Thành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha…
Chương 856: Lại đang nói xấu cháu có phải không?
Cả Đời Này Không Rời Xa Anh!Tác giả: Mạc Vân Trà SữaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha… Lửng mật Nụ cười này vừa có chút khổ sở lại có chút mùi vị bất đắc dĩ, loại cảm giác này, giống như: Biết rõ bên dưới là vực sâu vạn trượng, nhưng vẫn tự nguyện trầm luân vào đó Điện thoại trong túi vang lên, Ngôn Triết nhìn một cái, xoay người, đi nghe điện thoại. Bởi vì bên ngoài có chút lạnh, Phó Cảnh Ngộ cùng Diệp Phồn Tinh trở về trong phòng, bọn họ hôm nay chơi rất vui vẻ, giờ phút này, chỉ còn Cô Bình ngồi ở chỗ đó. Cô Bình đã lớn tuổi, thoạt nhìn có chút cô đơn. Nghe Phó Cảnh Ngộ nói, cô Bình đã ở nhà họ Ngôn rất lâu rồi, con trai con gái đều ở bên ngoài, bây giờ còn ở nơi này, bình thường giúp Ngôn Triết trông coi nhà cửa. Đương nhiên, mặc dù nói là vậy, nhưng chẳng qua chỉ có một mình Ngôn Triết ở đây. Diệp Phồn Tinh và Phó Cảnh Ngộ qua đó ngồi nói chuyện với cô Bình một hồi. Một lúc sau Ngôn Triết mới gọi điện thoại xong, từ bên ngoài trở lại, nghe thấy cô bình đang kể cho Diệp Phồn Tinh nghe chuyện lúc trước của anh ta và Phó Cảnh Ngộ chuyện, Ngôn Triết đứng ở cửa, nghe xong một hồi, không nhịn được dương khóe miệng lên. Người ngoài khi nghe nhắc đến con cái nhà họ Ngôn đều phải trầm trồ hâm mộ, nhưng họ đâu biết rằng, bình thường thời gian có thể tiếp xúc bới bố mẹ của con cái nhà họ Ngôn cũng không nhiều, phần lớn thời gian đều là theo chân người giúp việc trong nhà mà lớn lên. Tỷ như Ngôn Triết, trước khi anh ta mười tuổi, cơ hội anh ta có thể thấy được ba mẹ cũng chỉ có một năm hai ba lần. Phần lớn thời gian đều là cô Bình chăm sóc anh ta và em gái. Cho nên, Ngôn Triết cảm giác mình còn thân cận hơn với cô ấy. Cô Bình nói rất nhiều, rất nhiều chuyện của anh ta và Cảnh Ngộ, cô ấy cũng là người hiểu rõ rất về hai người họ. Mỗi lần nghe coi Bình nhắc lại chuyện cũ đều có cảm giác hoài niệm. Nghe được một hồi, Ngôn Triết đi vào, cười nhe nhởn nói "Lại đang nói xấu cháu có phải không?" " Ai thèm nói nói cháu " Cô Bình nhìn thấy anh ta, cười hiền hậu nói: "chỉ là nhớ tới chuyện lúc trước của cháu cùng Cảnh Ngộ, cảm thấy thật thú vị, vừa vặn Tinh Tinh cũng không biết gì nhiều, cho nên cô nói cho con bé biết một ít."
Lửng mật
Nụ cười này vừa có chút khổ sở lại có chút mùi vị bất đắc dĩ, loại cảm giác này, giống như: Biết rõ bên dưới là vực sâu vạn trượng, nhưng vẫn tự nguyện trầm luân vào đó
Điện thoại trong túi vang lên, Ngôn Triết nhìn một cái, xoay người, đi nghe điện thoại.
Bởi vì bên ngoài có chút lạnh, Phó Cảnh Ngộ cùng Diệp Phồn Tinh trở về trong phòng, bọn họ hôm nay chơi rất vui vẻ, giờ phút này, chỉ còn Cô Bình ngồi ở chỗ đó.
Cô Bình đã lớn tuổi, thoạt nhìn có chút cô đơn.
Nghe Phó Cảnh Ngộ nói, cô Bình đã ở nhà họ Ngôn rất lâu rồi, con trai con gái đều ở bên ngoài, bây giờ còn ở nơi này, bình thường giúp Ngôn Triết trông coi nhà cửa.
Đương nhiên, mặc dù nói là vậy, nhưng chẳng qua chỉ có một mình Ngôn Triết ở đây.
Diệp Phồn Tinh và Phó Cảnh Ngộ qua đó ngồi nói chuyện với cô Bình một hồi.
Một lúc sau Ngôn Triết mới gọi điện thoại xong, từ bên ngoài trở lại, nghe thấy cô bình đang kể cho Diệp Phồn Tinh nghe chuyện lúc trước của anh ta và Phó Cảnh Ngộ chuyện, Ngôn Triết đứng ở cửa, nghe xong một hồi, không nhịn được dương khóe miệng lên.
Người ngoài khi nghe nhắc đến con cái nhà họ Ngôn đều phải trầm trồ hâm mộ, nhưng họ đâu biết rằng, bình thường thời gian có thể tiếp xúc bới bố mẹ của con cái nhà họ Ngôn cũng không nhiều, phần lớn thời gian đều là theo chân người giúp việc trong nhà mà lớn lên.
Tỷ như Ngôn Triết, trước khi anh ta mười tuổi, cơ hội anh ta có thể thấy được ba mẹ cũng chỉ có một năm hai ba lần.
Phần lớn thời gian đều là cô Bình chăm sóc anh ta và em gái.
Cho nên, Ngôn Triết cảm giác mình còn thân cận hơn với cô ấy.
Cô Bình nói rất nhiều, rất nhiều chuyện của anh ta và Cảnh Ngộ, cô ấy cũng là người hiểu rõ rất về hai người họ.
Mỗi lần nghe coi Bình nhắc lại chuyện cũ đều có cảm giác hoài niệm.
Nghe được một hồi, Ngôn Triết đi vào, cười nhe nhởn nói "Lại đang nói xấu cháu có phải không?"
" Ai thèm nói nói cháu " Cô Bình nhìn thấy anh ta, cười hiền hậu nói: "chỉ là nhớ tới chuyện lúc trước của cháu cùng Cảnh Ngộ, cảm thấy thật thú vị, vừa vặn Tinh Tinh cũng không biết gì nhiều, cho nên cô nói cho con bé biết một ít."
Cả Đời Này Không Rời Xa Anh!Tác giả: Mạc Vân Trà SữaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha… Lửng mật Nụ cười này vừa có chút khổ sở lại có chút mùi vị bất đắc dĩ, loại cảm giác này, giống như: Biết rõ bên dưới là vực sâu vạn trượng, nhưng vẫn tự nguyện trầm luân vào đó Điện thoại trong túi vang lên, Ngôn Triết nhìn một cái, xoay người, đi nghe điện thoại. Bởi vì bên ngoài có chút lạnh, Phó Cảnh Ngộ cùng Diệp Phồn Tinh trở về trong phòng, bọn họ hôm nay chơi rất vui vẻ, giờ phút này, chỉ còn Cô Bình ngồi ở chỗ đó. Cô Bình đã lớn tuổi, thoạt nhìn có chút cô đơn. Nghe Phó Cảnh Ngộ nói, cô Bình đã ở nhà họ Ngôn rất lâu rồi, con trai con gái đều ở bên ngoài, bây giờ còn ở nơi này, bình thường giúp Ngôn Triết trông coi nhà cửa. Đương nhiên, mặc dù nói là vậy, nhưng chẳng qua chỉ có một mình Ngôn Triết ở đây. Diệp Phồn Tinh và Phó Cảnh Ngộ qua đó ngồi nói chuyện với cô Bình một hồi. Một lúc sau Ngôn Triết mới gọi điện thoại xong, từ bên ngoài trở lại, nghe thấy cô bình đang kể cho Diệp Phồn Tinh nghe chuyện lúc trước của anh ta và Phó Cảnh Ngộ chuyện, Ngôn Triết đứng ở cửa, nghe xong một hồi, không nhịn được dương khóe miệng lên. Người ngoài khi nghe nhắc đến con cái nhà họ Ngôn đều phải trầm trồ hâm mộ, nhưng họ đâu biết rằng, bình thường thời gian có thể tiếp xúc bới bố mẹ của con cái nhà họ Ngôn cũng không nhiều, phần lớn thời gian đều là theo chân người giúp việc trong nhà mà lớn lên. Tỷ như Ngôn Triết, trước khi anh ta mười tuổi, cơ hội anh ta có thể thấy được ba mẹ cũng chỉ có một năm hai ba lần. Phần lớn thời gian đều là cô Bình chăm sóc anh ta và em gái. Cho nên, Ngôn Triết cảm giác mình còn thân cận hơn với cô ấy. Cô Bình nói rất nhiều, rất nhiều chuyện của anh ta và Cảnh Ngộ, cô ấy cũng là người hiểu rõ rất về hai người họ. Mỗi lần nghe coi Bình nhắc lại chuyện cũ đều có cảm giác hoài niệm. Nghe được một hồi, Ngôn Triết đi vào, cười nhe nhởn nói "Lại đang nói xấu cháu có phải không?" " Ai thèm nói nói cháu " Cô Bình nhìn thấy anh ta, cười hiền hậu nói: "chỉ là nhớ tới chuyện lúc trước của cháu cùng Cảnh Ngộ, cảm thấy thật thú vị, vừa vặn Tinh Tinh cũng không biết gì nhiều, cho nên cô nói cho con bé biết một ít."