Thành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha…

Chương 845-2: Từ giờ anh đừng tặng gì cho tôi nữa!

Cả Đời Này Không Rời Xa Anh!Tác giả: Mạc Vân Trà SữaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha… Lửng mật Ngôn Triết cười nói: "Không phải em nói muốn tổ chức buổi ký tên cho độc giả sao? Anh nghĩ, làm sao cũng phải chúc mừng em nên tặng hoa cho em, em có thích không?" Hoa anh ta tặng chính là mãn thiên tinh. Giống như tên của cô... Diệp Phồn Tinh nói: "Chồng tôi ném đi rồi." "..." Ngôn Triết hơi sửng sốt một chút, lại... Ném rồi sao? Anh ta không hiểu hỏi: "Tại sao?" Diệp Phồn Tinh đưa tay kéo đuôi tóc, " Anh ấy không thích người đàn ông khác tặng hoa cho tôi, sau này anh đừng tặng hoa cho tôi nữa." Ngôn Triết nở nụ cười, "Sao mà ngay cả giấm của anh mà cậu ta cũng ăn vậy, chẳng nhẽ chồng em cảm thấy anh có ý gì với em sao? Anh với Cảnh Ngộ là bạn, chẳng qua anh nể mặt của cậu ấy..." Anh cảm thấy hành động của mình với Diệp Phồn Tinh, không thẹn với lương tâm. Diệp Phồn Tinh nói: "Trước kia Triệu Gia Kỳ nói với chồng tôi mấy chuyện lung ta lung tung về tôi và anh, sau này anh cũng đừng tặng tôi bất cứ thứ gì nữa. Vốn dĩ chúng ta cũng không có quan hệ gì, để cho người khác vu oan cũng không tốt lắm? Phải không?" Ngôn Triết có chút thất vọng: "Đó là hoa anh tặng em, Cảnh Ngộ bảo em ném đi, em liền ném luôn sao? Anh rất đau lòng đấy!" " Chuyện tôi không thích làm nhất chính là làm cho chồng tôi không vui." nguyên tắc của Diệp Phồn Tinh, chính là Phó Cảnh Ngộ. Ngôn Triết ngồi trên ghế sa lon, sau lưng là một mảnh bóng đêm, nghe Diệp Phồn Tinh nói vậy, trong lòng tràn lên cảm giác cô tịch. Diệp Phồn Tinh ngáp một cái, "Cứ như vậy đi, tôi cúp trước, tóm lại cám ơn anh." Rất nhanh, Diệp Phồn Tinh liền cúp máy, Ngôn Triết vẫn ngồi đó, đôi mắt tối xuống, nhớ tới bó hoa mình tặng... Có một loại cảm giác phiền não tuôn ra ngoài. -Phó Cảnh Ngộ tắm xong, trên vai vắt khăn lông, tóc còn khá ướt, anh vừa lau tóc, vừa đi ra, ánh mắt rơi vào trên người Diệp Phồn Tinh, Diệp Phồn Tinh đang nằm sấp ở trên giường chơi điện thoại, " Em cứ nghịch điện thoại trên giường như vậy hại mắt lắm đấy." Diệp Phồn Tinh nói: "Ngôn Triết gọi điện thoại tới, nói hoa là do anh ta tặng, vậy mà em còn đang suy nghĩ đó là ai! " Ngôn Triết tặng còn tốt chán. Chỉ cần không phải là người làm cho anh hiểu lầm là được.

Lửng mật 

Ngôn Triết cười nói: "Không phải em nói muốn tổ chức buổi ký tên cho độc giả sao? Anh nghĩ, làm sao cũng phải chúc mừng em nên tặng hoa cho em, em có thích không?" 

Hoa anh ta tặng chính là mãn thiên tinh. 

Giống như tên của cô... 

Diệp Phồn Tinh nói: "Chồng tôi ném đi rồi." 

"..." Ngôn Triết hơi sửng sốt một chút, lại... Ném rồi sao? 

Anh ta không hiểu hỏi: "Tại sao?" 

Diệp Phồn Tinh đưa tay kéo đuôi tóc, " Anh ấy không thích người đàn ông khác tặng hoa cho tôi, sau này anh đừng tặng hoa cho tôi nữa." 

Ngôn Triết nở nụ cười, "Sao mà ngay cả giấm của anh mà cậu ta cũng ăn vậy, chẳng nhẽ chồng em cảm thấy anh có ý gì với em sao? Anh với Cảnh Ngộ là bạn, chẳng qua anh nể mặt của cậu ấy..." 

Anh cảm thấy hành động của mình với Diệp Phồn Tinh, không thẹn với lương tâm. 

Diệp Phồn Tinh nói: "Trước kia Triệu Gia Kỳ nói với chồng tôi mấy chuyện lung ta lung tung về tôi và anh, sau này anh cũng đừng tặng tôi bất cứ thứ gì nữa. Vốn dĩ chúng ta cũng không có quan hệ gì, để cho người khác vu oan cũng không tốt lắm? Phải không?" 

Ngôn Triết có chút thất vọng: "Đó là hoa anh tặng em, Cảnh Ngộ bảo em ném đi, em liền ném luôn sao? Anh rất đau lòng đấy!" 

" Chuyện tôi không thích làm nhất chính là làm cho chồng tôi không vui." nguyên tắc của Diệp Phồn Tinh, chính là Phó Cảnh Ngộ. 

Ngôn Triết ngồi trên ghế sa lon, sau lưng là một mảnh bóng đêm, nghe Diệp Phồn Tinh nói vậy, trong lòng tràn lên cảm giác cô tịch. 

Diệp Phồn Tinh ngáp một cái, "Cứ như vậy đi, tôi cúp trước, tóm lại cám ơn anh." 

Rất nhanh, Diệp Phồn Tinh liền cúp máy, Ngôn Triết vẫn ngồi đó, đôi mắt tối xuống, nhớ tới bó hoa mình tặng... Có một loại cảm giác phiền não tuôn ra ngoài. 

-

Phó Cảnh Ngộ tắm xong, trên vai vắt khăn lông, tóc còn khá ướt, anh vừa lau tóc, vừa đi ra, ánh mắt rơi vào trên người Diệp Phồn Tinh, Diệp Phồn Tinh đang nằm sấp ở trên giường chơi điện thoại, " Em cứ nghịch điện thoại trên giường như vậy hại mắt lắm đấy." 

Diệp Phồn Tinh nói: "Ngôn Triết gọi điện thoại tới, nói hoa là do anh ta tặng, vậy mà em còn đang suy nghĩ đó là ai! " 

Ngôn Triết tặng còn tốt chán. 

Chỉ cần không phải là người làm cho anh hiểu lầm là được.

Cả Đời Này Không Rời Xa Anh!Tác giả: Mạc Vân Trà SữaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha… Lửng mật Ngôn Triết cười nói: "Không phải em nói muốn tổ chức buổi ký tên cho độc giả sao? Anh nghĩ, làm sao cũng phải chúc mừng em nên tặng hoa cho em, em có thích không?" Hoa anh ta tặng chính là mãn thiên tinh. Giống như tên của cô... Diệp Phồn Tinh nói: "Chồng tôi ném đi rồi." "..." Ngôn Triết hơi sửng sốt một chút, lại... Ném rồi sao? Anh ta không hiểu hỏi: "Tại sao?" Diệp Phồn Tinh đưa tay kéo đuôi tóc, " Anh ấy không thích người đàn ông khác tặng hoa cho tôi, sau này anh đừng tặng hoa cho tôi nữa." Ngôn Triết nở nụ cười, "Sao mà ngay cả giấm của anh mà cậu ta cũng ăn vậy, chẳng nhẽ chồng em cảm thấy anh có ý gì với em sao? Anh với Cảnh Ngộ là bạn, chẳng qua anh nể mặt của cậu ấy..." Anh cảm thấy hành động của mình với Diệp Phồn Tinh, không thẹn với lương tâm. Diệp Phồn Tinh nói: "Trước kia Triệu Gia Kỳ nói với chồng tôi mấy chuyện lung ta lung tung về tôi và anh, sau này anh cũng đừng tặng tôi bất cứ thứ gì nữa. Vốn dĩ chúng ta cũng không có quan hệ gì, để cho người khác vu oan cũng không tốt lắm? Phải không?" Ngôn Triết có chút thất vọng: "Đó là hoa anh tặng em, Cảnh Ngộ bảo em ném đi, em liền ném luôn sao? Anh rất đau lòng đấy!" " Chuyện tôi không thích làm nhất chính là làm cho chồng tôi không vui." nguyên tắc của Diệp Phồn Tinh, chính là Phó Cảnh Ngộ. Ngôn Triết ngồi trên ghế sa lon, sau lưng là một mảnh bóng đêm, nghe Diệp Phồn Tinh nói vậy, trong lòng tràn lên cảm giác cô tịch. Diệp Phồn Tinh ngáp một cái, "Cứ như vậy đi, tôi cúp trước, tóm lại cám ơn anh." Rất nhanh, Diệp Phồn Tinh liền cúp máy, Ngôn Triết vẫn ngồi đó, đôi mắt tối xuống, nhớ tới bó hoa mình tặng... Có một loại cảm giác phiền não tuôn ra ngoài. -Phó Cảnh Ngộ tắm xong, trên vai vắt khăn lông, tóc còn khá ướt, anh vừa lau tóc, vừa đi ra, ánh mắt rơi vào trên người Diệp Phồn Tinh, Diệp Phồn Tinh đang nằm sấp ở trên giường chơi điện thoại, " Em cứ nghịch điện thoại trên giường như vậy hại mắt lắm đấy." Diệp Phồn Tinh nói: "Ngôn Triết gọi điện thoại tới, nói hoa là do anh ta tặng, vậy mà em còn đang suy nghĩ đó là ai! " Ngôn Triết tặng còn tốt chán. Chỉ cần không phải là người làm cho anh hiểu lầm là được.

Chương 845-2: Từ giờ anh đừng tặng gì cho tôi nữa!