Thành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha…

Chương 843-2: Tôi Đã sớm kết hôn rồi

Cả Đời Này Không Rời Xa Anh!Tác giả: Mạc Vân Trà SữaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha… " Tôi Đã sớm kết hôn rồi." Diệp Phồn Tinh tự hào nói.Cô nhìn Phó Cảnh Ngộ một cái, cảm giác rất vui vẻ.Trợ lý cảm giác mình bị nhét cho đầy một bụng thức ăn cho chó.Hơn hai mươi nồi bánh chưng rồi mà mình còn chưa có người yêu, lại còn phải chịu đựng ở đây nhìn sếp diễn show ân ái! Quá không có thiên lý rồi.Không thể không than thở về cuộc sống của người khác và cuộc sống của mình.Trợ lý nói với Diệp Phồn Tinh: "Nếu không hai người đi về trước đi, em ở chỗ này cùng bọn họ thu dọn xong liền trở về."Diệp Phồn Tinh nói: "Được rồi."Dù sao hoạt động cũng không xê xích gì nhiều.Diệp Phồn Tinh nhìn về phía Phó Cảnh Ngộ, cùng anh đi ra khỏi hội trường.Trong trường học rất an tĩnh, Diệp Phồn Tinh cầm tay anh, nói: "Hôm nay anh muốn làm em bất ngờ có phải không?""Không thì sao chứ?." Phó Cảnh Ngộ nhìn Diệp Phồn Tinh, ngừng lại, nắm bả vai của cô, " Phồn Tinh."Ánh mắt của anh đột nhiên trở nên trịnh trọng, làm cho Diệp Phồn Tinh có chút kinh ngạc, " Sao thế?"Trong ánh mắt của Phó Cảnh Ngộ xẹt qua một tia ấm áp, " Anh rất vui vẻ."Diệp Phồn Tinh nhìn anh, cô hỏi "Vui vẻ cái gì?"Anh đến với cô, Diệp Phồn Tinh mới là người phải vui vẻ mới đúng.Âm thanh của Phó Cảnh Ngộ rất ôn nhu, giống như trẻ con vừa được cho loại kẹo mình muốn ăn nhất: "Đây là lần đầu tiên em giới thiệu anh với người khác.""..." Diệp Phồn Tinh dừng một chút, cho nên, một người như anh lại vì loại chuyện nhỏ này mà vui vẻ?Diệp Phồn Tinh nói: " Anh vốn dĩ là chồng của em mà!"Mùa đông đến, thân cây trơ trụi, chỉ có mấy cái lá lưu lại ở phía trên, nhưng mà xung quanh lại có một loại cảm giác ấm áp.Phó Cảnh Ngộ nhìn lấy Diệp Phồn Tinh, ánh mắt rất là ôn nhu, nhìn đến nỗi Diệp Phồn Tinh như muốn hòa tan cô vào trong ánh mắt ấy.Rõ ràng Cẩm Thành rất lạnh, nhưng có sự hiện hữu của anh, lại làm cho thành phố này trở nên ấm áp.Diệp Phồn Tinh nhìn thấy có mấy sinh viên đi tới, đẩy anh một cái, "Lạnh quá đi mất! Đi nhanh lên đi! Đừng đứng ngu người ở chỗ này nữa."Diệp Phồn Tinh cầm điện thoại book xe, Phó Cảnh Ngộ đi theo sau lưng cô, nhìn cô giống như thỏ con chạy trước, anh giương khóe miệng cười cười.Sau đó bọn họ đi ăn thịt nướng, hôm nay tâm tình của người nào đó đang rất tốt, cũng không ngăn cô, mặc cho cô muốn ăn gì thì ăn.Ăn uống xong trở lại, trời đã tối muộn, bọn họ trở về khách sạn, Diệp Phồn Tinh vốn cùng trợ lý ở chung một phòng, sau đó lại cùng Phó Cảnh Ngộ đặt một phòng khác.

" Tôi Đã sớm kết hôn rồi." Diệp Phồn Tinh tự hào nói.

Cô nhìn Phó Cảnh Ngộ một cái, cảm giác rất vui vẻ.

Trợ lý cảm giác mình bị nhét cho đầy một bụng thức ăn cho chó.

Hơn hai mươi nồi bánh chưng rồi mà mình còn chưa có người yêu, lại còn phải chịu đựng ở đây nhìn sếp diễn show ân ái! Quá không có thiên lý rồi.

Không thể không than thở về cuộc sống của người khác và cuộc sống của mình.

Trợ lý nói với Diệp Phồn Tinh: "Nếu không hai người đi về trước đi, em ở chỗ này cùng bọn họ thu dọn xong liền trở về."

Diệp Phồn Tinh nói: "Được rồi."

Dù sao hoạt động cũng không xê xích gì nhiều.

Diệp Phồn Tinh nhìn về phía Phó Cảnh Ngộ, cùng anh đi ra khỏi hội trường.

Trong trường học rất an tĩnh, Diệp Phồn Tinh cầm tay anh, nói: "Hôm nay anh muốn làm em bất ngờ có phải không?"

"Không thì sao chứ?." Phó Cảnh Ngộ nhìn Diệp Phồn Tinh, ngừng lại, nắm bả vai của cô, " Phồn Tinh."

Ánh mắt của anh đột nhiên trở nên trịnh trọng, làm cho Diệp Phồn Tinh có chút kinh ngạc, " Sao thế?"

Trong ánh mắt của Phó Cảnh Ngộ xẹt qua một tia ấm áp, " Anh rất vui vẻ."

Diệp Phồn Tinh nhìn anh, cô hỏi "Vui vẻ cái gì?"

Anh đến với cô, Diệp Phồn Tinh mới là người phải vui vẻ mới đúng.

Âm thanh của Phó Cảnh Ngộ rất ôn nhu, giống như trẻ con vừa được cho loại kẹo mình muốn ăn nhất: "Đây là lần đầu tiên em giới thiệu anh với người khác."

"..." Diệp Phồn Tinh dừng một chút, cho nên, một người như anh lại vì loại chuyện nhỏ này mà vui vẻ?

Diệp Phồn Tinh nói: " Anh vốn dĩ là chồng của em mà!"

Mùa đông đến, thân cây trơ trụi, chỉ có mấy cái lá lưu lại ở phía trên, nhưng mà xung quanh lại có một loại cảm giác ấm áp.

Phó Cảnh Ngộ nhìn lấy Diệp Phồn Tinh, ánh mắt rất là ôn nhu, nhìn đến nỗi Diệp Phồn Tinh như muốn hòa tan cô vào trong ánh mắt ấy.

Rõ ràng Cẩm Thành rất lạnh, nhưng có sự hiện hữu của anh, lại làm cho thành phố này trở nên ấm áp.

Diệp Phồn Tinh nhìn thấy có mấy sinh viên đi tới, đẩy anh một cái, "Lạnh quá đi mất! Đi nhanh lên đi! Đừng đứng ngu người ở chỗ này nữa."

Diệp Phồn Tinh cầm điện thoại book xe, Phó Cảnh Ngộ đi theo sau lưng cô, nhìn cô giống như thỏ con chạy trước, anh giương khóe miệng cười cười.

Sau đó bọn họ đi ăn thịt nướng, hôm nay tâm tình của người nào đó đang rất tốt, cũng không ngăn cô, mặc cho cô muốn ăn gì thì ăn.

Ăn uống xong trở lại, trời đã tối muộn, bọn họ trở về khách sạn, Diệp Phồn Tinh vốn cùng trợ lý ở chung một phòng, sau đó lại cùng Phó Cảnh Ngộ đặt một phòng khác.

Cả Đời Này Không Rời Xa Anh!Tác giả: Mạc Vân Trà SữaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha… " Tôi Đã sớm kết hôn rồi." Diệp Phồn Tinh tự hào nói.Cô nhìn Phó Cảnh Ngộ một cái, cảm giác rất vui vẻ.Trợ lý cảm giác mình bị nhét cho đầy một bụng thức ăn cho chó.Hơn hai mươi nồi bánh chưng rồi mà mình còn chưa có người yêu, lại còn phải chịu đựng ở đây nhìn sếp diễn show ân ái! Quá không có thiên lý rồi.Không thể không than thở về cuộc sống của người khác và cuộc sống của mình.Trợ lý nói với Diệp Phồn Tinh: "Nếu không hai người đi về trước đi, em ở chỗ này cùng bọn họ thu dọn xong liền trở về."Diệp Phồn Tinh nói: "Được rồi."Dù sao hoạt động cũng không xê xích gì nhiều.Diệp Phồn Tinh nhìn về phía Phó Cảnh Ngộ, cùng anh đi ra khỏi hội trường.Trong trường học rất an tĩnh, Diệp Phồn Tinh cầm tay anh, nói: "Hôm nay anh muốn làm em bất ngờ có phải không?""Không thì sao chứ?." Phó Cảnh Ngộ nhìn Diệp Phồn Tinh, ngừng lại, nắm bả vai của cô, " Phồn Tinh."Ánh mắt của anh đột nhiên trở nên trịnh trọng, làm cho Diệp Phồn Tinh có chút kinh ngạc, " Sao thế?"Trong ánh mắt của Phó Cảnh Ngộ xẹt qua một tia ấm áp, " Anh rất vui vẻ."Diệp Phồn Tinh nhìn anh, cô hỏi "Vui vẻ cái gì?"Anh đến với cô, Diệp Phồn Tinh mới là người phải vui vẻ mới đúng.Âm thanh của Phó Cảnh Ngộ rất ôn nhu, giống như trẻ con vừa được cho loại kẹo mình muốn ăn nhất: "Đây là lần đầu tiên em giới thiệu anh với người khác.""..." Diệp Phồn Tinh dừng một chút, cho nên, một người như anh lại vì loại chuyện nhỏ này mà vui vẻ?Diệp Phồn Tinh nói: " Anh vốn dĩ là chồng của em mà!"Mùa đông đến, thân cây trơ trụi, chỉ có mấy cái lá lưu lại ở phía trên, nhưng mà xung quanh lại có một loại cảm giác ấm áp.Phó Cảnh Ngộ nhìn lấy Diệp Phồn Tinh, ánh mắt rất là ôn nhu, nhìn đến nỗi Diệp Phồn Tinh như muốn hòa tan cô vào trong ánh mắt ấy.Rõ ràng Cẩm Thành rất lạnh, nhưng có sự hiện hữu của anh, lại làm cho thành phố này trở nên ấm áp.Diệp Phồn Tinh nhìn thấy có mấy sinh viên đi tới, đẩy anh một cái, "Lạnh quá đi mất! Đi nhanh lên đi! Đừng đứng ngu người ở chỗ này nữa."Diệp Phồn Tinh cầm điện thoại book xe, Phó Cảnh Ngộ đi theo sau lưng cô, nhìn cô giống như thỏ con chạy trước, anh giương khóe miệng cười cười.Sau đó bọn họ đi ăn thịt nướng, hôm nay tâm tình của người nào đó đang rất tốt, cũng không ngăn cô, mặc cho cô muốn ăn gì thì ăn.Ăn uống xong trở lại, trời đã tối muộn, bọn họ trở về khách sạn, Diệp Phồn Tinh vốn cùng trợ lý ở chung một phòng, sau đó lại cùng Phó Cảnh Ngộ đặt một phòng khác.

Chương 843-2: Tôi Đã sớm kết hôn rồi