Thành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha…
Chương 863: Bắt nạt Diệp Phồn Tinh
Cả Đời Này Không Rời Xa Anh!Tác giả: Mạc Vân Trà SữaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha… Lửng mật Diệp Phồn Tinh là một người cho người ta ấn tượng là một người ôn nhu, cô đột nhiên nghiêm túc như vậy, Nhiếp Vân Đóa cảm thấy vô cùng sửng sốt. Cô ta nhìn Diệp Phồn Tinh, qua mấy giây, mới nói: " Mày dám nói chuyện như vậy với tao cơ à?" Ngôn Triết cũng không dám nói giọng điệu đó với cô ta bao giờ, vậy mà con ranh Diệp Phồn Tinh này lại... Không phải chỉ là vợ của Phó Cảnh Ngộ thôi sao, có gì đặc biệt hơn người? Cô ta biết, Phó Cảnh Ngộ và Ngôn Triết đều rất coi trọng và kính nể mẹ mình, cho nên, bọn họ sẽ không bao giờ dám tỏ thái độ với cô ta dù cho họ có tức giận đến như thế nào. Ngược lại Diệp Phồn Tinh này, không quyền không thế lại không bối cảnh, vậy mà dám coi mình không ra gì... Điều này làm cho cô không nhịn được muốn dạy dỗ cho Diệp Phồn Tinh đạo lý làm người. Diệp Phồn Tinh dương khóe miệng lên, " Phép lịch sự tôn trọng lẫn nhau phải đến từ cả hai phía, chị không biết tôn trọng tôi thì sao tôi phải tôn trọng lại chị?" Diệp Phồn Tinh cũng là một người có cá tính, cô tự cảm thấy thái độ của mình đối với Nhiếp Vân Đóa này đã đủ lịch sự, mọi người cũng che chở cho cô ta rồi, cô có thể làm gì cô ta đây? Ai cũng có thể giẫm đạp lên cô sao? Nhìn cô hiền lành dễ bắt nạt lắm à? Nhất là, phụ nữ có giác quan thứ sáu, Diệp Phồn Tinh ngầm định người phụ nữ chanh chua này thành tình địch của mình. Cứ nhìn thấy những người phụ nữ khác có ý đồ với chồng mình là cô lại cảm thấy ngứa mắt, chắc đây là bản năng của phụ nữ cũng nên! Lại còn cố ý ở trước mặt chồng cô giả vờ này nọ, thật là đáng ghét! Nhiếp Vân Đóa kiêu ngạo nói: "Bọn họ chưa nói với mày tao là người không thể chọc vào à?" Diệp Phồn Tinh tỏ vẻ tiếc nuối: " Tiếc quá, chưa ai nói cho tôi biết hết." Diệp Phồn Tinh vừa mới dứt lời, Nhiếp Vân Đóa liền đứng lên, bưng ly lên tạt Diệp Phồn Tinh một thân nước. Diệp Phồn Tinh: "..."
Lửng mật
Diệp Phồn Tinh là một người cho người ta ấn tượng là một người ôn nhu, cô đột nhiên nghiêm túc như vậy, Nhiếp Vân Đóa cảm thấy vô cùng sửng sốt.
Cô ta nhìn Diệp Phồn Tinh, qua mấy giây, mới nói: " Mày dám nói chuyện như vậy với tao cơ à?"
Ngôn Triết cũng không dám nói giọng điệu đó với cô ta bao giờ, vậy mà con ranh Diệp Phồn Tinh này lại...
Không phải chỉ là vợ của Phó Cảnh Ngộ thôi sao, có gì đặc biệt hơn người?
Cô ta biết, Phó Cảnh Ngộ và Ngôn Triết đều rất coi trọng và kính nể mẹ mình, cho nên, bọn họ sẽ không bao giờ dám tỏ thái độ với cô ta dù cho họ có tức giận đến như thế nào.
Ngược lại Diệp Phồn Tinh này, không quyền không thế lại không bối cảnh, vậy mà dám coi mình không ra gì... Điều này làm cho cô không nhịn được muốn dạy dỗ cho Diệp Phồn Tinh đạo lý làm người.
Diệp Phồn Tinh dương khóe miệng lên, " Phép lịch sự tôn trọng lẫn nhau phải đến từ cả hai phía, chị không biết tôn trọng tôi thì sao tôi phải tôn trọng lại chị?"
Diệp Phồn Tinh cũng là một người có cá tính, cô tự cảm thấy thái độ của mình đối với Nhiếp Vân Đóa này đã đủ lịch sự, mọi người cũng che chở cho cô ta rồi, cô có thể làm gì cô ta đây?
Ai cũng có thể giẫm đạp lên cô sao? Nhìn cô hiền lành dễ bắt nạt lắm à?
Nhất là, phụ nữ có giác quan thứ sáu, Diệp Phồn Tinh ngầm định người phụ nữ chanh chua này thành tình địch của mình.
Cứ nhìn thấy những người phụ nữ khác có ý đồ với chồng mình là cô lại cảm thấy ngứa mắt, chắc đây là bản năng của phụ nữ cũng nên!
Lại còn cố ý ở trước mặt chồng cô giả vờ này nọ, thật là đáng ghét!
Nhiếp Vân Đóa kiêu ngạo nói: "Bọn họ chưa nói với mày tao là người không thể chọc vào à?"
Diệp Phồn Tinh tỏ vẻ tiếc nuối: " Tiếc quá, chưa ai nói cho tôi biết hết."
Diệp Phồn Tinh vừa mới dứt lời, Nhiếp Vân Đóa liền đứng lên, bưng ly lên tạt Diệp Phồn Tinh một thân nước.
Diệp Phồn Tinh: "..."
Cả Đời Này Không Rời Xa Anh!Tác giả: Mạc Vân Trà SữaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha… Lửng mật Diệp Phồn Tinh là một người cho người ta ấn tượng là một người ôn nhu, cô đột nhiên nghiêm túc như vậy, Nhiếp Vân Đóa cảm thấy vô cùng sửng sốt. Cô ta nhìn Diệp Phồn Tinh, qua mấy giây, mới nói: " Mày dám nói chuyện như vậy với tao cơ à?" Ngôn Triết cũng không dám nói giọng điệu đó với cô ta bao giờ, vậy mà con ranh Diệp Phồn Tinh này lại... Không phải chỉ là vợ của Phó Cảnh Ngộ thôi sao, có gì đặc biệt hơn người? Cô ta biết, Phó Cảnh Ngộ và Ngôn Triết đều rất coi trọng và kính nể mẹ mình, cho nên, bọn họ sẽ không bao giờ dám tỏ thái độ với cô ta dù cho họ có tức giận đến như thế nào. Ngược lại Diệp Phồn Tinh này, không quyền không thế lại không bối cảnh, vậy mà dám coi mình không ra gì... Điều này làm cho cô không nhịn được muốn dạy dỗ cho Diệp Phồn Tinh đạo lý làm người. Diệp Phồn Tinh dương khóe miệng lên, " Phép lịch sự tôn trọng lẫn nhau phải đến từ cả hai phía, chị không biết tôn trọng tôi thì sao tôi phải tôn trọng lại chị?" Diệp Phồn Tinh cũng là một người có cá tính, cô tự cảm thấy thái độ của mình đối với Nhiếp Vân Đóa này đã đủ lịch sự, mọi người cũng che chở cho cô ta rồi, cô có thể làm gì cô ta đây? Ai cũng có thể giẫm đạp lên cô sao? Nhìn cô hiền lành dễ bắt nạt lắm à? Nhất là, phụ nữ có giác quan thứ sáu, Diệp Phồn Tinh ngầm định người phụ nữ chanh chua này thành tình địch của mình. Cứ nhìn thấy những người phụ nữ khác có ý đồ với chồng mình là cô lại cảm thấy ngứa mắt, chắc đây là bản năng của phụ nữ cũng nên! Lại còn cố ý ở trước mặt chồng cô giả vờ này nọ, thật là đáng ghét! Nhiếp Vân Đóa kiêu ngạo nói: "Bọn họ chưa nói với mày tao là người không thể chọc vào à?" Diệp Phồn Tinh tỏ vẻ tiếc nuối: " Tiếc quá, chưa ai nói cho tôi biết hết." Diệp Phồn Tinh vừa mới dứt lời, Nhiếp Vân Đóa liền đứng lên, bưng ly lên tạt Diệp Phồn Tinh một thân nước. Diệp Phồn Tinh: "..."