Thành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha…

Chương 860-2: Gỉa tạo

Cả Đời Này Không Rời Xa Anh!Tác giả: Mạc Vân Trà SữaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha… Lửng mật Phó Cảnh Ngộ nói: " Vân Đóa đó rất ương bướng lì lợm." Người khác nói gì không nghe, ngược lại chỉ có Phó Cảnh Ngộ có thể chế ngự được cô ta. Chỉ là mặt mũi của Phó Cảnh Ngộ luôn rất lớn, giống như mấy người anh em kia, cũng rất cho anh mặt mũi. Bởi vì anh là người đứng đắn, có năng lực, nhân phẩm lại tốt, làm cho người ta quả thực không tìm được lý do nhằm vào anh. Luôn cảm thấy phản kháng anh, hoặc làm chuyện gì để cho anh ghét là chuyện ác không thể ân xá. Cho nên, anh cũng không cảm thấy Nhiếp Vân Đóa có cái gì bất đồng. Diệp Phồn Tinh hỏi: "Vậy anh có thích cô ấy?" "..." Cô mới vừa nói xong, liền cảm giác một đôi tay đặt ở trên eo cô,âm thanh Phó Cảnh Ngộ trở nên có chút ngưng trọng, " Em nói gì cơ?" Cái này rõ ràng chính là uy h**p trắng trợn. Điều Phó Cảnh Ngộ không thích nhất chính là Diệp Phồn Tinh ghép anh vào với những người phụ nữ khác. Diệp Phồn Tinh nở nụ cười, " Em sai rồi." -Sáng ngày hôm sau, khí trời tốt, bọn họ không có ra ngoài, cô Bình ở hậu viện nướng thịt, Diệp Phồn Tinh và Phó Cảnh Ngộ hôm nay đều thức dậy muộn, hai người từ trên lầu đi xuống, Nhiếp Vân Đóa cầm thịt nướng mới vừa nướng xong, bưng tới, đưa cho Diệp Phồn Tinh, " Phồn Tinh, cho em này." Diệp Phồn Tinh nhìn lấy Nhiếp Vân Đóa, nhận lấy, không lên tiếng. Diệp Phồn Tinh càng ngày càng cảm thấy, mình không thể nhìn thấu Nhiếp Vân Đóa này, ở trước mặt người khác, cô ta tỏ ra nhiệt tình nhưng sau lưng lại lạnh nhạt. Phó Cảnh Ngộ nhìn Diệp Phồn Tinh một cái, bình thường Diệp Phồn Tinh đều sẽ nói cám ơn, nhưng hôm nay cô không nói gì hết. Anh thấy có chút kỳ quái, nhưng cũng không hỏi. Ngôn Triết đi tới, nhìn lấy hai vợ chồng nhà này, nhe nhởn nói: " Dậy Sớm thế." Nhiếp Vân Đóa bảo cô ta muốn ăn thịt nướng cho nên cô Bình liền đi chuẩn bị cho con gái, cô ấy rất chiều con, Nhiếp Vân Đóa muốn ăn cái gì, liền làm cho cô ta cái đó, dù sao mấy năm nay cũng khó gặp được một lần. 

Lửng mật 

Phó Cảnh Ngộ nói: " Vân Đóa đó rất ương bướng lì lợm." 

Người khác nói gì không nghe, ngược lại chỉ có Phó Cảnh Ngộ có thể chế ngự được cô ta. 

Chỉ là mặt mũi của Phó Cảnh Ngộ luôn rất lớn, giống như mấy người anh em kia, cũng rất cho anh mặt mũi. 

Bởi vì anh là người đứng đắn, có năng lực, nhân phẩm lại tốt, làm cho người ta quả thực không tìm được lý do nhằm vào anh. 

Luôn cảm thấy phản kháng anh, hoặc làm chuyện gì để cho anh ghét là chuyện ác không thể ân xá. 

Cho nên, anh cũng không cảm thấy Nhiếp Vân Đóa có cái gì bất đồng. 

Diệp Phồn Tinh hỏi: "Vậy anh có thích cô ấy?" 

"..." Cô mới vừa nói xong, liền cảm giác một đôi tay đặt ở trên eo cô,âm thanh Phó Cảnh Ngộ trở nên có chút ngưng trọng, " Em nói gì cơ?" 

Cái này rõ ràng chính là uy h**p trắng trợn. 

Điều Phó Cảnh Ngộ không thích nhất chính là Diệp Phồn Tinh ghép anh vào với những người phụ nữ khác. 

Diệp Phồn Tinh nở nụ cười, " Em sai rồi." 

-

Sáng ngày hôm sau, khí trời tốt, bọn họ không có ra ngoài, cô Bình ở hậu viện nướng thịt, Diệp Phồn Tinh và Phó Cảnh Ngộ hôm nay đều thức dậy muộn, hai người từ trên lầu đi xuống, Nhiếp Vân Đóa cầm thịt nướng mới vừa nướng xong, bưng tới, đưa cho Diệp Phồn Tinh, " Phồn Tinh, cho em này." 

Diệp Phồn Tinh nhìn lấy Nhiếp Vân Đóa, nhận lấy, không lên tiếng. 

Diệp Phồn Tinh càng ngày càng cảm thấy, mình không thể nhìn thấu Nhiếp Vân Đóa này, ở trước mặt người khác, cô ta tỏ ra nhiệt tình nhưng sau lưng lại lạnh nhạt. 

Phó Cảnh Ngộ nhìn Diệp Phồn Tinh một cái, bình thường Diệp Phồn Tinh đều sẽ nói cám ơn, nhưng hôm nay cô không nói gì hết. 

Anh thấy có chút kỳ quái, nhưng cũng không hỏi. 

Ngôn Triết đi tới, nhìn lấy hai vợ chồng nhà này, nhe nhởn nói: " Dậy Sớm thế." 

Nhiếp Vân Đóa bảo cô ta muốn ăn thịt nướng cho nên cô Bình liền đi chuẩn bị cho con gái, cô ấy rất chiều con, Nhiếp Vân Đóa muốn ăn cái gì, liền làm cho cô ta cái đó, dù sao mấy năm nay cũng khó gặp được một lần. 

Cả Đời Này Không Rời Xa Anh!Tác giả: Mạc Vân Trà SữaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha… Lửng mật Phó Cảnh Ngộ nói: " Vân Đóa đó rất ương bướng lì lợm." Người khác nói gì không nghe, ngược lại chỉ có Phó Cảnh Ngộ có thể chế ngự được cô ta. Chỉ là mặt mũi của Phó Cảnh Ngộ luôn rất lớn, giống như mấy người anh em kia, cũng rất cho anh mặt mũi. Bởi vì anh là người đứng đắn, có năng lực, nhân phẩm lại tốt, làm cho người ta quả thực không tìm được lý do nhằm vào anh. Luôn cảm thấy phản kháng anh, hoặc làm chuyện gì để cho anh ghét là chuyện ác không thể ân xá. Cho nên, anh cũng không cảm thấy Nhiếp Vân Đóa có cái gì bất đồng. Diệp Phồn Tinh hỏi: "Vậy anh có thích cô ấy?" "..." Cô mới vừa nói xong, liền cảm giác một đôi tay đặt ở trên eo cô,âm thanh Phó Cảnh Ngộ trở nên có chút ngưng trọng, " Em nói gì cơ?" Cái này rõ ràng chính là uy h**p trắng trợn. Điều Phó Cảnh Ngộ không thích nhất chính là Diệp Phồn Tinh ghép anh vào với những người phụ nữ khác. Diệp Phồn Tinh nở nụ cười, " Em sai rồi." -Sáng ngày hôm sau, khí trời tốt, bọn họ không có ra ngoài, cô Bình ở hậu viện nướng thịt, Diệp Phồn Tinh và Phó Cảnh Ngộ hôm nay đều thức dậy muộn, hai người từ trên lầu đi xuống, Nhiếp Vân Đóa cầm thịt nướng mới vừa nướng xong, bưng tới, đưa cho Diệp Phồn Tinh, " Phồn Tinh, cho em này." Diệp Phồn Tinh nhìn lấy Nhiếp Vân Đóa, nhận lấy, không lên tiếng. Diệp Phồn Tinh càng ngày càng cảm thấy, mình không thể nhìn thấu Nhiếp Vân Đóa này, ở trước mặt người khác, cô ta tỏ ra nhiệt tình nhưng sau lưng lại lạnh nhạt. Phó Cảnh Ngộ nhìn Diệp Phồn Tinh một cái, bình thường Diệp Phồn Tinh đều sẽ nói cám ơn, nhưng hôm nay cô không nói gì hết. Anh thấy có chút kỳ quái, nhưng cũng không hỏi. Ngôn Triết đi tới, nhìn lấy hai vợ chồng nhà này, nhe nhởn nói: " Dậy Sớm thế." Nhiếp Vân Đóa bảo cô ta muốn ăn thịt nướng cho nên cô Bình liền đi chuẩn bị cho con gái, cô ấy rất chiều con, Nhiếp Vân Đóa muốn ăn cái gì, liền làm cho cô ta cái đó, dù sao mấy năm nay cũng khó gặp được một lần. 

Chương 860-2: Gỉa tạo