Thành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha…
Chương 887-2: Phụ nữ đang giận cứ mua mua mua là được! (2)
Cả Đời Này Không Rời Xa Anh!Tác giả: Mạc Vân Trà SữaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha… Bội phục xong anh ta mới hỏi: " Anh Phó, anh tìm tôi sao?""Nghe nói gần đây cậu có bạn gái rồi?" Từ khi thân thể của Phó Cảnh Ngộ tốt lên,nhiệm vụ của Tưởng Sâm không nặng như vậy nữa, thời gian của bản thân cũng nhiều hơn.Tưởng Sâm cười nói: "Đúng vậy!"Phó Cảnh Ngộ nhìn lấy Tưởng Sâm, "Nếu như bạn gái cậu giận thì phải làm như thế nào để làm lành với cô ấy?"Tưởng Sâm hơi sững sờ, anh Phó sao lại đột nhiên hỏi vấn đề này?Hơn nữa còn dùng giọng nghiêm túc như vậy?Thoạt nhìn, quan hệ của anh cùng Diệp Phồn Tinh hình như đang không tốt lắm!Tưởng Sâm nói: " Nếu cô ấy giận thì tôi tặng hoa, tặng nhẫn kim cương, túi xách hàng hiệu..."Phụ nữ đang giận dỗi chỉ cần mua mua mua là được.Phó Cảnh Ngộ: "..."Anh nhìn lấy Tưởng Sâm, hoài nghi sâu sắc, " Cậu đang nói đùa với tôi sao?""Tôi toàn làm như vậy thật mà!" Tưởng Sâm nói: "Mặc kệ cô ấy giận như thế nào, tôi chỉ cần tăngj cô ấy túi xách cô ấy liền không giận nữa, dễ dụ cực kì.""..." Phó Cảnh Ngộ tưởng tượng trong lòng, nếu mình tặng túi xách cho Diệp Phồn Tinh, sau đó cô ấy lại chẳng thèm ngó tới.Ừ, Tinh Tinh của anh, quả nhiên không giống người!"Trừ mua túi xách ra còn gì khác không?"Tặng hoa cũng được, phụ nữ đều rất thích hoa.""..."Trong tay Phó Cảnh Ngộ cầm lấy bút máy, giống như ghi chép lại toàn bộ những gì mà Tưởng Sâm vừa nóiỪ, lần lượt thử xem đi!Hiện tại Diệp Phồn Tinh không chịu tha thứ cho anh, anh cũng không biết mình có thể làm cái gì.Diệp Phồn Tinh cùng Trương Tâm Dao ăn cơm, lúc trở về, hơn chín giờ, dì Ngô thấy cô, cười nói " Phồn Tinh trở lại rồi hả?""Vâng ạ." Mặc dù cùng với Dao Dao ở chung một chỗ chơi đến thật vui vẻ, nhưng Diệp Phồn Tinh cũng không có thói quen về nhà muộn, bình thường nếu có thể về sớm đều sẽ về sớm một chút.
Bội phục xong anh ta mới hỏi: " Anh Phó, anh tìm tôi sao?"
"Nghe nói gần đây cậu có bạn gái rồi?" Từ khi thân thể của Phó Cảnh Ngộ tốt lên,nhiệm vụ của Tưởng Sâm không nặng như vậy nữa, thời gian của bản thân cũng nhiều hơn.
Tưởng Sâm cười nói: "Đúng vậy!"
Phó Cảnh Ngộ nhìn lấy Tưởng Sâm, "Nếu như bạn gái cậu giận thì phải làm như thế nào để làm lành với cô ấy?"
Tưởng Sâm hơi sững sờ, anh Phó sao lại đột nhiên hỏi vấn đề này?
Hơn nữa còn dùng giọng nghiêm túc như vậy?
Thoạt nhìn, quan hệ của anh cùng Diệp Phồn Tinh hình như đang không tốt lắm!
Tưởng Sâm nói: " Nếu cô ấy giận thì tôi tặng hoa, tặng nhẫn kim cương, túi xách hàng hiệu..."
Phụ nữ đang giận dỗi chỉ cần mua mua mua là được.
Phó Cảnh Ngộ: "..."
Anh nhìn lấy Tưởng Sâm, hoài nghi sâu sắc, " Cậu đang nói đùa với tôi sao?"
"Tôi toàn làm như vậy thật mà!" Tưởng Sâm nói: "Mặc kệ cô ấy giận như thế nào, tôi chỉ cần tăngj cô ấy túi xách cô ấy liền không giận nữa, dễ dụ cực kì."
"..." Phó Cảnh Ngộ tưởng tượng trong lòng, nếu mình tặng túi xách cho Diệp Phồn Tinh, sau đó cô ấy lại chẳng thèm ngó tới.
Ừ, Tinh Tinh của anh, quả nhiên không giống người!
"Trừ mua túi xách ra còn gì khác không?
"Tặng hoa cũng được, phụ nữ đều rất thích hoa."
"..."
Trong tay Phó Cảnh Ngộ cầm lấy bút máy, giống như ghi chép lại toàn bộ những gì mà Tưởng Sâm vừa nói
Ừ, lần lượt thử xem đi!
Hiện tại Diệp Phồn Tinh không chịu tha thứ cho anh, anh cũng không biết mình có thể làm cái gì.
Diệp Phồn Tinh cùng Trương Tâm Dao ăn cơm, lúc trở về, hơn chín giờ, dì Ngô thấy cô, cười nói " Phồn Tinh trở lại rồi hả?"
"Vâng ạ." Mặc dù cùng với Dao Dao ở chung một chỗ chơi đến thật vui vẻ, nhưng Diệp Phồn Tinh cũng không có thói quen về nhà muộn, bình thường nếu có thể về sớm đều sẽ về sớm một chút.
Cả Đời Này Không Rời Xa Anh!Tác giả: Mạc Vân Trà SữaTruyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngThành phố A mùa hè rất nóng, còn được gọi với danh xưng " chảo lửa". Diệp Phồn Tinh đầu đầy mồ hôi, vừa tới cửa nhà, chỉ nghe thấy tiếng kháng nghị của em trai Diệp Tử Thần, "Con không muốn đi học!" Mẹ Diệp âm thanh vô cùng nghiêm túc, "Con nhất định phải đi học! Con là con trai duy nhất của nhà mình, nếu như con không đi học, sau này mẹ và cha con già rồi, dựa vào ai?" "Chị gái thành tích không phải rất tốt sao? Bố mẹ để cho chị ấy đi học là được rồi." Mục tiêu của Diệp Tử Thần, là trở thành một game thủ xuất sắc, từ một năm trước, tâm tư của nó đã không đặt ở việc học tập rồi. Cậu ta vốn nghĩ, chỉ cần tốt nghiệp lớp mười hai, cũng chẳng cần đi học, làm chuyện mình thích, không nghĩ tới, mới vừa nói ra, liền bị cha mẹ phản đối dữ dội như vậy. "Chị mày là con gái, có học nhiều hơn nữa, sau này cũng sẽ gả tới nhà người khác." "Cho nên? Bố mẹ mới ép con làm chuyện con không muốn làm?" Diệp Tử Thần lườm mẹ Diệp, "Chút tiền lương của bố mẹ có thể nuôi hai chị em con học đại học sao?" Cha… Bội phục xong anh ta mới hỏi: " Anh Phó, anh tìm tôi sao?""Nghe nói gần đây cậu có bạn gái rồi?" Từ khi thân thể của Phó Cảnh Ngộ tốt lên,nhiệm vụ của Tưởng Sâm không nặng như vậy nữa, thời gian của bản thân cũng nhiều hơn.Tưởng Sâm cười nói: "Đúng vậy!"Phó Cảnh Ngộ nhìn lấy Tưởng Sâm, "Nếu như bạn gái cậu giận thì phải làm như thế nào để làm lành với cô ấy?"Tưởng Sâm hơi sững sờ, anh Phó sao lại đột nhiên hỏi vấn đề này?Hơn nữa còn dùng giọng nghiêm túc như vậy?Thoạt nhìn, quan hệ của anh cùng Diệp Phồn Tinh hình như đang không tốt lắm!Tưởng Sâm nói: " Nếu cô ấy giận thì tôi tặng hoa, tặng nhẫn kim cương, túi xách hàng hiệu..."Phụ nữ đang giận dỗi chỉ cần mua mua mua là được.Phó Cảnh Ngộ: "..."Anh nhìn lấy Tưởng Sâm, hoài nghi sâu sắc, " Cậu đang nói đùa với tôi sao?""Tôi toàn làm như vậy thật mà!" Tưởng Sâm nói: "Mặc kệ cô ấy giận như thế nào, tôi chỉ cần tăngj cô ấy túi xách cô ấy liền không giận nữa, dễ dụ cực kì.""..." Phó Cảnh Ngộ tưởng tượng trong lòng, nếu mình tặng túi xách cho Diệp Phồn Tinh, sau đó cô ấy lại chẳng thèm ngó tới.Ừ, Tinh Tinh của anh, quả nhiên không giống người!"Trừ mua túi xách ra còn gì khác không?"Tặng hoa cũng được, phụ nữ đều rất thích hoa.""..."Trong tay Phó Cảnh Ngộ cầm lấy bút máy, giống như ghi chép lại toàn bộ những gì mà Tưởng Sâm vừa nóiỪ, lần lượt thử xem đi!Hiện tại Diệp Phồn Tinh không chịu tha thứ cho anh, anh cũng không biết mình có thể làm cái gì.Diệp Phồn Tinh cùng Trương Tâm Dao ăn cơm, lúc trở về, hơn chín giờ, dì Ngô thấy cô, cười nói " Phồn Tinh trở lại rồi hả?""Vâng ạ." Mặc dù cùng với Dao Dao ở chung một chỗ chơi đến thật vui vẻ, nhưng Diệp Phồn Tinh cũng không có thói quen về nhà muộn, bình thường nếu có thể về sớm đều sẽ về sớm một chút.