì rồi thì mới hiểu được thứ mình cần thật sự là gì.Mỗi lần nhìn thấy Ngôn Triết, Tô Lâm Hoan đều sẽ có một loại cảm giác đau lòng.Không sao, chờ sau khi sinh đứa bé này ra, mình liền có thể trở lại bên cạnh anh ấy rồi.Đột nhiên, một cánh tay duỗi tới, cướp đi ảnh trong tay cô ta.Tô Lâm Hoan dừng một chút, nhìn người vừa mới xâm phạm quyền riêng tư của mình, cả giận nói: "Trả lại cho tôi."Thịnh Hy nhìn Tô Lâm Hoan, mặc dù bọn họ sắp ly hôn rồi, nhưng bây giờ, Tô Lâm Hoan vẫn là vợ của hắn, nhìn thấy cô ta lưu luyến người đàn ông khác như vậy, trong lòng của hắn thật không dễ chịu.Nhưng mà, nếu như lúc này cùng Tô Lâm Hoan so đo những thứ này, ắt lại cãi nhau.Hắn hạ ngữ khí, nói "Đi ngủ sớm một chút đi, không còn sớm nữa rồi.""Không cần anh quan tâm." Tô Lâm Hoan đoạt lấy ảnh trong tay hắn, gắt gỏng "Tôi cảnh cáo anh tốt nhất đừng tự ý đụng vào đồ của tôi! Thịnh Hy, chúng ta sắp ly hôn đến nơi rồi, anh cho rằng anh là ai? Coi như tôi sinh ra đứa bé này, tôi cũng tuyệt đối sẽ không nhìn anh thêm một cái, cho nên, anh đừng có nằm mơ giữa ban ngày nữa."Chỉ có Ngôn Triết mới là người đàn ông của Tô Lâm Hoan mà thôi!Về phần Thịnh Hy, ở trong mắt cô ta, hắn chỉ là một kẻ không xứng xách giày cho cô ta.Mn nhớ like và bỏ phiếu ủng hộ cho mật sau khi đọc xong mỗi chương nhé

Phó Cảnh Ngộ quay đầu đi, không thèm nói chuyện với cô.

Diệp Phồn Tinh nhìn bóng lưng của anh, cười một tiếng, nói: "Đúng rồi, thứ bảy em có một ký tên cho độc giả ở Cẩm Thành, anh có thời gian đi cùng em không?"

Đây là lần đầu tiên Diệp Phồn Tinh đồng ý tham gia fan meeting, lá gan của cô cũng rất nhỏ, nếu anh có thể đi cùng cô thì tốt biết bao.

Phó Cảnh Ngộ nói: "Thứ bảy anh có việc, khả năng không đi được."

Nhìn thấy anh lãnh đạm với mình, Diệp Phồn Tinh cảm thấy có chút tiếc nuối, cô tỏ ra là đã hiểu, "sắp đến cuối năm rồi, chắc anh bận lắm nhỉ?"

Phó Cảnh Ngộ gật đầu, " Ừ! Một đống việc phải xử lý."

-

***

Tô Lâm Hoan ngồi ở trong phòng, mở ra ngăn kéo, ngắm ảnh Ngôn Triết.

Lúc trước bọn họ còn quấn quýt đã chụp không ít ảnh, cô tả nhìn Ngôn Triết trong hình, phát hiện anh thật sự rất đẹp trai.

Người ta phải mất đi thứ gì rồi thì mới hiểu được thứ mình cần thật sự là gì.

Mỗi lần nhìn thấy Ngôn Triết, Tô Lâm Hoan đều sẽ có một loại cảm giác đau lòng.

Không sao, chờ sau khi sinh đứa bé này ra, mình liền có thể trở lại bên cạnh anh ấy rồi.

Đột nhiên, một cánh tay duỗi tới, cướp đi ảnh trong tay cô ta.

Tô Lâm Hoan dừng một chút, nhìn người vừa mới xâm phạm quyền riêng tư của mình, cả giận nói: "Trả lại cho tôi."

Thịnh Hy nhìn Tô Lâm Hoan, mặc dù bọn họ sắp ly hôn rồi, nhưng bây giờ, Tô Lâm Hoan vẫn là vợ của hắn, nhìn thấy cô ta lưu luyến người đàn ông khác như vậy, trong lòng của hắn thật không dễ chịu.

Nhưng mà, nếu như lúc này cùng Tô Lâm Hoan so đo những thứ này, ắt lại cãi nhau.

Hắn hạ ngữ khí, nói "Đi ngủ sớm một chút đi, không còn sớm nữa rồi."

"Không cần anh quan tâm." Tô Lâm Hoan đoạt lấy ảnh trong tay hắn, gắt gỏng "Tôi cảnh cáo anh tốt nhất đừng tự ý đụng vào đồ của tôi! Thịnh Hy, chúng ta sắp ly hôn đến nơi rồi, anh cho rằng anh là ai? Coi như tôi sinh ra đứa bé này, tôi cũng tuyệt đối sẽ không nhìn anh thêm một cái, cho nên, anh đừng có nằm mơ giữa ban ngày nữa."

Chỉ có Ngôn Triết mới là người đàn ông của Tô Lâm Hoan mà thôi!

Về phần Thịnh Hy, ở trong mắt cô ta, hắn chỉ là một kẻ không xứng xách giày cho cô ta.

Mn nhớ like và bỏ phiếu ủng hộ cho mật sau khi đọc xong mỗi chương nhé

Cả Đời Này Không Rời Xa Anh!Tác giả: Mạc Vân Trà SữaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha… Phó Cảnh Ngộ quay đầu đi, không thèm nói chuyện với cô.Diệp Phồn Tinh nhìn bóng lưng của anh, cười một tiếng, nói: "Đúng rồi, thứ bảy em có một ký tên cho độc giả ở Cẩm Thành, anh có thời gian đi cùng em không?"Đây là lần đầu tiên Diệp Phồn Tinh đồng ý tham gia fan meeting, lá gan của cô cũng rất nhỏ, nếu anh có thể đi cùng cô thì tốt biết bao.Phó Cảnh Ngộ nói: "Thứ bảy anh có việc, khả năng không đi được."Nhìn thấy anh lãnh đạm với mình, Diệp Phồn Tinh cảm thấy có chút tiếc nuối, cô tỏ ra là đã hiểu, "sắp đến cuối năm rồi, chắc anh bận lắm nhỉ?"Phó Cảnh Ngộ gật đầu, " Ừ! Một đống việc phải xử lý."-***Tô Lâm Hoan ngồi ở trong phòng, mở ra ngăn kéo, ngắm ảnh Ngôn Triết.Lúc trước bọn họ còn quấn quýt đã chụp không ít ảnh, cô tả nhìn Ngôn Triết trong hình, phát hiện anh thật sự rất đẹp trai.Người ta phải mất đi thứ gì rồi thì mới hiểu được thứ mình cần thật sự là gì.Mỗi lần nhìn thấy Ngôn Triết, Tô Lâm Hoan đều sẽ có một loại cảm giác đau lòng.Không sao, chờ sau khi sinh đứa bé này ra, mình liền có thể trở lại bên cạnh anh ấy rồi.Đột nhiên, một cánh tay duỗi tới, cướp đi ảnh trong tay cô ta.Tô Lâm Hoan dừng một chút, nhìn người vừa mới xâm phạm quyền riêng tư của mình, cả giận nói: "Trả lại cho tôi."Thịnh Hy nhìn Tô Lâm Hoan, mặc dù bọn họ sắp ly hôn rồi, nhưng bây giờ, Tô Lâm Hoan vẫn là vợ của hắn, nhìn thấy cô ta lưu luyến người đàn ông khác như vậy, trong lòng của hắn thật không dễ chịu.Nhưng mà, nếu như lúc này cùng Tô Lâm Hoan so đo những thứ này, ắt lại cãi nhau.Hắn hạ ngữ khí, nói "Đi ngủ sớm một chút đi, không còn sớm nữa rồi.""Không cần anh quan tâm." Tô Lâm Hoan đoạt lấy ảnh trong tay hắn, gắt gỏng "Tôi cảnh cáo anh tốt nhất đừng tự ý đụng vào đồ của tôi! Thịnh Hy, chúng ta sắp ly hôn đến nơi rồi, anh cho rằng anh là ai? Coi như tôi sinh ra đứa bé này, tôi cũng tuyệt đối sẽ không nhìn anh thêm một cái, cho nên, anh đừng có nằm mơ giữa ban ngày nữa."Chỉ có Ngôn Triết mới là người đàn ông của Tô Lâm Hoan mà thôi!Về phần Thịnh Hy, ở trong mắt cô ta, hắn chỉ là một kẻ không xứng xách giày cho cô ta.Mn nhớ like và bỏ phiếu ủng hộ cho mật sau khi đọc xong mỗi chương nhé

Chương 838-2: Anh có đi cùng em không?