Thành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha…
Chương 874-1: Có phải anh sắp bị đá rồi không?
Cả Đời Này Không Rời Xa Anh!Tác giả: Mạc Vân Trà SữaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha… Anh có một loại cảm giác, nếu như mình không mở miệng, khả năng Diệp Phồn Tinh liền vĩnh viễn sẽ không mở miệng nói chuyện với anh nữa.Cho nên dù là trong lòng có chút không vui, anh vẫn phải như cũ không dám tuỳ hứng. Phải đi dỗ dành vợ.Nhưng mà, thái độ Diệp Phồn Tinh, vẫn rất lãnh đạm thờ ơ, chẳng qua chỉ lạnh nhạt trả lời một câu: "Ừm."Thái độ này của cô làm cho Phó Cảnh Ngộ có chút đè nén.Dũng khí đi xin lỗi vợ mãi mới có được, nhất thời bị văng đi mất."Vậy em mau lên!"Anh đi tới một bên ngồi xuống, không quấy rầy cô.Từ tối hôm qua đến bây giờ anh đều cố gắng dỗ dành cô, nhưng thái độ Diệp Phồn Tinh lại cứ như vậy, anh cũng không biết mình nên nói cái gì.Diệp Phồn Tinh ngồi đó đánh máy, Phó Cảnh Ngộ nghe âm tháng đánh máy đó không nhịn được nhìn cô một cái.Vốn Bình thường anh hay đọc sách, lại phát hiện hôm nay làm sao cũng không đi đọc sách nổi. Trong đầu toàn suy nghĩ, nếu như Phồn Tinh của anh mà đi thích Ngôn Triết thì anh phải làm sao bây giờ?Chỉ cần nghĩ như vậy, Phó Cảnh Ngộ liền cảm thấy trong người mình không thoải mái.Chẳng lẽ anh sắp bị đá rồi sao?Vợ của anh không cần anh nữa sao?Nghĩ tới đây càng thêm buồn rầu héo honPhó Cảnh Ngộ chờ thật lâu, rốt cuộc cũng nghe được tiếng Diệp Phồn Tinh đóng máy vi tính lại.Diệp Phồn Tinh đứng lên, nhìn Phó Cảnh Ngộ một cái, phát hiện anh vẫn đang ngồi ở trên ghế sa lon, rõ ràng vẫn nhìn chằm chằm vào cô, chỉ là thấy cô nhìn mình, ánh mắt của anh lại lảng tránh, làm bộ như tiếp tục xem sách.Rõ ràng quan tâm đến cô mà vẫn cìn sĩ diện, Phó Cảnh Ngộ cũng cảm thấy phục bản thân mình.Diệp Phồn Tinh nói: " Em mệt rồi, em đi nghỉ trước, anh có chuyện gì thì cứ đi làm đi, không cần phải để ý đến em."
Anh có một loại cảm giác, nếu như mình không mở miệng, khả năng Diệp Phồn Tinh liền vĩnh viễn sẽ không mở miệng nói chuyện với anh nữa.
Cho nên dù là trong lòng có chút không vui, anh vẫn phải như cũ không dám tuỳ hứng. Phải đi dỗ dành vợ.
Nhưng mà, thái độ Diệp Phồn Tinh, vẫn rất lãnh đạm thờ ơ, chẳng qua chỉ lạnh nhạt trả lời một câu: "Ừm."
Thái độ này của cô làm cho Phó Cảnh Ngộ có chút đè nén.
Dũng khí đi xin lỗi vợ mãi mới có được, nhất thời bị văng đi mất.
"Vậy em mau lên!"
Anh đi tới một bên ngồi xuống, không quấy rầy cô.
Từ tối hôm qua đến bây giờ anh đều cố gắng dỗ dành cô, nhưng thái độ Diệp Phồn Tinh lại cứ như vậy, anh cũng không biết mình nên nói cái gì.
Diệp Phồn Tinh ngồi đó đánh máy, Phó Cảnh Ngộ nghe âm tháng đánh máy đó không nhịn được nhìn cô một cái.
Vốn Bình thường anh hay đọc sách, lại phát hiện hôm nay làm sao cũng không đi đọc sách nổi. Trong đầu toàn suy nghĩ, nếu như Phồn Tinh của anh mà đi thích Ngôn Triết thì anh phải làm sao bây giờ?
Chỉ cần nghĩ như vậy, Phó Cảnh Ngộ liền cảm thấy trong người mình không thoải mái.
Chẳng lẽ anh sắp bị đá rồi sao?
Vợ của anh không cần anh nữa sao?
Nghĩ tới đây càng thêm buồn rầu héo hon
Phó Cảnh Ngộ chờ thật lâu, rốt cuộc cũng nghe được tiếng Diệp Phồn Tinh đóng máy vi tính lại.
Diệp Phồn Tinh đứng lên, nhìn Phó Cảnh Ngộ một cái, phát hiện anh vẫn đang ngồi ở trên ghế sa lon, rõ ràng vẫn nhìn chằm chằm vào cô, chỉ là thấy cô nhìn mình, ánh mắt của anh lại lảng tránh, làm bộ như tiếp tục xem sách.
Rõ ràng quan tâm đến cô mà vẫn cìn sĩ diện, Phó Cảnh Ngộ cũng cảm thấy phục bản thân mình.
Diệp Phồn Tinh nói: " Em mệt rồi, em đi nghỉ trước, anh có chuyện gì thì cứ đi làm đi, không cần phải để ý đến em."
Cả Đời Này Không Rời Xa Anh!Tác giả: Mạc Vân Trà SữaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha… Anh có một loại cảm giác, nếu như mình không mở miệng, khả năng Diệp Phồn Tinh liền vĩnh viễn sẽ không mở miệng nói chuyện với anh nữa.Cho nên dù là trong lòng có chút không vui, anh vẫn phải như cũ không dám tuỳ hứng. Phải đi dỗ dành vợ.Nhưng mà, thái độ Diệp Phồn Tinh, vẫn rất lãnh đạm thờ ơ, chẳng qua chỉ lạnh nhạt trả lời một câu: "Ừm."Thái độ này của cô làm cho Phó Cảnh Ngộ có chút đè nén.Dũng khí đi xin lỗi vợ mãi mới có được, nhất thời bị văng đi mất."Vậy em mau lên!"Anh đi tới một bên ngồi xuống, không quấy rầy cô.Từ tối hôm qua đến bây giờ anh đều cố gắng dỗ dành cô, nhưng thái độ Diệp Phồn Tinh lại cứ như vậy, anh cũng không biết mình nên nói cái gì.Diệp Phồn Tinh ngồi đó đánh máy, Phó Cảnh Ngộ nghe âm tháng đánh máy đó không nhịn được nhìn cô một cái.Vốn Bình thường anh hay đọc sách, lại phát hiện hôm nay làm sao cũng không đi đọc sách nổi. Trong đầu toàn suy nghĩ, nếu như Phồn Tinh của anh mà đi thích Ngôn Triết thì anh phải làm sao bây giờ?Chỉ cần nghĩ như vậy, Phó Cảnh Ngộ liền cảm thấy trong người mình không thoải mái.Chẳng lẽ anh sắp bị đá rồi sao?Vợ của anh không cần anh nữa sao?Nghĩ tới đây càng thêm buồn rầu héo honPhó Cảnh Ngộ chờ thật lâu, rốt cuộc cũng nghe được tiếng Diệp Phồn Tinh đóng máy vi tính lại.Diệp Phồn Tinh đứng lên, nhìn Phó Cảnh Ngộ một cái, phát hiện anh vẫn đang ngồi ở trên ghế sa lon, rõ ràng vẫn nhìn chằm chằm vào cô, chỉ là thấy cô nhìn mình, ánh mắt của anh lại lảng tránh, làm bộ như tiếp tục xem sách.Rõ ràng quan tâm đến cô mà vẫn cìn sĩ diện, Phó Cảnh Ngộ cũng cảm thấy phục bản thân mình.Diệp Phồn Tinh nói: " Em mệt rồi, em đi nghỉ trước, anh có chuyện gì thì cứ đi làm đi, không cần phải để ý đến em."