Thành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha…
Chương 871: Hôn trán
Cả Đời Này Không Rời Xa Anh!Tác giả: Mạc Vân Trà SữaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha… Lửng mật Phó Cảnh Ngộ đang suy nghĩ như thế thì Ngôn Triết gọi điện thoại tới. Anh ta mới vừa cơm nước xong, gọi điện thoại qua hỏi thăm tình hình, " Phồn Tinh như thế nào rồi? Còn tức giận không?" Mặc dù Nhiếp Vân Đóa không nói nguyên nhân cô ta tự nhiên trở nên nghe lời, nhưng trong lòng Ngôn Triết cũng đã đoán được nguyên nhân. Anh ta và Phó Cảnh Ngộ quen biết đã rất nhiều năm, đối với cá tính của đối phương đều hiểu rất rõ. Ngôn Triết yêu thương cô Bình, cho nên cũng sẽ quan tâm đến cả người nhà của cô Bình, sẽ nhân nhượng với Nhiếp Vân Đóa. Nhưng Phó Cảnh Ngộ không giống vậy. Mặc dù thỉnh thoảng anh cũng băn khoăn lập trường của cô Bình và Ngôn Triết, cũng sẽ khuyên nhủ Nhiếp Vân Đóa, nhưng lại chưa từng thật sự quan tâm Nhiếp Vân Đóa bao giờ. Mỗi lần sẽ đi khuyên Nhiếp Vân Đóa, chẳng qua chỉ là vì nể mặt hai người họ. Chỉ có điều, Ngôn Triết biết những thứ này, nhưng không biểu hiện Diệp Phồn Tinh biết. Phó Cảnh Ngộ nhìn Diệp Phồn Tinh, nói: "Cũng bình thường lại rồi." Ngôn Triết nói: " Phồn Tinh không phải là tôi, cậu không nói rõ cho cô ấy hiểu thì không được đâu, lúc nào cậu cũng im ỉm, ai mà biết trong lòng cậu đang nghĩ gì chứ. Không phải người nào cũng có thể giống như tôi, biết cậu đang làm gì đâu?" Anh ta biết, Phó Cảnh Ngộ không thích nói nhiều, chỉ thích dùng hành động trực tiếp để chứng minh, làm cái gì cũng sẽ rất khiêm tốn kín tiếng. Phó Cảnh Ngộ trời sinh đã luôn như thế, làm chuyện gì cũng im hơi lặng tiếng. Cái tính cách này vốn là một điểm mạnh, nhưng một số thời khắc, lại biến thành thiếu sót, khuyết điểm. Diệp Phồn Tinh lúc nào cũng phải đi suy đoán anh đang suy nghĩ gì, lúc nào cũng trong trạn thái thấp thỏm bất an. Phó Cảnh Ngộ đáp một tiếng, "Ừm." Diệp Phồn Tinh dụi dụi mắt, mở mắt ra, nhìn thấy Phó Cảnh Ngộ đang gọi điện thoại. Anh cúp điện thoại, nhìn thấy Diệp Phồn Tinh vừa tỉnh lại, ôn nhu đi qua, "Tỉnh rồi à?" Diệp Phồn Tinh không động, chẳng qua là nhìn lấy anh. Phó Cảnh Ngộ cúi đầu xuống, thân mật hôn một cái lên trán cô. Diệp Phồn Tinh hỏi: "Mấy giờ rồi?"
Lửng mật
Phó Cảnh Ngộ đang suy nghĩ như thế thì Ngôn Triết gọi điện thoại tới.
Anh ta mới vừa cơm nước xong, gọi điện thoại qua hỏi thăm tình hình, " Phồn Tinh như thế nào rồi? Còn tức giận không?"
Mặc dù Nhiếp Vân Đóa không nói nguyên nhân cô ta tự nhiên trở nên nghe lời, nhưng trong lòng Ngôn Triết cũng đã đoán được nguyên nhân.
Anh ta và Phó Cảnh Ngộ quen biết đã rất nhiều năm, đối với cá tính của đối phương đều hiểu rất rõ.
Ngôn Triết yêu thương cô Bình, cho nên cũng sẽ quan tâm đến cả người nhà của cô Bình, sẽ nhân nhượng với Nhiếp Vân Đóa.
Nhưng Phó Cảnh Ngộ không giống vậy.
Mặc dù thỉnh thoảng anh cũng băn khoăn lập trường của cô Bình và Ngôn Triết, cũng sẽ khuyên nhủ Nhiếp Vân Đóa, nhưng lại chưa từng thật sự quan tâm Nhiếp Vân Đóa bao giờ.
Mỗi lần sẽ đi khuyên Nhiếp Vân Đóa, chẳng qua chỉ là vì nể mặt hai người họ.
Chỉ có điều, Ngôn Triết biết những thứ này, nhưng không biểu hiện Diệp Phồn Tinh biết.
Phó Cảnh Ngộ nhìn Diệp Phồn Tinh, nói: "Cũng bình thường lại rồi."
Ngôn Triết nói: " Phồn Tinh không phải là tôi, cậu không nói rõ cho cô ấy hiểu thì không được đâu, lúc nào cậu cũng im ỉm, ai mà biết trong lòng cậu đang nghĩ gì chứ. Không phải người nào cũng có thể giống như tôi, biết cậu đang làm gì đâu?"
Anh ta biết, Phó Cảnh Ngộ không thích nói nhiều, chỉ thích dùng hành động trực tiếp để chứng minh, làm cái gì cũng sẽ rất khiêm tốn kín tiếng.
Phó Cảnh Ngộ trời sinh đã luôn như thế, làm chuyện gì cũng im hơi lặng tiếng.
Cái tính cách này vốn là một điểm mạnh, nhưng một số thời khắc, lại biến thành thiếu sót, khuyết điểm.
Diệp Phồn Tinh lúc nào cũng phải đi suy đoán anh đang suy nghĩ gì, lúc nào cũng trong trạn thái thấp thỏm bất an.
Phó Cảnh Ngộ đáp một tiếng, "Ừm."
Diệp Phồn Tinh dụi dụi mắt, mở mắt ra, nhìn thấy Phó Cảnh Ngộ đang gọi điện thoại.
Anh cúp điện thoại, nhìn thấy Diệp Phồn Tinh vừa tỉnh lại, ôn nhu đi qua, "Tỉnh rồi à?"
Diệp Phồn Tinh không động, chẳng qua là nhìn lấy anh.
Phó Cảnh Ngộ cúi đầu xuống, thân mật hôn một cái lên trán cô.
Diệp Phồn Tinh hỏi: "Mấy giờ rồi?"
Cả Đời Này Không Rời Xa Anh!Tác giả: Mạc Vân Trà SữaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha… Lửng mật Phó Cảnh Ngộ đang suy nghĩ như thế thì Ngôn Triết gọi điện thoại tới. Anh ta mới vừa cơm nước xong, gọi điện thoại qua hỏi thăm tình hình, " Phồn Tinh như thế nào rồi? Còn tức giận không?" Mặc dù Nhiếp Vân Đóa không nói nguyên nhân cô ta tự nhiên trở nên nghe lời, nhưng trong lòng Ngôn Triết cũng đã đoán được nguyên nhân. Anh ta và Phó Cảnh Ngộ quen biết đã rất nhiều năm, đối với cá tính của đối phương đều hiểu rất rõ. Ngôn Triết yêu thương cô Bình, cho nên cũng sẽ quan tâm đến cả người nhà của cô Bình, sẽ nhân nhượng với Nhiếp Vân Đóa. Nhưng Phó Cảnh Ngộ không giống vậy. Mặc dù thỉnh thoảng anh cũng băn khoăn lập trường của cô Bình và Ngôn Triết, cũng sẽ khuyên nhủ Nhiếp Vân Đóa, nhưng lại chưa từng thật sự quan tâm Nhiếp Vân Đóa bao giờ. Mỗi lần sẽ đi khuyên Nhiếp Vân Đóa, chẳng qua chỉ là vì nể mặt hai người họ. Chỉ có điều, Ngôn Triết biết những thứ này, nhưng không biểu hiện Diệp Phồn Tinh biết. Phó Cảnh Ngộ nhìn Diệp Phồn Tinh, nói: "Cũng bình thường lại rồi." Ngôn Triết nói: " Phồn Tinh không phải là tôi, cậu không nói rõ cho cô ấy hiểu thì không được đâu, lúc nào cậu cũng im ỉm, ai mà biết trong lòng cậu đang nghĩ gì chứ. Không phải người nào cũng có thể giống như tôi, biết cậu đang làm gì đâu?" Anh ta biết, Phó Cảnh Ngộ không thích nói nhiều, chỉ thích dùng hành động trực tiếp để chứng minh, làm cái gì cũng sẽ rất khiêm tốn kín tiếng. Phó Cảnh Ngộ trời sinh đã luôn như thế, làm chuyện gì cũng im hơi lặng tiếng. Cái tính cách này vốn là một điểm mạnh, nhưng một số thời khắc, lại biến thành thiếu sót, khuyết điểm. Diệp Phồn Tinh lúc nào cũng phải đi suy đoán anh đang suy nghĩ gì, lúc nào cũng trong trạn thái thấp thỏm bất an. Phó Cảnh Ngộ đáp một tiếng, "Ừm." Diệp Phồn Tinh dụi dụi mắt, mở mắt ra, nhìn thấy Phó Cảnh Ngộ đang gọi điện thoại. Anh cúp điện thoại, nhìn thấy Diệp Phồn Tinh vừa tỉnh lại, ôn nhu đi qua, "Tỉnh rồi à?" Diệp Phồn Tinh không động, chẳng qua là nhìn lấy anh. Phó Cảnh Ngộ cúi đầu xuống, thân mật hôn một cái lên trán cô. Diệp Phồn Tinh hỏi: "Mấy giờ rồi?"