Thành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha…
Chương 869: Có phải anh hết yêu em rồi không? #1
Cả Đời Này Không Rời Xa Anh!Tác giả: Mạc Vân Trà SữaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha… Lửng mật Diệp Phồn Tinh cúi đầu, tỏ ra ủy khuất, " Em và cô ta xảy ra mâu thuẫn, anh không giúp em cũng coi như xong, còn đi dỗ dành cô ta." Những lời này, nghe đặc biệt chua xót. Không phải anh nên vô điều kiện đứng về phía cô sao? Rõ ràng lúc trước anh đều sẽ như vậy mà. Phó Cảnh Ngộ nhìn Diệp Phồn Tinh một cái, nói với Phó Linh Lung: " Chị." Phó Linh Lung dù sao cũng là chị ruột của anh, nhìn ra được, đây là em trai mình đang muốn nói chuyện riêng với Diệp Phồn Tinh. Đứng lên, nói: " Cậu tốt nhất xin lỗi Tinh Tinh đi, không hẳn hoi xem chị thu phục cậu như thế nào." Nói xong, Phó Linh Lung trực tiếp nhường không gian lại cho hai người. Diệp Phồn Tinh nhìn lấy bóng lưng của Phó Linh Lung, không nghĩ tới chị ấy liền đi như vậy, rõ ràng thật vất vả cô mới tìm được một cái núi dựa... Cô len lén nhìn Phó Cảnh Ngộ một cái, biết mình hôm nay gây chuyện, anh nhất định sẽ mắng cô. Chuyện anh không thích nhất chính là cô đánh nhau gây chuyện. Hơn nữa hôm nay lại chọc phải Nhiếp Vân Đóa không nên chọc nhất. Thật không công bằng mà, cùng là bị tạt nước, cô chẳng qua chỉ là tự vệ, nhưng phải bị giáo huấn, còn kẻ chân chính làm xằng làm bậy lại còn được dỗ dành. Diệp Phồn Tinh suy nghĩ một hồi, ủy khuất dâng trào, nước mắt liền rơi xuống. Cô không muốn để ý đến anh nữa! Không muốn hiểu người đàn ông này nữa! Lúc nào anh cũng giảng đạo lý với cô, lại không bao giờ quan tâm cô. Cái gì mà bảo là yêu cô! Toàn bộ đều là giả dối hết. Phó Cảnh Ngộ nhìn lấy Diệp Phồn Tinh, đi tới, đứng ở trước mặt cô. Theo góc độ của anh nhìn xuống, có thể nhìn thấy Diệp Phồn Tinh cúi thấp đầu, hận không thể ôm trọn cô vào lòng. Diệp Phồn Tinh cũng không phản kháng, lẳng lặng chờ anh giáo huấn mình. Ngược lại, cô chính là không đáng nhắc tới như vậy! Lúc nào anh chẳng là người đúng chứ!
Lửng mật
Diệp Phồn Tinh cúi đầu, tỏ ra ủy khuất, " Em và cô ta xảy ra mâu thuẫn, anh không giúp em cũng coi như xong, còn đi dỗ dành cô ta."
Những lời này, nghe đặc biệt chua xót.
Không phải anh nên vô điều kiện đứng về phía cô sao?
Rõ ràng lúc trước anh đều sẽ như vậy mà.
Phó Cảnh Ngộ nhìn Diệp Phồn Tinh một cái, nói với Phó Linh Lung: " Chị."
Phó Linh Lung dù sao cũng là chị ruột của anh, nhìn ra được, đây là em trai mình đang muốn nói chuyện riêng với Diệp Phồn Tinh. Đứng lên, nói: " Cậu tốt nhất xin lỗi Tinh Tinh đi, không hẳn hoi xem chị thu phục cậu như thế nào."
Nói xong, Phó Linh Lung trực tiếp nhường không gian lại cho hai người.
Diệp Phồn Tinh nhìn lấy bóng lưng của Phó Linh Lung, không nghĩ tới chị ấy liền đi như vậy, rõ ràng thật vất vả cô mới tìm được một cái núi dựa...
Cô len lén nhìn Phó Cảnh Ngộ một cái, biết mình hôm nay gây chuyện, anh nhất định sẽ mắng cô.
Chuyện anh không thích nhất chính là cô đánh nhau gây chuyện.
Hơn nữa hôm nay lại chọc phải Nhiếp Vân Đóa không nên chọc nhất.
Thật không công bằng mà, cùng là bị tạt nước, cô chẳng qua chỉ là tự vệ, nhưng phải bị giáo huấn, còn kẻ chân chính làm xằng làm bậy lại còn được dỗ dành.
Diệp Phồn Tinh suy nghĩ một hồi, ủy khuất dâng trào, nước mắt liền rơi xuống.
Cô không muốn để ý đến anh nữa!
Không muốn hiểu người đàn ông này nữa!
Lúc nào anh cũng giảng đạo lý với cô, lại không bao giờ quan tâm cô.
Cái gì mà bảo là yêu cô! Toàn bộ đều là giả dối hết.
Phó Cảnh Ngộ nhìn lấy Diệp Phồn Tinh, đi tới, đứng ở trước mặt cô.
Theo góc độ của anh nhìn xuống, có thể nhìn thấy Diệp Phồn Tinh cúi thấp đầu, hận không thể ôm trọn cô vào lòng.
Diệp Phồn Tinh cũng không phản kháng, lẳng lặng chờ anh giáo huấn mình.
Ngược lại, cô chính là không đáng nhắc tới như vậy!
Lúc nào anh chẳng là người đúng chứ!
Cả Đời Này Không Rời Xa Anh!Tác giả: Mạc Vân Trà SữaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha… Lửng mật Diệp Phồn Tinh cúi đầu, tỏ ra ủy khuất, " Em và cô ta xảy ra mâu thuẫn, anh không giúp em cũng coi như xong, còn đi dỗ dành cô ta." Những lời này, nghe đặc biệt chua xót. Không phải anh nên vô điều kiện đứng về phía cô sao? Rõ ràng lúc trước anh đều sẽ như vậy mà. Phó Cảnh Ngộ nhìn Diệp Phồn Tinh một cái, nói với Phó Linh Lung: " Chị." Phó Linh Lung dù sao cũng là chị ruột của anh, nhìn ra được, đây là em trai mình đang muốn nói chuyện riêng với Diệp Phồn Tinh. Đứng lên, nói: " Cậu tốt nhất xin lỗi Tinh Tinh đi, không hẳn hoi xem chị thu phục cậu như thế nào." Nói xong, Phó Linh Lung trực tiếp nhường không gian lại cho hai người. Diệp Phồn Tinh nhìn lấy bóng lưng của Phó Linh Lung, không nghĩ tới chị ấy liền đi như vậy, rõ ràng thật vất vả cô mới tìm được một cái núi dựa... Cô len lén nhìn Phó Cảnh Ngộ một cái, biết mình hôm nay gây chuyện, anh nhất định sẽ mắng cô. Chuyện anh không thích nhất chính là cô đánh nhau gây chuyện. Hơn nữa hôm nay lại chọc phải Nhiếp Vân Đóa không nên chọc nhất. Thật không công bằng mà, cùng là bị tạt nước, cô chẳng qua chỉ là tự vệ, nhưng phải bị giáo huấn, còn kẻ chân chính làm xằng làm bậy lại còn được dỗ dành. Diệp Phồn Tinh suy nghĩ một hồi, ủy khuất dâng trào, nước mắt liền rơi xuống. Cô không muốn để ý đến anh nữa! Không muốn hiểu người đàn ông này nữa! Lúc nào anh cũng giảng đạo lý với cô, lại không bao giờ quan tâm cô. Cái gì mà bảo là yêu cô! Toàn bộ đều là giả dối hết. Phó Cảnh Ngộ nhìn lấy Diệp Phồn Tinh, đi tới, đứng ở trước mặt cô. Theo góc độ của anh nhìn xuống, có thể nhìn thấy Diệp Phồn Tinh cúi thấp đầu, hận không thể ôm trọn cô vào lòng. Diệp Phồn Tinh cũng không phản kháng, lẳng lặng chờ anh giáo huấn mình. Ngược lại, cô chính là không đáng nhắc tới như vậy! Lúc nào anh chẳng là người đúng chứ!